Quillpetalcomi
  • Tiểu thuyết
  • Truyện tranh
  • Thể loại
Advanced
Sign in Sign up
  • Hồ sơ người dùng
  • Home
  • Thể loại
  • Tiểu thuyết
  • Truyện đã hoàn
  • Truyện tranh
Sign in Sign up
Prev
Next

Tiểu Thuyết - Lửa Trong Đầm Lầy - Chương 36

  1. Home
  2. Tiểu Thuyết - Lửa Trong Đầm Lầy
  3. Chương 36 - Phụ Lục 2 - Không thể nghi ngờ
Prev
Next

Edit: Quillpetal

“Sabina!”

Ban đầu định ra đón, nhưng chẳng biết Camilla biết đường đến dinh thự từ bao giờ, cô mở cổng lớn rồi chạy ùa tới. Mái tóc nâu tết dài hai bên tung bay, Camilla cười rạng rỡ rồi ôm chầm lấy Sabina.

“Lâu rồi không gặp! Nhớ cô quá!”

“Camilla, có chuyện gì vậy?”

Bị Camilla – người nhỏ hơn mình – ôm chặt, Sabina cứng đờ người. Camilla buông tay ra, phủi bụi trên áo choàng rồi hỏi.

“Có chuyện gì là sao, cô gọi tới mà còn hỏi ngược lại?”

“Tôi gọi Appetit mà……”

“Sabina. Cô không muốn gặp tôi à?”

Camilla nhìn cô với vẻ tủi thân, Sabina vội chỉnh lại biểu cảm rồi xin lỗi.

“Xin lỗi, Camilla. Tôi không nhận được tin cô đến nên giật mình. Không phải tôi không vui khi gặp cô đâu.”

“Tôi cũng giật mình đấy. Nghĩ cô gọi thì chắc gọi tôi hoặc chú Odil chứ, sao lại gọi Appetit?”

“Ừm…… Camilla, cô đến một mình à? Thay Appetit?”

Sabina hơi lúng túng hỏi, Camilla lập tức xị mặt.

“Tôi đến mà cô không vui à?”

“Hả? Không phải!”

“Nhìn là biết không vui rồi. Bảo không phải không vui, vậy mà hỏi Appetit đầu tiên.”

“Không phải vậy đâu, tôi gọi anh ấy không phải vì muốn gặp, mà vì cần nhờ giúp đỡ. Nên……”

Sabina cố giải thích mà tránh đề cập đến yếu tố nguy hiểm như lời nguyền. Nhưng càng nói, mắt Camilla càng híp lại. Cô ấy giận rồi sao? Sabina đang lúng túng chọn lời để Camilla không phật lòng thì Camilla thò tay qua áo choàng chạm nhẹ mu bàn tay cô.

“Sabina. Không có gì nói với tôi à?”

Câu hỏi ấy khiến Sabina chợt nhận ra. Camilla không phải đang tò mò lý do cô gọi Appetit. Cô ấy đang buồn vì bị đón tiếp không nhiệt tình dù đã đến từ xa.

Sabina hắng giọng, nắm cả hai tay Camilla.

“Cảm ơn cô đã đến, Camilla. Tôi cũng nhớ cô lắm.”

Chỉ một câu ấy thôi khiến mặt Camilla sáng lên. Cảm nhận lực siết từ bàn tay, Sabina cũng thở phào.

‘Ra là làm vậy.’

Sabina chưa từng có bạn bè, nên chỉ hình dung được hai kiểu người tiếp cận mình: một là mắng chửi, trút giận; hai là ra lệnh, yêu cầu giải thích.

Nhưng Camilla không giận dữ, cũng không đòi cô giải thích gì. Cô ấy chỉ muốn được chào đón như bạn bè, vui mừng vì gặp lại sau lâu ngày.

Sabina nhận ra mình đã quá xa cách với việc xây dựng quan hệ với người khác đến mức không nghĩ ra điều hiển nhiên ấy. Không, vấn đề không phải vậy.

‘Không nhận ra không phải vì không quen, mà vì không nghĩ là cần thiết.’

Cô quá quen với việc bị oán hận. Khi nhận được thiện cảm từ ai đó, cô không biết phải đón nhận thế nào, cảm thấy bối rối. Cô chưa từng cố gắng lấy lòng ai.

‘Mình chưa từng ra đón Erzan kiểu này bao giờ.’

Sáng dậy hôn Erzan, khi anh về từ hoàng cung thì chạy ra ôm anh. Cô luôn nói muốn chạm vào anh, muốn gần anh. Nhưng chưa từng nói “nhớ anh” khi ra đón.

“……Được phép thích không?”

“Hả?”

“Cô muốn tôi vui khi gặp cô…… không, tôi vui khi thể hiện sự vui mừng với cô, như thế có được phép không?”

Erzan bảo cô bày tỏ cảm xúc, Sabina bảo mình vụng về trong việc bày tỏ, nhưng thực ra không phải vụng về, mà là chưa từng cảm thấy cần thiết phải bày tỏ. Không phải không biết cách, mà không tin rằng bày tỏ thì được chấp nhận, rằng đối phương sẽ thích khi cô bày tỏ.

“Sabina. Sao cô nói lạ vậy?”

Camilla đưa tay ôm má Sabina, dùng ngón cái và ngón trỏ kéo má cô ra.

“Sao phải hỏi được phép hay không? Thích thì thích, vui thì vui thôi.”

“……”

“Cô vui thì tôi cũng vui. Chạy từ xa xuống đây có công đấy.”

Camilla kéo má khiến cô không nói rõ lời. Sabina chớp mắt, Camilla cười toe toét rồi hét về phía sau cổng.

“Sao còn đứng đó? Vào mau lên!”

Từ bụi rậm gần như thành rừng phía sau cổng, một bóng đen bất ngờ nhô lên, lắc đầu như phủi bóng tối. Mái tóc đỏ rực dưới nắng hiện ra.

“Appetit……!”

Màu tóc đỏ rực không thể nhầm lẫn dù nhìn từ xa. Appetit kéo xe chở một bao tải lớn bằng kích cỡ cơ thể mình, bước chân thong dong.

“Biểu cảm ngạc nhiên quá nhỉ.”

“Tôi hoàn toàn không ngờ tới.”

“Chẳng phải tiểu thư gọi tôi đến sao?”

Sabina từng nghi ngờ liệu anh ta có đến không, nhưng không ngờ anh ta còn dẫn theo Camilla.

“Tôi nghĩ anh đến một mình.”

“Một người đàn ông đến nhà một cô gái sống một mình thì không lịch sự.”

“Tôi không sống một mình mà.”

Có Erzan ngủ cùng mỗi ngày, và dù không giao lưu nhưng vẫn có người hầu làm việc trong dinh thự. Bỏ qua sự tồn tại của Erzan như vậy khiến Sabina cứng mặt, Appetit cười lười biếng rồi đưa một bông hồng đỏ.

“Cái gì đây?”

“Hoa hồng. Lần đầu thấy à?”

“Không, sao lại hái cái này?”

“Được mời đến chơi mà tay không thì không lịch sự.”

Ý là quà tặng sao.

Cánh hoa hơi méo mó, cuống không được cắt tỉa, trông như hái từ đâu đó chứ không phải mua.

“Tôi không cần quà kiểu này.”

“Thực ra cũng mang ý xin lỗi.”

“Tôi không có lý do gì để nhận lời xin lỗi từ Appetit. Giờ không muốn nhắc chuyện cũ nữa.”

“Không, là xin lỗi vì chuyện mới phát sinh.”

Câu trả lời khó hiểu khiến Sabina nghiêng đầu, Appetit quay lại tháo dây bao tải trên xe.

Trong bao tải đen kịt lại có thứ gì đó đen kịt khác.

“Gào thét đòi theo đến chết, vậy mà thật sự chết rồi sao? Chết ở đây thì dọn xác phiền phức lắm đấy.”

“Á!”

Appetit vỗ tay cái bốp vào má, tiếng kêu quen thuộc vang lên.

“Đừng tưởng làm vậy là tôi bỏ cuộc…… Ư ác!”

Nazayev đang vùng vẫy định bò dậy trong bao thì vấp phải thành xe, ngã nhào. Trong không gian chật hẹp thế mà còn ngã khi cố chui ra cũng là một tài năng đấy. Nazayev nằm sấp dưới đất, nhìn ngược khuôn mặt Sabina hiện ra trước mắt, miệng há hốc.

“Sabina!”

“……Nazayev.”

“Cái gì vậy? Vừa nãy rõ ràng còn ở làng mình mà?”

Nazayev lật người định đứng dậy, nhưng chưa quen với cảnh vật xung quanh nên đảo mắt nhìn quanh quất. Nhìn kiểu gì cũng không phải cảnh làng. Dinh thự to lớn hơn cả cửa hàng dưới chân núi mà anh từng đến đổi hàng. Tường đá và trần cao tuy hơi cũ kỹ vì thiếu người quản lý, nhưng vẫn toát ra vẻ uy nghiêm.

“Bao tải này là công cụ thuật à? Dịch chuyển không gian hay gì đó?”

“Anh đang nói nhảm gì vậy? Ngủ nguyên hai ngày liền mà.”

“Hả? Tôi ngủ? Từ bao giờ?”

“Anh nhớ bị Nenavuste đập một phát rồi bị nhét vào bao chứ?”

Nghĩ lại thì đúng thật.

Nghe tin Sabina mời đến dinh thự Konvayazen, Appetit lập tức nhận ra còn sót lời nguyền. Không cảm nhận được khí tức gì, nhưng nếu Sabina gọi mình thay vì Camilla hay chú Odil thì chỉ có một lý do.

Liên quan đến lời nguyền.

Và là lời nguyền về dinh thự Konvayazen trước khi Sabina đến, thứ cô không biết.

Dù có Erzan – người có thể thanh tẩy mọi lời nguyền – bên cạnh, cô vẫn gọi Appetit. Lời nguyền cần tìm chắc chắn được giấu ở đâu đó trong dinh thự, và chỉ người biết cấu trúc dinh thự Konvayazen thời trước mới tìm ra được.

Người đánh xe mang lời nhắn của Sabina đến làng đi xe hai chỗ. Chắc nghĩ Appetit đi một mình nên gửi xe nhỏ thay vì xe bốn chỗ cồng kềnh khó đi đường núi.

Dù sao cũng còn một chỗ trống, Camilla tự nguyện đi cùng, đồng thời Nazayev không chịu thua cũng chen vào.

Bị từ chối thẳng thừng mà vẫn không bỏ cuộc, Nazayev cố chấp đòi theo. Không biết là dai dẳng hay đầu óc kém, chẳng được gọi, chẳng giúp được gì, chẳng có ích, Camilla bảo không cần theo nhưng hắn cứ bám riết.

「Tôi cũng đi! Chết cũng đi!」

「Vậy thì chết đi.」

Nenavuste – vẫn còn cảnh giác với người ngoài nên chưa vào làng – đập một phát vào gáy Nazayev khiến hắn ngất. Định bỏ mặc hắn rồi lên xe, Nenavuste gọi Appetit lại.

「Mang theo luôn cái này.」

「Nazayev à? Sao tôi phải?」

「Không ai trông nom, để lại làng thì ồn ào phiền phức.」

「Xe hai chỗ nên không đủ chỗ cho Nazayev.」

「Kệ. Nhét vào khoang hành lý rồi vứt dưới chân núi cũng được.」

「……Cũng không tệ.」

Cuộc trò chuyện chẳng phải lệnh, chẳng phải đề nghị, chẳng phải trao đổi, rồi Appetit và Camilla lên xe. Nazayev bất tỉnh được nhét vào bao tải đặt ở khoang hành lý.

Người đánh xe chỉ nhận lệnh đưa đến dinh thự, không nhận lệnh chở hành lý, nên vừa đến nơi đã quay xe rời đi.

Vì vậy Appetit phải tìm xe đẩy tạm để chở Nazayev, còn Camilla đi trước đến dinh thự Konvayazen.

May mắn trong vườn hoang – gần như rừng – có chiếc xe cũ, Appetit đặt Nazayev lên đó và thong thả kéo tới.

“Chở tôi như chở hàng hóa à?”

“Không phải như hàng hóa, mà chính là hàng hóa.”

“Này, giờ nói vậy là sao……! Áo, hóa ra toàn thân đau là vì vậy.”

Appetit đưa tay trái ra trước mặt Nazayev đang nhăn nhó co ro vì giận. Anh ta giơ hai ngón trỏ và giữa.

“Nazayev. Tay tôi có mấy ngón?”

Hai.”

“Xong rồi. Tay tôi có năm ngón mà anh thấy hai, đầu óc đã hỏng rồi đến mắt cũng hỏng. Đúng là vô dụng.”

“Này! Anh giơ hai ngón nên tôi mới nói hai! Ai chẳng biết tay có năm ngón!”

“Thấy hét to thế này thì cổ họng vẫn khỏe nhỉ.”

Appetit quay lại nhìn Sabina.

“Tiểu thư muốn tìm lời nguyền còn sót trong dinh thự đúng không?”

“……Sao anh biết?”

“Lý do gọi tôi chỉ có thể là vậy. Aleksei không còn, người biết rõ nhất về dinh thự Konvayazen trước khi tiểu thư đến chỉ có ‘hóa thân đầu tiên’.”

“A……”

“Nhưng như tiểu thư biết, tôi không còn là hóa thân dục vọng nữa, nên không muốn mạo hiểm. Cần thứ chắn lời nguyền nên tôi mang Nazayev theo, mong tiểu thư thông cảm.”

Nazayev đang phân vân nên giận vì bị Appetit coi là lá chắn hay giận vì việc mang mình đến cần xin phép Sabina.

“Nazayev không chịu nổi lời nguyền đâu. Người yếu đến mức lời nguyền nhỏ cũng làm mất trí……”

“Không, không! Sabina, tôi không yếu!”

Dĩ nhiên anh ta không tự tin chịu nổi lời nguyền, nhưng không muốn bị Sabina coi là kẻ yếu. Nazayev phủ nhận, Camilla lập tức chen vào.

“Nazayev trông vô dụng thật, nhưng vẫn có một chỗ dùng được. Ném vào chỗ nguy hiểm cũng tự tìm cách sống sót.”

“Camilla! Cô nói hơi quá rồi đấy?”

“Sống sót đến giờ là bằng chứng. Rất hợp để thăm dò lời nguyền.”

Appetit cũng nhanh chóng phụ họa.

“Mấy người này thật……!”

“Nazayev, bình tĩnh. Tôi sẽ không kéo anh vào đâu.”

“Không, kéo vào cũng được mà? Nếu là Sabina thì……”

“A, nhưng anh là em trai của người đó, nên dễ đoán nơi anh ta có thể giấu dấu vết bí mật.”

“Không, tôi không biết. Tôi với Aleksei chẳng thân thiết gì.”

“Đúng là vô dụng. Mang theo phí công.”

Camilla từ phía sau đá mạnh vào ống chân Nazayev khiến anh ta hét lên. Appetit giả vờ ngã để ngăn Nazayev bám lấy Sabina.

“Mà này, con chó của tiểu thư đâu rồi?”

“Appetit. Đừng gọi Erzan là chó.”

“Không thể nào vì sợ lời nguyền mà chạy mất, hay tiểu thư cử đi thăm dò?”

Dù bị Sabina mắng, Appetit vẫn tự nhiên đáp lại rồi nhìn về cầu thang lên tầng hai. Giữa ban ngày mà chỗ đó vẫn tối om.

“Theo tôi.”

“Phòng trên lầu trông đáng nghi quá nhỉ.”

“Chắc vậy. Nhưng đã đến từ xa rồi, không thể không tiếp đãi được.”

“Hả?”

“Ăn uống trước đã.”

Lời nói rất hợp lý, nhưng từ miệng Sabina lại nghe lạ lẫm. Appetit và Camilla đồng thời tròn mắt.

“Không muốn à?”

“Không, tôi đói rồi!”

Camilla lập tức tiến lại khoác tay Sabina. Appetit cũng túm gáy Nazayev – người đang lén lút định bám theo – rồi đi theo sau.

Không thấy Erzan đâu, hóa ra anh đang chuẩn bị bữa trưa. Erzan vừa dọn xong bàn thì thấy Camilla đi cùng Sabina, anh lộ vẻ ngạc nhiên.

“Camilla? Sao cô lại……”

“Ồ, dọn thịnh soạn thật đấy. Nhưng dinh thự to thế này mà không có người hầu à? Sao anh lại tự làm bữa ăn?”

“Không thể để người khác nấu bữa cho Sabina tiểu thư được.”

Người hầu trong dinh thự này chỉ làm những việc được chỉ định. Đó là quy tắc. Dĩ nhiên nếu bảo họ chuẩn bị bữa ăn thì họ sẽ tự sắp xếp ca trực hoặc đòi thuê đầu bếp, nhưng Erzan từ đầu đã không có ý giao việc nấu nướng cho ai khác, nên anh không giao nhà bếp cho bất kỳ ai.

“Mà này, dọn đủ thứ nhiều thật. Anh biết chúng tôi đến à?”

Bàn ăn rộng lớn, vậy mà không nhìn thấy màu khăn bàn vì đầy ắp món ăn, Camilla lè lưỡi kinh ngạc.

“Hai phần thôi.”

Lẽ ra phải thêm một số 0 phía sau, nhưng Camilla không chỉ ra.

“Erzan thích làm đầy ắp mọi thứ…… bàn càng lớn thì càng khó.”

“Tôi muốn làm nhiều món đa dạng hơn cho Sabina tiểu thư.”

“Dù sao em cũng ăn không hết mà.”

Sabina và Camilla ngồi vào bàn, Erzan mang thêm bộ đồ ăn cho Camilla đặt trước mặt cô. Appetit thấy bộ đồ ăn của mình được đặt ở góc đối diện.

“Chỗ của tôi ở kia à?”

“Ừ.”

Appetit đi đến chỗ ngồi, Nazayev đứng ngẩn ngơ nhìn Erzan.

“Erzan, tôi ăn gì đây?”

“Anh không có phần.”

Bàn đủ chỗ cho hai mươi người, món ăn cũng đủ cho hai mươi người ăn no, nhưng không có chỗ nào dành cho Nazayev.

Nếu là bình thường anh ta đã dùng tay bốc ăn, nhưng trước mặt Sabina anh ta không muốn mất mặt, nên giả vờ giận dỗi.

“Quá đáng! Người ta vất vả đến đây mà tiếp đãi thế này là sao?”

“Tôi chưa từng gọi anh mà?”

Để tìm lời nguyền còn sót ở khu cấm người hầu, cần người từng ở dinh thự này trước Sabina. Vì vậy anh gọi Appetit. Đã mời rồi, việc chuẩn bị bữa cho anh ta là đương nhiên.

Camilla là khách không mời trước nhưng là người bạn tốt luôn quan tâm Sabina. Hơn nữa cô là phụ nữ nên có thể giúp Erzan giải quyết những vấn đề anh chưa nghĩ đến cho Sabina. Là đồng đội đáng tin cậy, anh sẵn lòng tiếp đãi cô.

Nhưng Nazayev không được gọi, cũng chẳng giúp ích gì, nên không có lý do để cho anh ta ăn những món được chuẩn bị chu đáo. Đó là suy nghĩ của Erzan.

“Wow…… anh lạnh lùng thật đấy.”

“Erzan gần đây có nhiều chuyện khó chịu nên vậy thôi. Bình thường anh ấy dịu dàng hơn nhiều……”

“Không, từ lần đầu gặp anh ấy đã đối xử với tôi quá khắc nghiệt rồi chứ?”

“Nazayev, bình tĩnh đi. Ăn cùng tôi nhé. Thức ăn nhiều mà.”

Sabina nhích sang một bên, ra hiệu cho Nazayev ngồi. Erzan lập tức ngăn lại.

“Chờ một chút, Sabina tiểu thư. Tôi sẽ chuẩn bị phần cho Nazayev.”

“Lúc nãy anh bảo hết nguyên liệu rồi mà?”

“Không sao.”

Erzan sải bước vào bếp, kéo ra cái thùng đã đẩy vào góc.

“Cái này đủ rồi.”

“Cái gì vậy?”

“Những thứ còn thừa sau khi nấu.”

Chất béo thừa của thịt, xương sụn, rễ và phần thừa của rau củ được gom lại.

Những thứ bình thường sẽ bị vứt như rác thải thực phẩm.

“Với anh thì cái này đủ rồi.”

“Giờ anh bảo tôi ăn đồ rác à? Không ăn!”

“Sẽ ăn thôi.”

Những nguyên liệu thừa chỉ đủ làm thức ăn cho gia súc. Giờ lại định cho anh ta ăn chúng sao. Nazayev phẫn nộ, trước mặt anh ta là cái bát hình oval. Hơi nóng bốc lên từ nước súp trắng đục, lại toát ra mùi thơm lạ lùng.

“Ăn đi, Nazayev.”

“Erzan, anh thật sự bảo tôi ăn thứ này……!”

Rồi anh ta ăn.

“Ngon thật……”

Thật sự ngon.

Dù làm từ nguyên liệu thừa, nhưng không hề cảm giác như đồ thừa.

Rõ ràng bàn đầy ắp món ăn, vậy mà chỉ sau vài lần Erzan đưa tay, tất cả đĩa đều sạch bách. Camilla vừa kinh ngạc vừa ngẩn ngơ thở dài.

“Erzan. Ăn nhiều thật.”

“Đúng không? Lúc nào cũng làm đầy bàn mà chẳng bao giờ thừa.”

“Vì Sabina tiểu thư ăn quá ít.”

“Erzan ăn nhiều chứ.”

“Ừ. Cả hai đều đúng.”

Sabina ăn ít hơn cả Camilla – người nhỏ con, còn lượng ăn của Erzan nhiều hơn bất kỳ ai Camilla từng thấy. Ở làng anh ấy không ăn nhiều thế này, chắc lúc đó anh ấy cố tình kiềm chế lượng ăn.

Camilla nhìn đĩa sạch trơn rồi đảo mắt, Appetit đặt đồ ăn xuống bàn rồi hỏi.

“Tôi tưởng việc gọi tôi đến khá khẩn cấp, vậy mà xem ra vẫn thong thả nhỉ.”

“Lời nguyền giấu ở đâu đó trong dinh thự nên khó tìm, chứ không phải lời nguyền mạnh. Không đến mức hại người.”

“Vậy thì cứ để mặc cũng được chứ? Còn phiền phức gọi tôi đến làm gì.”

“Vì là lời nguyền do người đó tạo ra.”

Chỉ cần chạm vào đã nổi da gà vì ghê rợn. Sabina lần đầu biết rằng lời nguyền yếu cũng có thể mang theo oán niệm đến mức ấy. Cô không muốn bỏ mặc nó. Không chỉ vì lo lời nguyền đọng lại sẽ động đậy và hại người, mà còn vì……

“Không thể nào chết mà không để lại gì cả.”

Aleksei đến làng kín. Hắn không mang theo tùy tùng hay hộ vệ. Dù có thân thể bất tử không bị bất kỳ thuật nào ảnh hưởng, hắn vẫn là người rất sợ hãi. Một người sợ những việc ngoài dự đoán đến vậy, sao có thể không có bảo hiểm mà mạo hiểm đến đây.

Dù hắn dùng Erzan để lay động lòng Sabina, hắn cũng không chắc chắn cô sẽ tuyệt đối tuân theo mình. Thực tế hắn chỉ ra lệnh và dùng lời dụ dỗ, chứ không ép buộc Sabina làm gì. Hắn không ngờ cô đeo sợi dây chuyền mà hắn từng giao cho Erzan.

Nếu như 15 năm trước hắn dẫn theo hàng loạt binh lính bắt Erzan, việc khống chế Sabina sẽ dễ dàng hơn nhiều, nhưng hắn không làm vậy.

‘Hoặc hắn tin chắc dù thế nào cũng không chết, hoặc……’

Hắn có thứ quan trọng hơn cả mạng sống mình cần đạt được.

“Vẫn còn thứ gì đó chưa kết thúc.”

Sabina bỏ cuộc rất nhanh. Với những điều không biết, cô không quan tâm. Cô không nhiệt tình học hỏi, cũng không hứng thú. Cô không muốn biết tại sao mình lại có số phận như vậy. Vì hỏi cũng vô ích, số phận sẽ không trả lời cô.

“Phải cắt đứt nó.”

Vậy nên không phải hỏi, mà phải tự tìm câu trả lời.

***

Sau bữa ăn, họ lên tầng hai và đi đến chỗ có cánh cửa hỏng ở góc hành lang. Tháo bỏ bản lề lỏng lẻo đang kêu lạch cạch, kéo cánh cửa bị nhét vào để chặn khe ra, hành lang trống trải hiện ra dài hun hút.

“Sabina. Đây là chỗ gì vậy?”

“Anh ấy cấm người hầu ra vào khu này. Có vẻ lâu rồi chẳng ai dùng đến, trừ anh ấy.”

“Dù không có người quản lý thì trông vẫn sạch sẽ đấy chứ?”

“Erzan bảo hít bụi không tốt nên anh ấy dọn dẹp.”

Ừ thì đúng rồi. Camilla gật đầu.

“Có vẻ phía sau có lời nguyền.”

“Giao cho Erzan là xong mà? Anh ấy dọn dẹp là sạch hết lời nguyền chứ gì.”

“Không làm được.”

Sabina bước vào trong, Erzan lập tức theo sát ngay sau lưng cô. Camilla nghiêng đầu vẻ khó hiểu rồi cũng đi theo, Appetit thì kéo Nazayev – người đang ngẩn ngơ ngắm trần nhà và cửa sổ hoa văn lộng lẫy hơn cả hành lang – đi vào.

Hành lang có cửa sổ cho ánh sáng vào càng đi sâu càng tối dần.

“Sabina tiểu thư, cẩn thận dưới chân. Tối lắm.”

“Dù sao cũng chẳng có gì cả.”

Đúng vậy. Chẳng có gì cả. Ở đây.

Từ khu vực có cửa sổ ánh sáng tràn vào, sang khu vực cửa sổ đóng kín tối om, rồi ra khỏi đó là hành lang không còn cửa sổ nào. Cuối hành lang bị bịt kín.

“Sabina. Chỗ này chẳng có gì cả mà?”

“Không phải. Trước đây có.”

Khác với Camilla và Nazayev, Appetit nhìn chằm chằm vào bức tường trống với vẻ nghi ngờ. Không có cửa, không có cửa sổ. Bức tường hành lang bị bịt kín.

“Cầu thang?”

“Ừ. Phía sau bức tường này…… vốn có cầu thang đi xuống.”

“Xuống dưới có gì?”

“Một căn phòng lớn. Hình vuông, chứa được khoảng 150 người.”

“Người…… gì cơ?”

“Ý là kích thước phòng. Với người có vóc dáng tương đương tôi, nhét 150 người vào rồi đóng cửa là vừa khít.”

“……Đo kích thước kiểu đó luôn à?”

Không phải ngạc nhiên mà hơi rợn người. Đơn vị đo là người đã lạ, lại còn không phải sức chứa mà là “nhét vào” – dù Appetit quen xử lý xác động vật, cách đo này vẫn hơi ghê rợn.

Sabina cảm thấy lạnh gáy, xoa vai. Erzan đang quan sát cô bỗng lên tiếng.

“Appetit. Anh từng nói không biết chữ mà?”

“Tôi chưa nói ra miệng, nhưng đúng vậy.”

“Vậy mà tính toán phức tạp thế này được à?”

“Không biết chữ thì sống vẫn được, nhưng không biết tính thì làm sao sống nổi?”

Appetit nhìn Erzan như thể anh hỏi điều gì kỳ lạ lắm. Trước khi bị phong tỏa, đây cũng là một ngôi làng nhỏ hẻo lánh. Họ trồng trọt, hái lượm, nuôi gia súc, xuống chân núi đổi hàng, nên nếu không biết tính toán thì sẽ gặp vấn đề lớn.

Trẻ con trong làng không biết đọc viết, nhưng khi bỏ trứng vào giỏ, bó rơm từng bó, chúng học tính toán từ đó mà lớn lên. Aleksei khinh miệt dân làng là ngu ngốc, nhưng họ không học chữ vì không cần cho sinh tồn, chứ không phải vì ngu.

“Dù không tính được bằng người, nhưng đổi đơn vị sang bó rơm thì phòng kích thước một người cũng đo được. Người không làm được chỉ có Nazayev thôi.”

“Này. Tôi chẳng làm gì mà sao tự nhiên chửi tôi?”

Nazayev chen vào vì đột ngột bị mắng, nhưng Appetit mặc kệ tiếp tục.

“Đo diện tích tốt nhất là ước lượng cái gì chứa được bao nhiêu. Khi nói kích thước giỏ cũng thường là chứa được 30 quả trứng hay 50 quả mà, đúng không?”

“Không. Bình thường người ta nói kích thước bao nhiêu……”

Phương pháp đo của Appetit quả không bình thường, Camilla đáp lại.

“Mà này Erzan, giờ làm sao? Nếu ngõ cụt thì không xuống dưới được. Xuống tầng dưới rồi vòng lên từ phía bên kia à?”

“Khu này không có tầng một. Như Appetit nói, nếu có cầu thang thì chỉ còn cách phá bức tường này……”

“Erzan, chờ đã.”

Sabina ngăn Erzan – người đang định phá tường đá một cách dễ dàng – rồi đặt tay lên tường.

“Appetit. 19 năm trước chỗ này không có tường đúng không?”

“Không có…… chính xác thì tôi không nhớ rõ hình dạng, nhưng không phải kiểu bị chặn như thế này.”

“Dưới tầng có gì?”

Appetit nheo mắt như lục lại ký ức, nhìn xa xăm rồi nhún vai.

“Không biết. Lúc tôi và hắn tạo căn phòng đó thì công trình vẫn chưa xong, sau đó tôi không quay lại nữa.”

“Lúc đó công trình chưa xong nghĩa là…… căn phòng đó không phải vốn có trong dinh thự Konvayazen, mà được xây mới.”

“Đúng vậy. Bị tường chặn nên không đi được.”

Sabina lại nhìn bức tường.

“Vậy thì đây không phải tường, mà là cửa.”

“Cửa?”

Không có tay nắm, chặn kín từ sàn đến trần ở góc hành lang, nhìn kiểu gì cũng là tường. Chất liệu đá sống động, bên trong đặc chắc nên đẩy cũng không nhúc nhích. Vậy mà là cửa?

“Appetit nói thời anh ấy ở dinh thự thì không có tường, nên tường này được xây sau. Nhưng không giống mới xây hôm qua hay hôm kia. Tuy nhiên vẫn có dấu vết ra vào gần đây, nên chắc chắn đây chính là cửa.”

Vì là không gian bí mật không cho ai ra vào, nên hắn không gọi người xây tường.

“Nhưng tiểu thư. Bức tường này đẩy cũng không nhúc nhích……”

“Không phải dùng sức như Erzan đâu. Nếu là thiết bị do người đó tạo ra.”

Aleksei ghét phiền phức. Hắn không thể dùng sức đẩy bức tường nặng nề này để xuống dưới. Cũng không thể gỡ từng viên gạch vào rồi ra, sau đó xây lại tường đổ.

‘Không mở bình thường được, nhưng chắc chắn có thiết bị mở đơn giản.’

Sabina đi qua đi lại trước tường, rồi gọi Nazayev.

“Nazayev, lại đây xem.”

“Ồ, Sabina. Cuối cùng em cũng chấp nhận tình cảm của anh rồi sao? Đúng là cô gái cẩn thận, nên mới từ chối một lần cho có. Không sao. Anh là người rộng lượng. Giờ thì lại bắt đầu……”

“Im miệng đi.”

Sabina đặt Nazayev trước tường, rồi đẩy viên gạch ở vị trí thấp hơn tầm mắt anh ta một chút. Viên gạch xoay 90 độ.

“Ồ?”

“Quả nhiên.”

“Sabina, quả nhiên là sao?”

“Người đó thấp hơn Nazayev một chút, nên nếu làm thiết bị dễ thao tác thì sẽ ở độ cao này.”

Viên gạch thẳng hàng xoay 90 độ. Nhưng chỉ thế thì chỉ tạo khe đủ nhét nắm đấm. Thiết bị không chỉ có một.

“Còn thiết bị khác nữa……”

“Đẩy từng viên gạch thử xem?”

“Từng viên trong đống này à?”

“…….”

“Vài người tụ họp rồi, chia ra mỗi người đẩy một chút là xong. Thế này…… Ơ? Cái này đẩy được kìa?”

Camilla bước tới trước, tiện tay thử ấn một viên gạch ngang tầm mắt cô, chẳng cần dùng sức mà viên gạch xoay tròn ngay lập tức.

Kít, cạch. Khi viên gạch thứ hai xoay, bên trong vang lên tiếng khóa mở.

“Trời ơi……”

“Wow. Tôi đoán bừa mà trúng luôn? Có chuyện trùng hợp thế này sao? Tôi may mắn thật đấy nhỉ?”

Camilla vừa ngạc nhiên vừa thích thú, nhìn viên gạch đã xoay rồi nhìn tay mình luân phiên, trầm trồ.

Khi khóa mở, đẩy tường không còn khó nữa. Sabina ấn vào điểm đối xứng ở chỗ hai viên gạch bị rút ra, bức tường dịch chuyển, kít một tiếng, bản lề hình dạng kỳ lạ lộ ra.

“Cánh cửa này…… được thiết kế để mở được từ cả hai phía.”

“Vậy à? Vì thế mới không có tay nắm…… Nhưng Camilla này, sao cô biết ấn viên gạch nào thì khóa mở? Thật ra cô là người làm cửa này hả?”

“Nói linh tinh gì đấy!”

Để mặc Camilla và Nazayev cãi qua cãi lại, Erzan kiểm tra bên trong. Rõ ràng có cầu thang đi xuống gần đây, nhưng vì tối om nên không thấy cầu thang kéo dài đến đâu.

“Tối quá. Lẽ ra nên mang đèn lồng.”

“Chắc chắn gần đây có đèn chiếu sáng.”

Sabina chưa từng đến nơi này. Dù quen với bóng tối, nhưng vừa bước vào đã nắm bắt toàn bộ căn phòng rộng lớn là không thể.

Nhưng cô có thể đoán.

“Ông ấy đi lại một mình, nếu cầm đèn thì dễ bị phát hiện. Chắc chắn đâu đó ở đây có đèn chiếu sáng.”

“Nhưng chẳng ai qua lại, làm sao thắp đèn? Không có dầu……”

“Á! Camilla, tay tôi bị đâm rồi!”

Đang cãi nhau, Camilla bực mình đẩy mạnh Nazayev khiến anh ta ngã nhào về trước. May mà vịn tường không ngã hẳn, nhưng tường có thứ gì sắc nhọn nên lòng bàn tay bị đâm chảy máu.

“Trời ơi, chảy máu rồi! Nếu bị uốn ván chết thì sao?”

“Nazayev. Đưa tay đây xem.”

“Á, Sabina! Em nắm cổ tay anh táo bạo thế này thì tim anh đập thình thịch lắm, nhưng tốt nhất là nắm tay không bị thương được không? Anh đau……”

Giọt máu từ tay Nazayev rơi xuống, bánh răng kêu cạch một tiếng ma sát, xung quanh đột nhiên sáng rực ánh đỏ thẫm.

“Á, cái gì vậy?”

“Là thuật kích hoạt bằng máu.”

“Thuật á, cái này?”

Lời nguyền là đại diện của thuật mạnh mẽ, nhưng thuật không phải chỉ có lời nguyền. Có loại thuật thắp sáng, truyền âm thanh xa, v.v.

Ngay từ sợi dây chuyền mà Roskayen và Aleksei chia nhau đã là công cụ thuật cho phép nói chuyện từ xa.

“Có cầu thang đi xuống. Appetit, có giống cảnh anh nhớ không?”

“Giống thì giống…… nhưng đã lâu rồi nên tôi không nhớ rõ lắm.”

“Nhớ kích thước phòng thì nhớ mà.”

“Thấy nơi rộng là thói quen ước lượng chứa được bao nhiêu xác.”

“Xác?”

“À, lỡ lời. Ý là ước lượng chứa được bao nhiêu người.”

Dù không phải lỡ lời, câu sửa chữa cũng chẳng bình thường hơn, nhưng lúc này không phải lúc chỉ trích. Phía trên có thuật chiếu sáng lối đi, nhưng phía dưới tối đen. Chắc xuống dưới phải dùng cách tương tự để thắp sáng.

Sabina định bước xuống cầu thang, Erzan ngăn lại.

“Sabina tiểu thư, không được. Tôi xuống trước.”

“Máu của Erzan sẽ vô hiệu hóa thuật. Nếu anh chạm vào để thắp sáng thì có khi làm hỏng thiết bị mất.”

“Nhưng……”

“Vậy đưa Nazayev vào đi. Vóc dáng tương đương, máu cũng cùng dòng.”

Appetit chỉ Nazayev, anh ta đang nhăn mặt vì tay bị đâm lập tức gào lên.

“Thấy thế nào cũng được! Này Appetit! Giờ dùng tôi làm lá chắn à?”

“Lá chắn thì anh tự đề cao quá đấy. Tôi không cần lá chắn yếu hơn mình. Thà gọi là mồi nhử còn hơn.”

“Mồi nhử? Này, tôi cao hơn anh đấy!”

“Vai thì tôi rộng hơn.”

“Chân tôi dài hơn!”

“Tay tôi to hơn.”

Hai người đàn ông cãi nhau vô nghĩa, Camilla nhìn thương hại rồi nói.

“Thôi cãi nhau vô ích đi. Appetit, anh càng ngày càng giống Nazayev rồi đấy?”

“Nói gì kinh khủng vậy.”

Appetit nhăn mặt. Camilla không nói gì với Nazayev, nhưng anh ta lại cảm thấy mình bị mắng nặng hơn.

“Dù sao xuống dưới thắp sáng là được đúng không? Tôi thấy mình may mắn nên để tôi. Tôi sẽ dùng Nazayev để thắp sáng.”

“Camilla. Sao giữa chừng lại có tên tôi?”

“…….”

“Vì anh chẳng biết gì cả. Nào, theo tôi!”

Có lẽ vì Camilla nắm tay kéo quá mạnh khi bảo theo cô? Nazayev mất thăng bằng, “Ơ ơ” rồi lăn tuột xuống cầu thang.

“Ôi trời, thế này! Nặng quá nên tôi buông tay mất!”

“Không phải cô cố tình ném cậu ta xuống chứ?”

“Suýt nữa tôi cũng lăn theo rồi! Suýt chết!”

Bỏ qua lời chỉ trích của Appetit, Camilla sải bước xuống cầu thang. Dưới đó vang tiếng rên của Nazayev, rồi ánh sáng đột nhiên lan tỏa.

“Chắc vị trí ngã trúng chỗ rồi. Hôm nay cô may mắn thật đấy nhỉ?”

“Camilla! Cô định giết ai…… Ư ơ!”

Nazayev giận dữ ngồi dậy thì đập đầu vào thứ gì đó rồi ngã lại. Camilla xuống dưới, kinh hãi hít mạnh. Appetit đi theo cũng cứng đờ người.

“Camilla, Appetit! Sao vậy?”

Sabina đang xuống cầu thang, cẩn thận không tắt ánh sáng, dừng lại giữa chừng nhìn xuống dưới.

“Cái này…… là gì vậy?”

Camilla thở dài gần như than vãn, bước một bước vào trong.

“……Quả nhiên. Có lý do để cấm ra vào khu này.”

Appetit cũng bước vào. Đây có phải căn phòng rộng mà anh ta từng nói không?

“Sao vậy? Bên trong có gì mà…… Hic!”

Sabina đang xuống cầu thang đột nhiên chóng mặt, trước mắt lóe trắng, lảo đảo.

“Sabina tiểu thư!”

Nếu Erzan không giữ lại, cô đã lăn như Nazayev. Sabina dựa vào cánh tay Erzan, lảo đảo. Đầu vẫn ù ù. Có phải do thuật của Aleksei?

Nhưng Camilla và Appetit trông chẳng sao cả, sao lại vậy?

“Sabina tiểu thư. Tốt nhất nên lên trên. Tôi đưa tiểu thư về phòng.”

“Không. Phải kiểm tra.”

Thuật mà Aleksei tạo ra mà không ai biết. Lời nguyền cực kỳ tầm thường và yếu.

Vậy mà sao lại ghê rợn đến thế?

“Sabina. Cái này…… không xem thì hơn? Trông khó chịu lắm.”

“Để em kiểm tra.”

Sabina rời khỏi vòng tay Erzan, lảo đảo tiến lại, Camilla hơi do dự rồi nhường đường.

Đúng như Appetit nói, căn phòng rộng lớn. Trong phòng chẳng có gì.

Trên sàn thì.

“Tranh?”

Trên tường căn phòng rộng lớn, treo dày đặc những bức tranh. Các bức tranh kích cỡ và màu sắc khác nhau, nhưng nhân vật được vẽ thì giống hệt nhau.

Aleksei tóc đen, mắt đen.

Sabina nhỏ tóc đen, mắt đen.

Và.

“……Mẹ?”

Người phụ nữ tóc nâu đậm, mắt vàng kim, đang đứng giữa họ với nụ cười kỳ lạ.

Cô không nhớ mặt mẹ. Ký ức trước tám tuổi bị xóa nhòa và méo mó, Sabina thậm chí không thể nhớ mong mẹ.

Nhưng nhận ra người phụ nữ trong tranh là mẹ mình thì không khó chút nào.

Không phải vì tóc nâu đen giống Odil hay mắt vàng kim. Cũng không phải vì người phụ nữ trong tranh giống Sabina.

Khoảnh khắc nhìn bức tranh, Sabina nhận ra đó là “chân dung gia đình”. Thuật được gắn vào tranh để khiến cô nghĩ vậy.

Vì là lời nguyền rất yếu, cô nhanh chóng phát hiện ra.

“Sao lại dùng thuật kiểu này……”

Sabina tiến đến bức tranh lớn nhất treo ở giữa. Cảm giác người phụ nữ trong tranh bước gần cô thêm một bước.

Nổi da gà, cô dừng lại xoa tay, rồi ngẩng đầu nhìn tranh. Có phải vì tranh bị thuật? Cảm giác kỳ lạ.

Ngoại hình không giống. Khác với Aleksei và Sabina, vì khi vẽ Olga đã chết, nên hình ảnh Olga cực kỳ bất tự nhiên.

Vẽ người không tồn tại chỉ bằng tưởng tượng có giới hạn. Khi vẽ cùng hai người thật bên cạnh, sự khác biệt càng rõ.

Dù vậy, lý do Sabina nghĩ mình giống là vì biểu cảm gượng gạo bất tự nhiên trong tranh mang cảm xúc rất giống cô.

Miệng cười, nhưng đôi mắt vàng kim trống rỗng trông như người bị siết cổ khó thở, đầy bất an. Dù đứng ngay ngắn bên Aleksei, cô ấy vẫn như người đang chới với trong nước. Dù không làm gì, cảm giác này cũng khó có.

Nếu Camilla hay người khác không ở đó, Sabina có lẽ đã vô thức chạy đến cố kéo người phụ nữ trong tranh ra. Dù biết đó là tranh.

Ngoài biểu cảm bất tự nhiên, việc bức tranh chứa đựng cảm xúc sống động đến vậy khiến Sabina ngạc nhiên.

“Lời chú Odil đúng thật. Mẹ trông như vậy……”

“Cái gì vậy? Chị Olga không trông như thế.”

Camilla phủ nhận bên cạnh, Nazayev chen vào.

“Cô mới nói linh tinh gì? Olga mà tôi nhớ giống hệt thế này mà.”

“Nazayev. Tôi biết trí nhớ của anh chẳng đáng tin, nhưng thật sự vô dụng luôn. Nói thích mà sao quên mặt Olga rồi?”

“Không quên mà, vì là tình đầu!”

Nazayev nhắc lại quá khứ chẳng ai hỏi cũng chẳng ai tò mò, rồi bước tới trước. Vì lăn từ cầu thang, va chạm khắp nơi nên anh ta trông thảm hại, nhưng chẳng ai chú ý đến bộ dạng của anh ta nên không thành vấn đề.

“Không ngờ anh trai lại có tài này. Vẽ đẹp thật.”

“Anh ấy tự vẽ à?”

“Nếu không phải anh trai tự vẽ thì ai vẽ được tranh thế này?”

Lời Nazayev khiến Sabina lại nhìn tranh. Những bức tranh treo trên tường có phong cách khác nhau tùy thời gian vẽ, từ nét cọ vụng về thô sơ đến những bức khá tinh tế. Có lẽ Aleksei đã dành rất nhiều thời gian ở căn phòng này để vẽ từng bức một về ba người.

Như để lưu lại chân dung gia đình.

“Quá khứ…… ông ấy muốn tạo ra quá khứ.”

Quá khứ không tồn tại.

Quá khứ mà Aleksei và Olga kết hôn, sinh ra con gái Sabina và xây dựng gia đình.

Quá khứ mà Sabina, Olga và bất kỳ ai trừ Aleksei đều không mong muốn, thậm chí chưa từng tưởng tượng, nhưng ông ta vẫn tạo ra để lưu giữ những bức tranh này.

Từ những bức vẽ thô sơ ban đầu đến những bức sau này tinh tế như tranh của họa sĩ chuyên nghiệp treo cạnh nhau, Sabina có thể đoán được Aleksei đã nỗ lực bao lâu để vẽ những bức tranh này cho thật giống.

“Con người dù cố gắng cũng có thứ không làm được. Vẽ tệ thật.”

“Tệ gì? Vẽ đẹp chứ?”

“Tranh lạ lắm. Chị Olga không có khuôn mặt đáng sợ thế này!”

Lời Camilla khiến Sabina lại quan sát biểu cảm người phụ nữ trong tranh. Cô hiểu lý do tại sao cô cảm thấy người phụ nữ trong tranh có gì đó kỳ quặc. Đó là biểu cảm. Không phải vì thiếu quan sát khi vẽ người không tồn tại mà biểu cảm trở nên lạ lùng.

Đôi mắt người phụ nữ trong tranh đầy kinh hãi.

Ánh mắt cảnh giác, lông mày nhíu lại, có dấu vết nhiều lần sơn đè để xóa nếp nhăn trán, nhưng chỉ xóa nếp nhăn thôi thì không thể biến biểu cảm cau có thành dịu dàng. Để tạo nụ cười, miệng bị kéo lên một cách nhân tạo, như có móc câu treo ở khóe miệng để cưỡng ép kéo lên.

Ánh mắt bất an, lông mày cố tình nới rộng nhưng vẫn nhíu, môi vốn mím chặt vô cảm bị cưỡng ép kéo lên thành nụ cười – biểu cảm ấy trông như tuyệt vọng.

“Camilla. Cô mới là người trí nhớ kém chứ? Chỉ cần đổi miệng thành đường thẳng là giống hệt Olga mà tôi nhớ.”

“Chị Olga không cười kỳ quặc thế đâu! Chị ấy lúc nào cũng ngẩn ngơ, sau đó hoảng hốt, nhút nhát hay giật mình, nhưng khi cười thì cười rất tươi!”

Camilla phản đối với vẻ không thể tin nổi. Lời ấy khiến ánh mắt Sabina dao động.

Nazayev và Odil đều nói Sabina giống Olga.

Nhưng Camilla nói Sabina và Olga không giống nhau đến thế.

Nenavuste nói Sabina giống Roskayen, còn Pegora – người thân thiết nhất với Olga – chưa từng nói Sabina giống ai.

Olga rõ ràng là một người, vậy mà mọi người đều nhớ mặt cô ấy theo cách khác nhau. Lý do là biểu cảm.

“Đó là khuôn mặt ông ấy chưa từng thấy.”

Nazayev và Camilla đang cãi nhau thì ngừng lại, quay sang nhìn Sabina. Ánh mắt cô dán chặt vào biểu cảm người phụ nữ trong tranh.

“Vì chưa từng thấy nụ cười, nên không thể tưởng tượng được. Vì vậy ông ấy vẽ thế này.”

“Đúng không? Biểu cảm lạ quá. Chị Olga tươi tắn hơn nhiều. Không phải hoạt bát, mà…… không phải kiểu ấn tượng đậm và tối thế này. Dù trông yếu đuối.”

Ngoại hình giống nhưng khí chất khác. Odil từng nói vậy.

Khác với Sabina có đường nét rõ ràng, lông mày đậm, Olga có màu sắc nhạt và mờ hơn.

“Có những ngày nắng sáng chứ? Nếu lấy tấm vải mỏng che cửa sổ, rõ ràng sáng nhưng không chói.”

“Ừ.”

“Chị Olga chính là người như vậy.”

Ánh sáng xuyên qua mờ ảo, không chói lòa nhưng cũng không tối tăm, không phản chiếu gì rực rỡ, chỉ dịu dàng làm sáng căn phòng.

“Camilla. Lúc mở cửa bí mật, cô ấn vào vị trí tay nắm có thiết bị bí mật đúng không?”

“Hả? Ừ.”

“Chiều cao của mẹ tôi có giống cô không?”

“Không biết… Lâu quá nên không nhớ đến mức đó. Nhưng chắc chắn thấp hơn Sabina.”

Sabina cười khẩy. So với chiều cao của Aleksei trong tranh, chiều cao Olga gần bằng Camilla. Vậy Aleksei đã thiết kế vị trí khóa theo chiều cao của mình và Olga. Như thể hai người cùng vận hành khóa để ra vào lối đi bí mật.

“Ra vậy. Thật sự khác tôi.”

Khác với Sabina lạnh lẽo và tĩnh lặng như đá ngâm nước. Vì vậy những người biết Olga hàng ngày không nhận ra điểm giống nhau giữa Sabina và Olga.

Ngoại hình giống, nhưng biểu cảm lại khác biệt đến thế.

“Chỉ nhớ mỗi biểu cảm giống mình thôi.”

Giống Sabina – tối tăm, không mang hy vọng nào, chỉ muốn chạy trốn khỏi mọi thứ đang cảm nhận nhưng đã mệt mỏi quen thuộc đến mức không còn sức để thoát ra. Biểu cảm bất an và cam chịu lẫn lộn ấy giống Sabina.

Không, có lẽ không phải giống Sabina.

“Chỉ nhớ mỗi biểu cảm ấy…… nên mới biến mình thành như vậy.”

Aleksei hành hạ Sabina không chỉ vì cô là con gái của Roskayen – người hắn căm ghét.

Vì khuôn mặt Olga trong ký ức hắn luôn bất an và sợ hãi, vì biểu cảm mệt mỏi và cam chịu trước sự can thiệp của Odil và ánh mắt xung quanh, nên hắn mới làm vậy. Vì không biết mặt thật của Olga.

Vì muốn biến Sabina giống Olga trong ký ức của hắn.

“Người đó cuối cùng chẳng là gì với mẹ cả.”

Hắn chưa từng thấy nụ cười, chưa từng thấy vẻ mặt thoải mái. Chưa từng thấy vẻ ngẩn ngơ suy nghĩ rồi hoảng hốt vì tiếng động nhỏ.

“……Hắn không yêu mẹ.”

Aleksei từng ám ảnh với Olga đến thế. Theo lời hắn, có lẽ hắn yêu Olga vô cùng.

Nhưng thứ Aleksei nhận thức được chỉ là một mảnh vỡ rất nhỏ của Olga. Mảnh vỡ ấy còn bị xung quanh đè nén, mệt mỏi, chỉ là lớp mặt nạ tự vệ.

Aleksei không yêu Olga thật sự.

Vì hắn không biết “Olga thật”.

“Vì vậy hắn mới dễ dàng quay lưng. Vì vậy……”

Đốt cháy làng, giết người, bắt Sabina tám tuổi về.

Hắn không mang Olga theo. Olga chết ở làng ấy.

Không phải vì giận Olga chọn Roskayen thay vì hắn mà giết. Có lẽ “Olga lúc đó” không phải là người hắn còn vương vấn.

Mẹ Sabina, Olga thật, là người khác với Olga trong ký ức hắn.

“Vậy nên hắn đốt sạch mọi thứ, bắt tôi về tẩy não, ép buộc tạo ra câu chuyện không tồn tại để vẽ chân dung gia đình giả tạo. Thật ngu ngốc.”

Aleksei từng nói rằng nếu giả tạo quá khứ thì hiện tại sẽ tự nhiên thay đổi, nhưng

“Nhưng thực ra quá khứ thật sự không thay đổi, chính ông ta biết rõ nhất điều đó……”

Tạo ra quá khứ không tồn tại để biến lý tưởng mình khao khát thành hiện thực, nhưng thực ra không phải vậy. Chính ông ta đã nhận ra rằng lý tưởng mình mong muốn từ đầu chỉ là hư ảo.

Chính Aleksei – người khao khát nhất muốn quá khứ giả tạo trở thành sự thật – lại biết rõ nó quá bất tự nhiên. Vì vậy hắn mới một mình đến nơi có thể chết, như người chẳng còn vương vấn gì.

“Ông ta đã biến em, mẹ tôi, dân làng, cả Erzan…… vô số người thành như vậy, nhưng cuối cùng chẳng đạt được gì.”

Cô từng nghĩ hắn hại người vì dục vọng của chính mình. Vì vậy cô căm ghét hắn. Nhưng Aleksei đã dùng sinh mạng của bao người làm vật hiến tế, cuối cùng vẫn không đạt được điều mình muốn. Dù vô số người chết, bị thương, và cả kẻ chủ mưu cũng biến mất, hắn vẫn chẳng đạt được gì.

“Dù có sức mạnh lớn lao đến thế mà chẳng đạt được gì. Thật vô nghĩa, chẳng được gì cả……”

“Không phải không đạt được.”

Erzan nhẹ nhàng đặt tay lên vai Sabina. Không phải kiểu kéo lại hay bảo vệ như mọi khi, chỉ là chạm nhẹ. Thế mà bàn tay ấy lại ấm áp vô cùng.

“Không phải không đạt được. Ngược lại mới đúng.”

“Cái gì vậy? Ông ta đã chết rồi mà……”

“Kẻ đã đẩy vô số người vào tuyệt cảnh, dù dốc hết khát vọng vào lời nguyền cũng không đủ sức lay động nổi một trái tim. Đó mới là ý.”

Dù là tranh của người đã chết chứ không phải người thật, nhưng ngay cả biểu cảm của người phụ nữ trong tranh cũng không lay động được – lời nguyền yếu ớt và tầm thường đến mức ấy.

“Việc ông ta đến chết vẫn chẳng đạt được gì, nghĩa là cuối cùng ông ta không cướp nổi bất kỳ quá khứ nào của tiểu thư.”

Dù giết mẹ, tách rời cha, nhồi nhét lời nguyền ghê tởm và tẩy não đủ kiểu. Aleksei vẫn không thay đổi được quá khứ của Sabina. Không thay đổi được cuộc đời cô. Vận mệnh cô không thay đổi.

Vì sự thật không thể nghi ngờ đang dẫn dắt cô.

“Chúng ta chẳng mất gì cả. Cả tiểu thư lẫn tôi.”

“……”

“Chúng ta đã bảo vệ được quá khứ, tìm ra điều mình muốn và đứng ở đây. Vậy chẳng phải đã đủ để nói chúng ta đã đạt được rồi sao.”

Chúng ta đã lấy lại quá khứ bị Aleksei cướp đi, không khuất phục trước thời gian quá khứ bị hắn phá hoại, và tìm thấy hạnh phúc.

Mang theo hóa thân dục vọng và hóa thân chết chóc, chúng ta đã đánh bại người đàn ông nắm trong tay mọi giàu sang, quyền lực và thân thể bất tử, rồi đứng ở đây.

Đó là chiến thắng không thể nghi ngờ của chúng ta.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

photo 2026 02 26 08 43 05
Tiểu Thuyết – Junk? Junk!
April 16, 2026
manga_cover_c5809004-88d8-4369-99c2-c2942c883238
Cánh Đồng Bị Lãng Quên
May 23, 2026
photo 2026 02 26 08 42 28
Tiểu Thuyết – Đêm Bí Mật Của Thánh Nữ
April 16, 2026
requiem-of-the-scarlet-name-uncensoredm-4351
TRUYỀN THUYẾT VỀ QUỶ DUEOKSINI
May 12, 2026

Recent Posts

    Recent Comments

    No comments to show.

    Comments for chapter "Chương 36"

    MANGA DISCUSSION

    Leave a Reply Cancel reply

    You must Register or Login to post a comment.

    © 2026 Quillpetalcomi

    Premium Chapter

    You have not logged in yet

    Sign in

    Lost your password?

    ← Back to Quillpetalcomi

    Sign Up

    Register For This Site.

    Log in | Lost your password?

    ← Back to Quillpetalcomi

    Lost your password?

    Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

    ← Back to Quillpetalcomi

    Caution to under-aged viewers

    Tiểu Thuyết – Lửa Trong Đầm Lầy

    contains themes or scenes that may not be suitable for very young readers thus is blocked for their protection.

    Are you over 18?