Quillpetalcomi
  • Tiểu thuyết
  • Truyện tranh
  • Thể loại
Advanced
Sign in Sign up
  • Hồ sơ người dùng
  • Home
  • Thể loại
  • Tiểu thuyết
  • Truyện đã hoàn
  • Truyện tranh
Sign in Sign up
Prev
Next

Tiểu Thuyết - Lửa Trong Đầm Lầy - Chương 34

  1. Home
  2. Tiểu Thuyết - Lửa Trong Đầm Lầy
  3. Chương 34 - Lời kết
Prev
Next

Edit: Quillpetal

Làng thay đổi với tốc độ không nhanh cũng chẳng chậm. Không thể lấy lại được vẻ xưa cũ, nhưng những người sống sót cũng chẳng mong muốn tái hiện lại quá khứ. Vì khoảng trống của những người đã mất sẽ càng cảm thấy lớn lao hơn.

Họ chặt bớt một phần cây trong rừng dẫn đến phía bắc làng để mở đường, rồi dùng gỗ chặt được xây thêm mấy căn lều mới bên cạnh nhà thờ. Đó là nơi Odil, Appetit, Nazayev và Barselda sẽ ở.

“Chúng ta cứ sống ở phía bắc luôn không được sao? Giờ này rồi còn phải lập khu cấm nam nữa à?”

Lời càu nhàu của Nazayev bay theo cùng một chiếc giày ai đó ném tới. Trước cơn mưa chỉ trích dồn dập khiến Nazayev co rúm lại, Barselda phải đẩy hắn ra và dỗ dành dân làng.

Appetit vẫn khó đoán ý nghĩ. Thỉnh thoảng hắn ngồi rất lâu bên kho hàng cháy sập, rồi vào nhà thờ nói gì đó với Sabina và Erzan, thấy Nazayev chạy đến ăn cơm thì lại khinh khỉnh châm chọc gây cãi nhau, nhưng hắn không hòa nhập với dân làng. Không hẳn lạc lõng, mà dường như hắn thích ở một mình.

“Ta chẳng cần chỗ ở riêng.”

Odil càu nhàu khi nhìn căn lều làm bằng những khúc gỗ có màu sắc đặc biệt đẹp.

Thiết kế cơ bản thì cùng làm, nhưng việc vận chuyển vật liệu và xây dựng thì Odil không tham gia được. Dù thiếu một cánh tay, hắn vẫn bảo vận chuyển đồ nặng không vấn đề, nhưng Sabina không cho phép.

Chỉ một câu “không muốn thấy Odil cố quá sức” là hắn ngoan ngoãn như cừu non ngồi chờ trên gốc cây. Nếu người khác nói vậy, hắn sẽ quát tháo rằng thiếu một tay thì đã làm sao, mình yếu đuối đến mức không khuân nổi chút đồ à. Nhưng chỉ một lời của Sabina là hắn ngoan ngoãn như chó vẫy đuôi.

Dân làng ai cũng ngạc nhiên khi thấy Odil – người vốn hung hăng – lại ngoan ngoãn như vậy trước lời Sabina.

“Ta ngủ dưới bóng cây là được rồi.”

“Trời lạnh thì sao?”

“Thì vào nhà thờ.”

“Tắm rửa thì ở đâu?”

Odil câm nín trước câu hỏi của Sabina. Về vệ sinh sạch sẽ thì hắn không có gì để nói. Có lẽ vì lần đầu gặp trông hắn như ăn mày, hoặc vì hôm đến chỗ Sabina lại gây sự với Erzan, nên Sabina tấn công điểm yếu của hắn không chút do dự.

“Tắm…… ta lại có mùi à?”

“Có.”

“Thế à? Tuần trước mới tắm mà……”

“Erzan tắm sáng tối đấy.”

“……”

So sánh với Erzan thì hắn càng câm nín. Odil hắng giọng rồi đi về phía bồn tắm lớn đặt bên chuồng.

“Bồn tắm gì mà nhỏ thế này? Ngồi duỗi chân cũng khó.”

“Bồn lớn thì mang nước mệt, Odil kêu ca nên mới làm nhỏ đấy!”

Odil im bặt trước lời Sabina. Hắn gãi gáy bảo đi mượn khăn rồi biến mất. Mỗi khi hết lý lẽ, hắn luôn tránh né kiểu này.

“Sabina tiểu thư. Đừng ép Odil quá.”

“Tôi đâu có ép. Chỉ trả lại đúng mức ông ấy từng làm với Erzan thôi.”

“……Chẳng phải cô bảo không nên phí thời gian trả thù sao?”

“Đó là với tôi thôi. Ai động đến Erzan thì tôi không để yên đâu.”

Sabina đáp tỉnh queo. Erzan vừa áy náy vừa biết ơn, lại vừa thấy yêu thương. Anh khẽ nắm vai cô kéo lại, hôn lên đỉnh đầu. Sabina như chờ sẵn, vòng tay ôm eo anh, vùi mặt vào lòng.

“Erzan. Xây lều vất vả lắm nhỉ?”

“Không đâu. Nhờ vậy học được nhiều.”

“Học gì?”

“Lều chúng ta ở cũng cũ lắm rồi. Lần này xây nên quen cấu trúc, phải sửa lại chỗ đó……”

“Sửa làm gì?”

“Hả?”

Ý là vẫn ở nhà cũ sao? Erzan ngạc nhiên hỏi, Sabina kiễng chân ngẩng đầu hôn lên cằm hắn.

“Chúng ta sắp đi rồi mà.”

“Đi ạ? Đi đâu?”

“Đi đâu chứ. Nơi của Erzan và em chứ đâu.”

“……Chẳng lẽ quay về nhà bá tước Konvayazen sao?”

“Không phải bá tước, là công tước. Nhận tước vị thì nhà cửa chưa chắc đã rộng hơn.”

Erzan hoảng hốt. Nhà Konvayazen là nơi khiến Sabina bất hạnh. Hắn nghĩ cô sẽ không muốn nhìn đến nơi đó. Làng này là quê hương cô lớn lên, có chú Odil, nên chắc chắn sẽ định cư ở đây.

“Đó là nhà của Erzan mà.”

“Tôi không sao. Chưa từng mong cuộc sống quý tộc……”

“Em muốn cho anh.”

Sabina đưa tay chạm môi Erzan. Erzan. Hiệp sĩ của cô. Chủ nhân đích thực của vị trí bên cạnh cô. Và từ nay về sau, mãi mãi là người bạn đời cùng vị trí ấy.

“Đó là nơi chúng ta gặp nhau lần đầu mà.”

Nơi Sabina và Erzan gặp nhau lần đầu. Khoảnh khắc ánh sáng len vào cuộc đời Sabina. Khi bước xuống cầu thang, lần đầu đối diện ở đại sảnh, khoảnh khắc quý giá lưu giữ hình bóng nhau trong mắt. Cô không muốn mất đi.

“Em từng nói rồi mà. Em rất tham lam.”

“Cô bảo chỉ muốn có mình tôi thôi mà.”

“Chỉ có Erzan thôi. Vì vậy em muốn cho Erzan tất cả.”

Vị trí vốn thuộc về Erzan. Từng bị Sabina cướp mất. Không phải bỏ chạy khỏi vị trí ấy, mà cùng nhau chiếm lấy.

“Erzan. Lần này đến lượt em làm anh hạnh phúc.”

Ánh sáng chói lòa tuôn rơi. Đây là hạnh phúc sao. Erzan không giấu nổi cảm xúc dâng trào, ôm chặt lấy Sabina.

“Giữa ban ngày ban mặt làm cái trò gì đấy!”

Bất ngờ tiếng quát của Odil vang lên. Erzan giật mình cứng người hạ tay, nhưng Sabina càng ôm chặt eo hắn, vùi mặt sâu hơn vào lòng.

“Làm gì đâu. Thích Erzan nên ôm thôi.”

“Cái gì?”

“Erzan ôm ấm lắm, thích lắm. Con thích thế này nên chú đừng quan tâm.”

“Trước mặt người lớn mà nói linh tinh. Không biết xấu hổ à!”

“Trước mặt người lớn thì sao. Em cũng là người lớn mà. Phải không, Erzan?”

Sabina lại kiễng chân ngẩng đầu, Erzan thoáng liếc Odil rồi hôn lên má cô. Không hôn môi là chút lương tâm cuối cùng của anh, nhưng Sabina không hài lòng, bĩu môi rồi thè lưỡi liếm môi Erzan.

“T, ta……!”

Odil trợn tròn mắt, miệng há hốc, tay siết chặt khăn tắm như muốn xé toạc. Ông trừng mắt nhìn đầy kinh ngạc khiến Erzan thoáng áy náy, nhưng anh vẫn không buông Sabina ra. Anh biết thể hiện tình cảm trước mặt người khác là điều xấu hổ, nhưng nếu Sabina muốn, Erzan sẵn sàng vứt bỏ hết xấu hổ. Vì chẳng có gì quý giá hơn cô.

“Ông phải tắm rồi, chúng tôi xin nhường chỗ. Nghỉ ngơi thoải mái nhé, Odil.”

“Cái gì?”

“Đi thôi, Sabina tiểu thư.”

“Này, thằng nhãi! Ê! Hai đứa lại định đi làm chuyện đó giữa ban ngày ban mặt hả? Thằng khốn, trả lời rồi đi!”

Tiếng Odil gọi gấp gáp vang lên phía sau, nhưng Erzan vẫn ôm Sabina thong thả bước đi. Con đường dưới nắng trưa lấp lánh màu cát nhạt.

“Odil thật đấy, chỉ to mồm thôi……”

“Ông ấy lo cho tiểu thư đấy.”

Sabina cau mày khó chịu nhưng cuối cùng cũng gật đầu. Cô biết Odil lo cho mình. Em gái Olga đã mất, cháu gái Sabina giờ đã trưởng thành nên ông bảo không cần quan tâm nữa, vậy mà vẫn luôn coi cô như trẻ con.

“Nói là thương cháu gái mà toàn làm chuyện em ghét.”

“Sabina tiểu thư. Lời lẽ Odil thô lỗ thật, nhưng so với lúc đầu thì ông ấy đã rất cẩn thận rồi.”

“Ông ấy quát Erzan kìa. Nói nhẹ nhàng với em thì có ích gì?”

Sabina tựa vào ngực Erzan, áp má lên. Mỗi khi cô nũng nịu thế này, Erzan phải cố nhịn cười. Không hiểu sao chỉ một câu nói nhỏ cũng khiến tim anh nhột nhột, nhưng anh không ghét. Anh biết việc Sabina luôn ưu tiên anh hơn người khác không tốt cho mối quan hệ của cô với mọi người. Vậy mà anh không muốn ngăn cản.

“Nếu tiểu thư rời đi, Odil và dân làng sẽ buồn lắm.”

“Cũng đâu phải không gặp nữa. Ngọn núi này cũng thuộc lãnh địa Konvayazen mà, muốn thì lúc nào cũng về được.”

“Cũng đúng.”

Aleksei chết rồi, quyền thống lĩnh nhà Konvayazen thuộc về tiểu công nương Sabina. Dòng dõi trực hệ của bá tước Konvayazen đầu tiên đều chết vì lời nguyền, nếu Sabina không quay về thì gia tộc sẽ tan rã. Nhưng cô không muốn vậy.

Khi Sabina nói muốn trả lại lâu đài Konvayazen cho Erzan, giúp anh lấy lại gia tộc, Erzan ngoan ngoãn chịu thua. Vì anh muốn làm theo ý cô.

“Ơ? Erzan. Đường này không phải mà?”

Sabina tưởng về căn lều phía đông của hai người, nhưng thấy Erzan đi vào rừng thì ngạc nhiên nhìn quanh. Rừng bắc rậm rạp. Đồi có tháp bắc ở xa xa. Cô đoán hướng Erzan đi rồi khẽ “a” một tiếng, ngoan ngoãn nằm trong lòng anh. Tiếng lá xào xạc ngừng lại, khoảng đất trống hiện ra.

Nơi đây là ký ức lâu đời nhất của Sabina. Nơi cô từng sống cùng mẹ.

“Erzan. Sao lại đưa em đến đây?”

“Tôi nghĩ…… nên đến chào cha tiểu thư.”

“Áo lễ của cha ở nhà thờ mà.”

“Đó là của linh mục Roskayen.”

Roskayen bị lời nguyền làm tan chảy toàn thân, đến thi thể cũng không thu được. Cuối cùng chỉ lấy bộ áo đen ông mặc lúc chết và mũ linh mục vứt ở lối vào rừng bắc để làm lễ. Nhà thờ không còn dùng để cầu nguyện nữa, chỉ còn bộ áo đen của vị linh mục cuối cùng của làng.

“Chỗ tiểu thư chôn cha…… chính là nơi này mà.”

Erzan nhẹ nhàng đặt Sabina xuống, đứng thẳng. Trước mặt hai người là một nấm mộ nhỏ quá để gọi là mộ người, nhưng lại được chăm sóc cẩn thận, không giống đống đất chất bừa.

Dưới đó chôn mười lăm cuốn nhật ký của Roskayen.

“Không biết mộ mẹ ở đâu…… nên chỉ còn nơi này thôi.”

Dưới đồi bắc có hàng mộ bia, nhưng không ghi tên nên dân làng cũng không biết mộ nào của Olga.

Sabina muốn chôn cha bên mẹ, nhưng đôi nam nữ không kết hôn thì chết cũng không được chôn chung. Mộ mẹ lẫn trong vô số mộ không tên. Cha thì không có thi thể để chôn. Định mệnh nghiệt ngã ngăn cản hai người gặp nhau đến phút cuối.

Vì vậy Sabina chôn nhật ký của Roskayen ở đây. Nơi cô và mẹ từng sống.

“Cha chắc muốn đến đây lắm mà không được. Cha không biết tám năm em và mẹ sống thế nào ở đây.”

Sabina ngồi xổm bên mộ, gạt lá rơi trên đất.

“Sau khi em và mẹ rời đi theo hai cách khác nhau, cha sống 15 năm thế nào, mẹ cũng không biết.”

Sabina đọc nhật ký của Roskayen nên phần nào hiểu cha đã nghĩ gì, nhưng mẹ đã chết thì không thể biết.

Vì vậy cô muốn để hai người ở cùng một nơi. Dù chỉ là ký ức cũng muốn họ bên nhau. Muốn nối liền quá khứ đứt đoạn của hai người.

“Nếu vậy thì nên chôn cả di vật của ông ấy ở đây chứ?”

“Cha sẽ không muốn được chôn ở đây với tư cách ‘linh mục’ đâu.”

Linh mục Roskayen chọn sống không bên người phụ nữ mình yêu. Mang tội lỗi như dao trong lòng, lặng lẽ cầu nguyện và hiến dâng cho người khác. Vậy nên không thể chôn linh mục ấy ở đây.

Nhưng ký ức, kỷ niệm thì có thể chôn chứ.

“Sabina tiểu thư. Lý do cô muốn quay về dinh thự Konvayazen…… có phải vì những thứ còn sót lại ở làng này khiến cô đau khổ không?”

“Không phải.”

Sabina phủ nhận dứt khoát.

“Làng này có rất nhiều ký ức đau buồn. Buồn bã nhiều hơn vui vẻ. Nhưng việc em rời làng để đến dinh thự Konvayazen không phải vì nơi này đầy vết thương.”

“Vậy thì sao?”

“Vì em  muốn hạnh phúc.”

Sabina đứng dậy, ngẩng nhìn Erzan. Erzan cúi xuống phủi bụi bẩn dính trên đầu gối cô, nhưng Sabina ôm lấy hắn khiến anh không hoàn thành ý định.

“Em không biết mẹ hay cha mong muốn gì. Có lẽ họ muốn báo thù, hoặc muốn để lại thứ gì đó để không bị quên lãng. Cũng có thể họ không muốn để lại bất kỳ dấu vết nào.”

Không ai biết mong muốn của người chết. Sabina không có khả năng đọc được nguyện vọng của những người không còn tồn tại.

Nhưng.

“Em biết chắc một điều. Họ mong em hạnh phúc.”

Sabina không biết họ muốn để lại gì, xóa bỏ gì, thay đổi gì hay giữ nguyên gì. Nhưng cô biết một điều chắc chắn. Cả mẹ lẫn cha đều mong con gái mình được hạnh phúc.

“Vì vậy em muốn đến vị trí của Erzan.”

Vị trí của Erzan.

Không phải vị trí của Sabina, mà là vị trí của Erzan.

Vị trí của người đàn ông yêu cô. Vị trí của người cô yêu. Nơi không gì có thể xen vào, hai người hoàn toàn thuộc về nhau. Cô muốn tìm hạnh phúc ở đó.

Erzan cao lớn phải cúi xuống mới ngang tầm mắt Sabina. Hai người nhìn nhau, không cần tín hiệu cũng đồng thời nhắm mắt và hôn.

“Vậy chúng ta đi chứ? Tiểu thư của tôi.”

“Vâng.”

Mùa đông năm tám tuổi, Sabina phải rời làng này. Bị những người lạ kéo đi.

Và mùa hè năm hai mươi ba tuổi, cô lại rời làng. Lần này theo ý chí của chính mình.

Thế giới đảo lộn đã trở lại đúng vị trí. Nhưng cô gái đã trưởng thành không muốn ở lại thế giới cũ.

Không thể xóa bỏ quá khứ bị tổn thương, cũng không thể quên, nhưng không có lý do gì phải hy sinh tương lai vì quá khứ. Việc chấp nhận bất hạnh quá khứ không làm tổn hại hạnh phúc hiện tại.

Sabina không vứt bỏ quá khứ. Không xóa đi. Cô thừa nhận và đối mặt, nhưng để mặc nó. Vì vậy con đường cô đã đi tạo thành hậu phương, chỉ dẫn hướng đi phía trước.

“Erzan. Anh từng nói, khi ngọn nến duy nhất lay động trong bóng tối, kẻ lữ hành sẽ dừng bước để bảo vệ ngọn nến.”

“Đúng vậy.”

“Nhưng ngọn nến sẽ muốn dẫn dắt kẻ lữ hành bằng ánh sáng của chính mình.”

“Sabina tiểu thư……”

“Em muốn dẫn dắt Erzan.”

Đến nơi có hạnh phúc.

“Tôi giờ đã hạnh phúc rồi.”

“Vậy thì chúng ta sẽ hạnh phúc hơn nữa nhé.”

Vị trí của Erzan rất rộng lớn, dù có Sabina ở bên cũng không hề chật chội. Khi có được một vị trí ấm áp, thoải mái chấp nhận mình vô điều kiện, con người sẽ mong muốn gì tiếp theo.

“Cùng em.”

Thời gian ngừng trôi đã chảy tiếp, con đường xuất hiện nơi từng lang thang. Vết thương thành sẹo, nhưng hai chân vẫn lành lặn, có thể bước về phía trước bao nhiêu tùy thích.

Hai người yêu nhau đứng sóng vai trên nền đất cứng rắn lộ ra sau khi đầm lầy khô cạn. Ánh sáng chói lòa từ bầu trời xanh tuôn rơi.

– Hoàn tất.–

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

photo 2026 02 26 08 43 05
Tiểu Thuyết – Junk? Junk!
April 16, 2026
1
Những Người Đàn Ông Trên Giường Của Tôi
May 22, 2026
photo 2026 03 19 17 43 45
Lời nguyền của người hàng xóm
April 28, 2026
requiem-of-the-scarlet-name-uncensoredm-4351
TRUYỀN THUYẾT VỀ QUỶ DUEOKSINI
May 12, 2026

Recent Posts

    Recent Comments

    No comments to show.

    Comments for chapter "Chương 34"

    MANGA DISCUSSION

    Leave a Reply Cancel reply

    You must Register or Login to post a comment.

    © 2026 Quillpetalcomi

    Premium Chapter

    You have not logged in yet

    Sign in

    Lost your password?

    ← Back to Quillpetalcomi

    Sign Up

    Register For This Site.

    Log in | Lost your password?

    ← Back to Quillpetalcomi

    Lost your password?

    Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

    ← Back to Quillpetalcomi

    Caution to under-aged viewers

    Tiểu Thuyết – Lửa Trong Đầm Lầy

    contains themes or scenes that may not be suitable for very young readers thus is blocked for their protection.

    Are you over 18?