Quillpetalcomi
  • Tiểu thuyết
  • Truyện tranh
  • Thể loại
Advanced
Sign in Sign up
  • Hồ sơ người dùng
  • Home
  • Thể loại
  • Tiểu thuyết
  • Truyện đã hoàn
  • Truyện tranh
Sign in Sign up
Prev
Next

Tiểu Thuyết - Lửa Trong Đầm Lầy - Chương 32

  1. Home
  2. Tiểu Thuyết - Lửa Trong Đầm Lầy
  3. Chương 32 - Không có tiếp theo. Chỉ có hiện tại mà thôi 🔞🔞🔞
Prev
Next

Edit: Quillpetal

Sabina đóng cửa lại rồi ngồi sụp xuống, tựa lưng vào tường. Ngay khoảnh khắc cô tựa vào, một tiếng kêu kẽo kẹt vang lên, có vẻ như không phải tường mà là một vật dụng gì đó. Sabina cúi đầu xuống lần nữa và ôm chặt lấy đầu gối.

Bên trong kho tối om.

Nhưng trái với dự đoán rằng nơi này sẽ chật hẹp và ngột ngạt, đó lại là một không gian nhỏ gọn được dọn dẹp sạch sẽ.

‘Đây là nơi làm gì nhỉ……?’

Dù là lần đầu tiên bước vào, nhưng không hiểu sao lại cảm thấy quen thuộc đến lạ, Sabina đưa tay ra sờ soạng xung quanh. Thay vì bụi bặm, mùi giấy thoang thoảng đầy khắp nơi. Cô cảm nhận được kết cấu của giá sách cũ kỹ.

Cô nghĩ có lẽ đây là phòng phụ bên cạnh bục giảng của phòng lễ, dùng để cất giữ đồ dùng cho việc thờ phượng, nhưng thứ mờ mờ hiện ra chỉ toàn giá sách và những cuốn sách bìa cứng dày cộm.

Sabina xác nhận bên ngoài không có tiếng động nào, rồi thắp đèn dầu lên.

‘Sách cũ thật sự rất cũ.’

Trông không giống Kinh Thánh. Các cuốn sách được xếp ngay ngắn, nhưng vì thời gian quá lâu nên tình trạng bìa da cũ kỹ mỗi cuốn một khác. Cuốn ở bên phải cùng tương đối còn tốt, nhưng cuốn ở bên trái cùng thì bìa da không chịu nổi sức nặng của giấy da, đã rách nát tả tơi.

Bản tính Sabina vốn không có sự tò mò. Cô sợ hãi những điều chưa biết, không làm việc gì nếu không được bảo, và cũng không bao giờ động vào đồ của người khác.

Vậy mà lạ thay, ngay khoảnh khắc nhìn thấy những cuốn sách ấy, cô lại bị cuốn hút mà không hay, tiến lại gần và rút một cuốn ra.

Tình trạng đóng sách rất tệ, chỉ cần chạm nhẹ là có thể rời trang. Sabina đặt nó xuống sàn và cẩn thận mở ra.

Ở đó là những ghi chép từ quá khứ.

Gọi là ghi chép thì có phần quá, chỉ là liệt kê những việc đời thường cực kỳ nhỏ nhặt, nhàm chán đến mức thừa thãi, nhưng có thứ khiến ánh mắt Sabina dừng lại. Đó là ngày tháng ghi ở đầu trang.

‘15 năm trước…….’

Thời điểm làng bị thời gian dừng lại bởi Aleksei, Roskayen chọn cứu con gái thay vì cứu làng, và Sabina bị lũ người lạ kéo đi để trở thành phù thủy.

Đó là nhật ký của người cha – người giống cô nhất nhưng chưa từng giao tiếp dù chỉ một lần – Roskayen.

‘Tại sao lại để lại nhiều ghi chép đến thế?’

Người cha thậm chí không thể trao đổi một câu nói tử tế nào. Không chỉ vì ông trầm lặng và ít nói, mà dường như chính Roskayen lại tránh né Sabina. Dù có không ít cơ hội để nói chuyện, hai cha con chưa từng thực sự trò chuyện với nhau. Vì thế Sabina nghĩ Roskayen là người cực kỳ kín tiếng.

Nhưng những gì ghi trong nhật ký lại hoàn toàn khác với vẻ bề ngoài.

Ban đầu, dù nét chữ còn yếu ớt nhưng vẫn ngay ngắn, dần dần chữ to hơn, như được nhấn mạnh, mực bắn tung tóe bẩn thỉu, rồi cuối cùng trở thành những nét chữ nguệch ngoạc đến mức khó đọc.

Vậy mà Sabina vẫn có thể đọc hết nội dung, cảm nhận được cảm xúc chứa đựng trong từng con chữ. Dù không được học hành cao, những từ ngữ khó và cách diễn đạt ẩn dụ đầy rẫy trong đó lại chẳng hề khó hiểu chút nào.

Người ngoại lai bị bỏ lại trong ngôi làng bị nguyền rủa.

Người duy nhất biết sự thật nhưng chọn im lặng.

Người đàn ông đã mất người phụ nữ mình yêu, và phải để đứa con sinh ra từ người phụ nữ ấy rời đi đến một nơi mà thậm chí không được nhìn thấy mặt – tâm trạng của ông hiện lên rõ ràng qua những nét chữ thô ráp.

‘Tại sao lại để lại những thứ như thế này? Nghe nói trong làng chẳng có ai biết chữ cơ mà.’

Đây không phải ghi chép để cho ai đó xem. Nét chữ nguệch ngoạc không phải vì ông viết xấu, mà chỉ vì cảm xúc tuôn trào quá nhiều, thời gian và giấy tờ đều không đủ để chứa đựng.

Karim vẫn còn đang khóc, vừa khóc vừa vòng quanh đầm lầy.

Đứa trẻ ấy có lẽ cũng sẽ tìm mẹ mình một cách đau đớn đến thế sao.

Tiếng khóc của đứa trẻ nghe thật đáng sợ, vậy mà tôi lại chẳng thể cầu mong trời mưa được.

Tiếng khóc vọng ra từ đầm lầy rõ ràng là do Karim phát ra,

nhưng cơn mưa rơi từ trên trời cao dường như chính là nước mắt của đứa trẻ ấy.

Tôi sợ trời mưa.

Tôi sợ ngày mai cũng sẽ mưa.

Tôi mong ngày mai đừng mưa.

Đứa trẻ ấy.

Khi câu chuyện về chính mình xuất hiện, tay Sabina khựng lại. Một cảm xúc không rõ là ngạc nhiên hay sợ hãi chạy dọc sống lưng cô. Da gà nổi lên lạnh buốt, Sabina khẽ lắc đầu rồi lật sang trang tiếp theo.

Tôi đã làm bánh mì và mang đến cho Camilla.

Môi của Camilla bị sưng lên một nửa, không thể há miệng ra hẳn được, nên tôi đã cắt nhỏ bánh mì và bỏ vào miệng cho cô ấy.

Tôi cũng xé bánh mì cho cả Kairat– người mà mắt không nhìn thấy – để cậu ấy ăn.

Có lẽ vì vị ấm áp và ngọt ngào của bánh mì nướng rất hợp khẩu vị, nên lần thứ hai, dù tôi không đút cho nữa, cậu ấy cũng tự biết cách xé ra mà ăn.

Nếu có thể mua bánh mì cho đứa trẻ kia nữa thì tốt biết mấy.

Tôi đã phát triển một loại bánh mì mới, loại có phô mai bên trong.

Lần này, cả Camilla lẫn Kairat đều khen ngợi rằng nó ngon tuyệt vời.

Thật đáng tiếc khi đứa trẻ ấy không có mặt ở đây để được ăn.

Không, không hẳn là đáng tiếc.

Đứa trẻ ấy chẳng đáng tiếc chút nào.

Vì đứa trẻ ấy chắc chắn đang được ăn những món ngon hơn thế này nhiều.

Trong nhật ký của Roskayen ghi chép chi tiết tất cả những việc ông đã làm trong ngôi làng này suốt 15 năm.

Việc khuyên Karim – người đi vòng quanh ao – đừng ra ngoài vào những ngày mưa, việc nướng bánh cho Camilla và Kairat, việc vá lỗ thủng trên quần áo của Camilla, việc lắng nghe những lời nói nhảm nhí vô thưởng vô phạt của Nazayev khi hắn xông vào nhà thờ đêm hôm ấy.

Những việc đời thường lặp đi lặp lại chẳng có gì đặc biệt.

Tuy nhiên, những điều nhỏ nhặt ấy dường như khiến Roskayen sợ hãi đến mức không chịu nổi.

Giống như thể sau khi nhìn thấy thứ gì đó đáng sợ mà cố gắng tự an ủi bản thân bằng cách ghi chép lại, nét chữ trong nhật ký run rẩy dữ dội.

Đừng mong ước nữa. Đừng nghĩ ngợi nữa.

Việc muốn gặp lại đứa trẻ ấy chính là lòng tham lam.

Muốn thấy nó ở đây chính là dục vọng ích kỷ.

Nơi này là ngôi làng bị nguyền rủa. Là vùng đất của cái chết.

Là nơi mà đứa trẻ ấy không được phép đến.

Xin hãy để suốt đời này, nó không bao giờ phải đặt chân đến nơi đây.

Xin hãy để suốt đời này, nó không bao giờ phải ghé thăm nơi này.

Nó đã lớn lên bao nhiêu rồi nhỉ. Chắc là cao hơn Karim một chút.

So với Camilla thì có lẽ vẫn còn nhỏ hơn nhiều.

Tôi vừa vẽ khuôn mặt đứa trẻ ấy, vừa nghĩ ngợi, rồi chợt cảm thấy việc nghĩ đến nó thôi cũng đã là tội lỗi, nên tôi dừng lại.

Không, nói là tội lỗi thì không đúng.

Tôi chỉ đơn giản là sợ hãi mà thôi.

Dù chỉ trong tưởng tượng, việc tôi đã từng ôm lấy đứa trẻ ấy,

và nếu thật sự đứa trẻ ấy đã đến ngôi làng này,

thì có lẽ nó đã khóc ở đây thật rồi – điều đó khiến tôi sợ hãi.

Giả định “nếu như” luôn mang đến nỗi kinh hoàng lớn nhất.

May mắn thay, đôi mắt của Kairat không nhìn thấy gì.

Đối với những đứa trẻ khác còn sống sót, chúng không cần phải lo lắng về việc bị nhiễm bệnh.

Chúng không có nỗi lo ngày nào cũng phải đối mặt với tội lỗi.

Việc phải ngày ngày khắc tội lỗi lên người,

và việc không có ai nghe thấy những lời đó đã cướp đi linh hồn tôi.

May mắn thay, vì chiếc áo choàng tế lễ đã che kín nó.

May mắn thay, vì tội lỗi cuối cùng của tôi cũng được che đậy.

Tại sao Roskayen lại để lại những ghi chép như thế này.

Nhìn từ những vết mực loang ra, có vẻ như những ghi chép về những ngày đã qua thậm chí chưa từng được mở ra xem lại.

Không phải để xem lại sau này, cũng không phải để cho ai đó xem, vậy tại sao ông lại để lại cuốn nhật ký này.

Tôi đã chọn rời đi.

Thay vì cuộc sống bị ràng buộc bởi những giả định, bị mắc kẹt trong sự định cư, tôi đã chọn một cuộc sống được giải phóng khỏi mọi sự can thiệp, được tự do hoàn toàn.

Tôi cũng đã chọn.

Thay vì cuộc sống cứu ngôi làng và hoàn thành bổn phận của một vị tư tế, tôi đã chọn con đường trao cho đứa trẻ ấy một tương lai.

Nhưng đứa trẻ ấy không được chọn.

Vô số đứa trẻ đã chết, và lại chịu đựng đau đớn.

Dù vậy, tôi vẫn không hối hận.

Nếu thời gian quay ngược lại ngày hôm đó, dù có bị ép buộc đến đâu, tôi vẫn sẽ đưa ra cùng một lựa chọn.

Vì đứa trẻ ấy không được chọn.

Vì tôi không thể tước đoạt tương lai từ một đứa trẻ còn chưa từng được chọn một cuộc đời nào cho riêng mình.

Nếu tương lai đã bị tước đoạt rồi, thì thà để nó thay thế bằng tương lai của chính tôi còn hơn.

Đó sẽ là sự chuộc tội cuối cùng của một người cha không thể công khai sự tồn tại của mình.

Đó toàn là những lời biện minh và an ủi hướng về chính bản thân mình.

Sabina bị sốc nặng khi nhận ra Roskayen lại là người có thể trực tiếp tuôn trào cảm xúc của mình như vậy.

Cô và ông, đến phút cuối cùng cũng chưa từng có một cuộc trò chuyện tử tế nào.

Đứa trẻ ấy đã đến.

Nó lớn lên đến mức khiến tôi ngạc nhiên, đến mức xấu hổ vì chính mình.

Tôi vội vàng né tránh ánh mắt, không dám quan sát kỹ lưỡng.

Khoảnh khắc mắt chạm mắt, tôi không biết liệu nó có nhận ra vẻ bối rối của tôi hay không.

Không được để đứa trẻ ở lại nơi nguy hiểm này.

Phải đuổi nó đi.

Tôi bảo nó rời khỏi ngôi làng này ngay lập tức.

Lần này tôi không run rẩy, tôi nói rõ ràng.

Tôi căng thẳng đến mức khi đóng cửa lại, ngón tay vẫn còn run run bấu chặt vào khung cửa.

Tôi từng nghĩ rằng khi tuổi già đến, mọi thứ sẽ trở nên vô cảm, mọi chuyện sẽ nhạt nhòa – vậy mà nỗi đau nhỏ bé này sao vẫn không nguôi ngoai.

Đứa trẻ nói nó sẽ không quay về.

Nó bảo nó sẽ ở lại ngôi làng này.

Vì nó đã chọn, nên nó sẽ ở lại.

Vì đứa trẻ đã tự chọn, nên tôi buộc phải tôn trọng lựa chọn ấy.

Câu tiếp theo đã bị xóa một cách lộn xộn.

Không phải là lựa chọn. Không phải là tôn trọng.

Trái tim tôi rối bời, không thể sắp xếp lại được một cách tử tế.

Tôi đã cố gắng giải thích tình hình một cách cẩn thận, nhưng tôi không nhớ mình đã nói gì, mọi thứ đều lộn xộn.

Tim đập thình thịch, tay run rẩy.

Đứa trẻ nói nó sẽ ở lại.

Nó nói nó sẽ ở bên cạnh tôi.

Nó nói nó sẽ ở ngay đây, bên cạnh tôi.

Liệu nó có nghe thấy tiếng vui mừng của tôi không nhỉ.

Có lẽ hôm qua và hôm nay, tôi đang nghĩ đến những điều hoàn toàn khác nhau.

Nhưng dù có bị nghi ngờ cũng chẳng sao.

Dù có bị nghi ngờ cũng được thôi.

Vì đứa trẻ ấy đang ở đây.

Ở cùng một không gian.

Dưới cùng một bầu trời, giẫm lên cùng một mảnh đất mà sống.

Chỉ cần như vậy thôi, niềm vui đã đến mức không thể chịu nổi.

Nếu thực sự mong muốn hạnh phúc cho đứa trẻ, thì phải đuổi nó đi.

Nếu thực sự lo lắng cho sự an toàn của đứa trẻ, thì phải xua đuổi nó.

Thế nhưng lời nói không thốt ra được.

Việc được nhìn thấy đứa trẻ khiến tôi vui mừng.

Việc được trò chuyện với nó khiến tôi hạnh phúc.

Chỉ cần nghe tiếng bước chân thoáng qua của nó thôi,

lòng tôi đã no đầy, ấm áp đến nghẹn ngào.

Một kẻ tội lỗi như tôi sao có thể hạnh phúc đến thế này được chứ.

Hay chính vì tôi là kẻ tội lỗi, nên tôi mới tự trói buộc bản thân, không dám suy nghĩ phản tỉnh,

và đang cố gắng níu giữ lấy thứ hạnh phúc mong manh, yếu ớt, run rẩy này?

Nỗi hỗn loạn trong lòng Roskayen. Sabina có thể hiểu được nỗi sợ hãi và niềm vui xen lẫn trong những nét chữ run rẩy ấy là gì.

Ông khao khát được gặp con gái. Ông vui mừng khi gặp Sabina. Ông nghĩ rằng phải gửi cô đi vì biết cô sẽ gặp nguy hiểm, nhưng khi Sabina chọn ở lại, ông lại vui mừng.

“Vui đến thế cơ mà…… sao không nói cho con biết?”

Sabina hỏi những con chữ trên trang giấy loang lổ. Những nét chữ bận rộn chỉ mải tuôn trào cảm xúc của chính mình không trả lời câu hỏi của Sabina.

“Kẻ hèn nhát……”

Một giọt nước rơi lộp xuống lên vết mực loang.

Sau khi khóc một hồi lâu, đầu Sabina bắt đầu đau nhức. Cô nhận ra xung quanh đã tối sầm từ lúc nào không hay. Ngọn đèn dầu đã tắt từ lâu. Sabina đậy nắp lên chiếc đèn không còn chút hơi ấm nào rồi đứng dậy.

Phòng lễ khi mặt trời lặn mà không ai thắp đèn trở nên yên tĩnh lạ thường.

Phòng lễ tắt đèn. Phòng lễ không có vị tư tế nào dâng lời cầu nguyện. Dù núi non có se lạnh đến đâu thì mùa vẫn còn là mùa hè, nhưng giữa dãy ghế dài xếp hàng thẳng tắp, hành lang lại chìm trong sự im lặng như mùa đông.

Sabina thoáng nghĩ lẽ ra nên mang theo thứ gì khoác lên vai, rồi dùng tay xoa xoa cánh tay. Hơi ấm khô khan dừng lại trên vạt áo một lát rồi tan biến.

“Chị ơi.”

Giọng một đứa trẻ vang lên từ đâu đó. Sabina giật mình, nhìn quanh quất. Trong phòng lễ rộng lớn, không thể xác định được âm thanh phát ra từ đâu, nên Sabina vịn vào mép ghế rồi bước ra giữa lối đi.

Khi đi được nửa chừng, cô nhận ra mép bóng dáng của hàng ghế vốn phải thẳng tắp lại nhô ra một chỗ.

“Juldiz……”

Cô tưởng mình đã quen với bóng tối, nhưng có lẽ mắt đã thích nghi với ánh sáng, Sabina phải tiến lại rất gần mới nhận ra đứa trẻ ngồi trên ghế chính là Juldiz.

“Có chuyện gì vậy?”

“Trong mơ em không thấy chị nữa.”

“Hả?”

Khi Sabina tiến đến chỗ Juldiz ngồi, đứa trẻ lập tức tụt xuống ghế và bò sang phía đối diện nơi cô đang đứng.

“Em không thấy tương lai mà chị hại em nữa.”

“Nghĩa là sao? Chị làm gì em chứ……”

“Vì chính em đã đẩy chị vào vị trí đó.”

Vai Sabina khẽ run lên. Cô chưa kịp hiểu lời Juldiz, nhưng cơ thể đã phản ứng trước cả suy nghĩ. Có phải bản năng không.

“Nếu em thừa nhận chính mình đã đẩy chị vào chỗ đó, thì đương nhiên chị sẽ trả thù chứ. Nên em nghĩ giấc mơ sẽ cho em thấy cách tránh nguy hiểm, nhưng không thấy gì cả.”

Juldiz nhìn thấy tương lai qua giấc mơ. Nhưng cô bé không thể nhìn thấy mọi tương lai. Là một phù thủy còn non nớt, Juldiz chỉ cảm nhận được nguy hiểm đe dọa chính mình.

Khi mạng sống của cô bé gặp nguy, hoặc khi sắp phải chịu nỗi đau lớn lao, giấc mơ sẽ báo trước. Và chỉ cho cô bé cách tránh.

Trong giấc mơ, Aleksei nhận ra Juldiz là phù thủy rồi bắt cô bé đi. Hắn nhồi nhét lời nguyền được tạo ra từ việc giết chết anh em của Juldiz vào cơ thể cô bé, bắt cô bé nuốt chửng. Tỉnh dậy từ giấc mơ kinh hoàng về việc ăn thịt anh em mình, Juldiz đã hành động để thay đổi tương lai.

Nhưng là một phù thủy non nớt. Với một đứa trẻ chỉ mới ba tuổi rưỡi, việc tạo ra một tương lai hoàn toàn mới là bất khả thi. Đứa trẻ chỉ có thể làm lệch dòng chảy nguy hiểm đang đến gần mình sang hướng khác, và cuối cùng đã cứu được mạng sống của bản thân cùng những người anh em mà cô bé yêu thương.

Kết cục là, tương lai kinh hoàng đáng lẽ đến với mình lại bám dính vào người khác. Juldiz biết cuộc đời Sabina sẽ ra sao.

Nhưng Juldiz không do dự. Việc mình sống sót là quan trọng. Việc cứu anh em mình là quan trọng. Nếu phải có ai đó hy sinh, thì ít nhất không phải là mình và anh em mình.

Đó là tất cả những gì đứa trẻ nhỏ bé Juldiz có thể mong muốn.

“Em sợ lắm. Sợ chị.”

“Juldiz……”

“Nhưng sau đó thì lạ lắm.”

Đối mặt với tội lỗi của chính mình đáng sợ đến mức nào. Juldiz sợ phải đối diện với Sabina. Việc chứng kiến bằng chứng của tội lỗi còn kinh khủng hơn cả cái chết. Vì thế Juldiz đã cảnh báo Sabina rời khỏi làng, nhưng Sabina không đi.

“Nên em nghĩ chị sẽ chết. Ít nhất thì em sẽ gặp chuyện chẳng lành.”

Lời nguyền đã được giải, nhưng Juldiz vẫn giữ được khả năng phù thủy. Để chuộc lỗi lần cuối, cô bé quyết định nói sự thật cho Sabina. Nhưng lạ thay. Tương lai không hiện ra.

Tương lai mà mình gặp nguy hiểm không hiện ra.

“Em nghĩ nếu chị biết sự thật thì sẽ oán hận em, ghét em, trả thù em.”

Juldiz nghĩ rằng nếu Sabina biết mình đã phải gánh chịu tương lai đáng lẽ là của Juldiz, thì chắc chắn sẽ trả thù. Sabina không cao lớn hay khỏe mạnh như Nenavuste, nhưng Juldiz vẫn chỉ là một đứa trẻ. Một người phụ nữ trưởng thành hoàn toàn có thể làm hại cô bé một cách dễ dàng.

Vì vậy, nếu Sabina hại Juldiz, hoặc ít nhất là dùng bạo lực, quát tháo, dọa nạt cô bé, thì điều đó đáng lẽ phải hiện ra trong giấc mơ, nhưng không thấy gì cả.

Điều đó có nghĩa là dù Sabina có biết sự thật thì cũng sẽ không trả thù Juldiz sao. Cô hoàn toàn không hiểu nổi.

Mất cha mẹ, bị đuổi khỏi ngôi làng mình sống, phải nuốt lời nguyền và sống cuộc đời giết người.

Không phải số phận của mình, mà là số phận mà người khác đã tránh được, lại bị mình gánh chịu, phải trải qua những khoảng thời gian bi thảm và kinh hoàng.

Tại sao lại không trả thù Juldiz chứ.

“Sao chị không trả thù em?”

“…Chị mới biết bây giờ thôi. Vì em kể ra.”

“Vậy từ giờ chị sẽ oán hận em, trả thù em sao?”

Trước câu hỏi của Juldiz, Sabina lắc đầu. Dù đã biết chính Juldiz là người điều chỉnh số phận mình, Sabina không nổi giận, cũng không kinh ngạc.

Cô chỉ hơi ngạc nhiên một chút, rồi nở nụ cười cay đắng.

“Chị không làm chuyện trả thù đâu.”

“Chị định tha thứ cho em sao?”

“Tha thứ? Không phải vậy. Chị…”

Số phận của Sabina không phải vì vốn dĩ đã định sẵn như thế, mà chỉ vì cô nhận lấy tương lai đáng lẽ thuộc về Juldiz, nên chẳng có gì thay đổi. Aleksei đã chết, Sabina không còn là phù thủy của nhà Konvayazen nữa, và cũng không có cách nào hồi sinh những người cô đã giết.

“Dù có trách móc hay làm hại em thì cũng chẳng thay đổi được gì cả.”

“Vì quá khứ đã qua rồi không thay đổi được, nên chị định quên hết sao?”

“…Ý chị là chị không muốn đổ thêm cảm xúc vào việc oán hận nữa.”

Hỏi Juldiz tại sao lại làm vậy là vô nghĩa. Khi cô bé nói ra sự thật, Sabina đã hiểu được lý do hành động của Juldiz. Vì muốn sống. Vì muốn cứu những người anh em mình yêu thương, nên đã đẩy cuộc đời người khác vào hố lửa.

Sabina hiểu được. Dĩ nhiên điều đó không có nghĩa là tha thứ. Cô chỉ biết thôi. Nghĩ về lý do mình phải chịu đau khổ là vô nghĩa. Không có lý do nào bắt buộc phải là “Sabina” mới phải sống cuộc đời phù thủy, giết người.

Những bất hạnh ập đến với cô không có lý do, và cũng không phải lỗi của cô.

“Tương lai em đẩy ra tại sao lại đến với chị, thì làm sao hỏi được số phận chứ.”

“…”

“Với những vấn đề không có câu trả lời, chị luôn từ bỏ rất nhanh.”

Tại sao lại là mình, tại sao mình phải chịu những bất hạnh này. Sabina không biết. Juldiz cũng không biết. Số phận không trả lời. Nó chỉ là những gì đã xảy ra. Giống như bi kịch ập đến ngôi làng này.

Không phải vì cô làm sai nên mới chịu hình phạt, mà chỉ là tai họa bất ngờ ập đến như thiên tai, bao phủ cuộc đời cô.

“Những người sắp chết, và cả những người sống sót, chắc hẳn đều muốn hỏi. Tại sao phải chịu chuyện này.”

Sabina nhớ lại lời Pegora. Những lời sắc nhọn mà cô ta đã nói trong tầng hầm tháp phía Bắc, khi đá cô không thương tiếc. Rằng nguyên nhân của nỗi đau và bất hạnh này dường như là Sabina.

Cô biết không phải mình. Đồng thời cũng biết không phải lỗi của ai cả.

Số phận, bất hạnh, tai ương, là thứ không thể chống lại bằng sức mình.

Chỉ có thể chịu đựng mà thôi.

Sabina không nghĩ việc bại trận, từ bỏ, cam chịu để sống tiếp là điều xấu.

Việc số phận là thứ không thể đảo ngược bằng sức mình lại trở thành sự an ủi.

Không phải vì Sabina phạm tội gì nên mới phải sống cuộc đời đau khổ ấy.

Điều đó cũng có nghĩa là, dù Sabina có phạm tội gì đi nữa, cô cũng không nhất thiết phải sống cuộc đời đau khổ.

“Không có cuộc đời nào đáng phải bất hạnh cả. Đó chỉ là bi kịch thôi.”

Cũng không có cuộc đời nào không thể hạnh phúc. Bất hạnh, hạnh phúc, số phận, tương lai, đều đến bất ngờ một ngày nào đó, nên không có lý do gì để ngăn cản, cũng không cần chuẩn bị lý do để đón nhận.

Như việc Sabina phải sống cuộc đời bất hạnh không có lý do.

Việc Sabina có được cuộc đời hạnh phúc cũng không cần lý do. Không cần trả giá. Không cần tư cách.

Không cần phải sợ hãi tương lai.

“Juldiz. Chị không muốn trả thù em. Chị cũng không mong em bất hạnh. Em chỉ muốn sống thôi, nhưng nếu vì lý do đó mà em phải chịu phạt và tương lai trở nên bi thảm, thì chị cũng sẽ như vậy.”

Không thể biện minh cho việc giết vô số người chỉ vì không phải do ý mình.

Tuy nhiên, không có nghĩa là mình nhất thiết phải chịu phạt và bất hạnh. Với Sabina bây giờ, so với việc truy tìm nguyên nhân bất hạnh mình từng trải qua đến từ ai, cô coi trọng hơn việc mình không nhất thiết phải bất hạnh trong tương lai.

Hạnh phúc hay bất hạnh đều không cần tư cách.

Cứ theo mong muốn mà hành động. Vì số phận dù sao cũng sẽ đến.

“Juldiz. Em hãy sống cuộc đời em mong muốn. Chị cũng sẽ làm vậy.”

“…Chị đang bảo em theo đuổi dục vọng sao?”

Nghe câu trả lời của Sabina, Juldiz há miệng nhỏ nhẹ thở dài. Sabina đưa tay định vuốt đầu đứa trẻ, nhưng thay vì vuốt đầu, cô vỗ nhẹ vai em rồi rời khỏi chỗ đó.

Không có thời gian để lãng phí.

Bước chân Sabina dần nhanh hơn, rồi cuối cùng bắt đầu chạy.

Quảng trường rộng lớn nhưng không có chướng ngại vật nên chạy không hề khó khăn. Sabina nhảy qua hàng rào đổ nát, băng qua cánh đồng cỏ dại um tùm, rồi lao về phía túp lều đang hắt ra ánh sáng.

Nơi ở mà linh mục Roskayen đã dẫn hai người đến. Nơi Erzan và Sabina lần đầu tiên biết đến nhau.

Từ ngoài cửa sổ, Sabina gọi tên Erzan đang dọn thức ăn lên bàn.

“Erzan!”

“Cô Sabina?”

Có lẽ vì đang mải chuẩn bị bữa tối nên không nhận ra có người đến, Erzan hoảng hốt mở cửa chạy ra. Vừa nhìn thấy Sabina, anh đã luống cuống bắt đầu giải thích.

“Xin lỗi cô Sabina. Tôi không có ý định bỏ qua lời cô đâu…… Tôi nghĩ khi cô mệt mỏi thì nên ăn uống trước rồi nghỉ ngơi cho thoải mái là tốt nhất……”

“Nếu em không ăn thì anh sẽ vứt bỏ sao?”

“Ý cô là món ăn ạ?”

Sabina không trả lời mà lao vào lòng Erzan. Ngay cả trong tình huống bất ngờ, đôi tay vững chãi của anh vẫn không hề buông cô, ôm chặt lấy eo Sabina. Qua lớp ngực áp sát, tiếng tim đập mạnh mẽ vang lên.

Giống hệt như tiếng chuông ngân.

“Đừng vứt bỏ nhé.”

“Tôi không vứt đâu. Nếu cô không ăn…… thì tôi ăn là được.”

“Nhiều thế kia cơ mà?”

“Một phần thôi ạ.”

Không biết món ăn chất đầy đến mức làm bàn chân bàn tiếc nuối kia là một phần ở chỗ nào, nhưng nhờ vậy mà lòng Sabina nhẹ nhõm hẳn.

“Một phần của Erzan nhiều quá đấy.”

“Thưa…… xin lỗi.”

“Erzan thật sự lớn thật.”

“Tôi nghe người ta nói mình to con từ nhỏ đến giờ rồi……”

“Chắc vì là chỗ của anh nên mới rộng thế.”

“Hả?”

Sabina đặt môi mình lên đôi môi đang hỏi lại của Erzan, rồi ôm chặt lấy cổ anh.

“Em nghĩ nếu trả lại chỗ đã lấy từ anh, thì em sẽ không còn nơi nào để đi nữa. Vì ngoài chỗ vốn thuộc về anh ra, chỉ toàn bất hạnh thôi.”

“Cô Sabina……”

“Vì thế em không muốn nhường. Vì không muốn bất hạnh. Nhưng em cũng không muốn từ bỏ mong muốn có anh, nên cứ thấy mình tham lam quá mà đau khổ……”

“Cô Sabina. Tôi không mong cầu gì khác đâu.”

Sabina vuốt ve khuôn mặt Erzan, hôn lên khóe mắt và sống mũi anh.

“Đó là chỗ anh được phép vào mà.”

Những ngón tay trắng nõn mảnh khảnh lướt qua yết hầu dày của người đàn ông, rồi luồn vào trong áo. Erzan hít vào một hơi nghẹn ngào, cơ thể cứng đờ, Sabina luồn tay vào giữa ngực hai người, vẽ một vòng tròn.

Như thể đang đánh dấu vị trí nơi hai trái tim chạm nhau.

“Ở chỗ của anh, chỗ của em, chúng ta cùng ở đó.”

“Tiểu thư Sabina……”

“Chia một cái cho hai người thì quá ít sao? Erzan to lớn thế này, ăn phần em để lại chắc không đủ đâu nhỉ?”

“Không thiếu đâu ạ.”

Erzan siết chặt cánh tay đang ôm Sabina, nhấc bổng cơ thể cô lên. Sabina bất ngờ với độ cao đột ngột, đặt tay lên vai anh để giữ thăng bằng. Lúc trước khi cô bám vào anh, tầm mắt Sabina còn thấp hơn Erzan, nhưng giờ cô đã ở vị trí cao hơn hẳn.

“Việc nâng đỡ cô là đủ rồi.”

“Erzan……”

“Cô từng nói dù có thòng dây từ trên xuống, kéo cô lên, hay buông tay để cô rơi xuống dưới cũng được. Tôi sẽ nâng đỡ cô để cô không chìm xuống.”

Nếu không thể thoát ra khỏi đầm lầy, thì cùng bước vào đầm lầy ấy, không phải để cùng chết chìm, mà để cùng sống.

Sẽ biến đầm lầy tuyệt vọng này thành nơi cứu rỗi.

“Dưới cô mà được ở bên, thì dù không phải hai phần cũng đủ rồi.”

Bên cạnh Erzan thì tương lai bất an, rời xa anh thì tuyệt vọng. Vậy thì cứ đứng cùng một chỗ là được. Nếu lo cô yếu sức bị dòng nước cuốn trôi, thì anh sẽ đứng dưới đáy, nâng đỡ cô. Nếu cơn sóng không thể tránh được ập đến, thì cùng bị cuốn theo.

“Điều anh mong muốn chỉ có một thôi.”

“Điều em mong muốn cũng chỉ có một.”

Nếu cái mà cả hai không thể nhường nhau chỉ có một, nếu ở chỗ hạnh phúc chỉ có đúng một chỗ cho một người.

Nếu hai người trở thành một thì chẳng phải sẽ không có vấn đề gì sao.

“Erzan.”

“Vâng, thưa tiểu thư.”

Ngọn lửa dục vọng thiêu đốt cơ thể hai người, cho đến khi đầm lầy tuyệt vọng bốc hơi bay lên tận trời.

“Chúng ta là một đấy.”

Sabina cúi đầu hôn lên trán Erzan. Cánh tay đang ôm eo cô của người đàn ông siết chặt hơn một chút, nhưng không hề gây đau. Sabina thích cảm giác cánh tay Erzan ôm chặt mình. Thích cảm giác anh giữ chặt cô không buông để không đánh mất.

“Erzan. Đừng buông em ra nhé.”

“Anh không buông đâu.”

Dù lời cầu xin ấy có phần gần như nũng nịu, Erzan vẫn trả lời chân thành mà không hề tỏ ra phiền hà. Sabina vuốt ve má anh, lướt qua vành tai cân đối rồi nắm lấy mái tóc ngắn.

“Em thích chạm vào Erzan lắm.”

“Tiểu thư…?”

“Em cũng thích Erzan chạm vào em.”

“Tiểu thư Sabina, trước tiên thì hãy ăn cơm đã…”

Erzan nhận ra dục vọng lấp lánh trong đôi mắt đen, giọng anh ngập ngừng đầy bối rối.

Việc Sabina thẳng thắn đòi hỏi điều mình muốn khiến anh vui mừng, và anh cũng khao khát cô, nhưng chẳng lẽ cô không biết chọn thời điểm và nơi chốn sao. Erzan liếc nhìn những món ăn trên bàn.

“Erzan quan tâm đến đồ ăn hơn em à?”

“Không phải đâu ạ. Nhưng món ăn ngon hơn khi còn nóng…”

“Erzan ngon hơn cơ.”

“Hả?”

Sabina cười tinh nghịch, hôn chụt chụt lên trán và khóe mắt Erzan. Cảm giác những sợi tóc vàng ngắn, dày luồn qua kẽ tay thật lạ lẫm và thú vị. Erzan cao lớn, thân hình đồ sộ, nhưng khi được anh bế trong vòng tay và nhìn từ vị trí cao thế này, sự vững chãi ấy lại khiến cô cảm thấy an toàn.

“Bụng thì không đói, nhưng chỗ khác thì đói lắm.”

Khóc đến đau đầu nên mệt mỏi, nhưng chạy từ quảng trường đến đây khiến cơ bắp cơ thể lại phấn khích dâng trào. Sabina cần nghỉ ngơi và bình yên. Dĩ nhiên, với cô, nghỉ ngơi và bình yên không phải là nằm một mình thả lỏng cơ thể hay chìm vào giấc ngủ.

“Erzan. Ừm?”

Lưỡi ẩm ướt nhẹ nhàng liếm qua sống mũi, biểu cảm đang có phần khó xử của người đàn ông lập tức giãn ra. Erzan khẽ thở dài một hơi, rồi dùng một tay ôm lại Sabina cho chắc chắn hơn.

“Lần sau tôi sẽ chuẩn bị món ăn ngon cả khi nguội.”

Trả lời đúng kiểu của anh, Erzan bước dài vào trong phòng.

Chưa kịp đóng cửa sổ đang mở để khử mùi thức ăn, hai cơ thể đã đổ ập xuống giường. Có lẽ mới thay rơm nên nệm rất êm, chăn mang mùi nắng ấm áp như vừa phơi khô. Dù bận rộn chăm sóc mọi người suốt thời gian qua, không biết anh đã dọn dẹp chăn ga và giặt giũ lúc nào.

Sabina vuốt ve đầu Erzan như thể khen ngợi. Erzan đang cẩn thận cởi giày cho cô, ngẩng đầu lên chạm mắt cô.

Dục vọng lay động trong đôi mắt xanh không thể phân biệt là của Erzan hay của Sabina phản chiếu trong mắt anh. Việc phân biệt ấy trở nên vô nghĩa.

Như thể tiếc cả thời gian chớp mắt, môi hai người đã chạm nhau. Hơi thở nóng bỏng. Nghe nhịp tim đập mạnh mẽ truyền qua lớp áo, Sabina duỗi tay. Lưng Erzan rắn chắc chạm vào lòng bàn tay.

‘Erzan thật sự to lớn…….’

Giống như đang bám vào một gốc cổ thụ. So với nằm trên giường, bám vào Erzan có lẽ còn thoải mái hơn.

Sabina vòng tay ra sau gáy anh, dùng chiếc lưỡi nhỏ bé di chuyển nhanh nhẹn liếm môi anh. Tiếng ẩm ướt lan tỏa như sương mù giữa đôi môi hé mở.

“Erzan, thích lắm…….”

“Tiểu thư Sabina, chờ một chút đã.”

Có lẽ hành động bám chặt, cọ xát không muốn rời dù chỉ một chút của Sabina khiến anh khó xử, Erzan dùng tay run run đặt cô nằm xuống giường rồi ngồi dậy. Cô đang bất an

Hành động cọ má vào ngực anh như đang làm nũng trông thật ngây thơ, nhưng trong ánh mắt lại tràn ngập dục vọng không thể che giấu. Khi chạm mắt với ánh nhìn ấy, Erzan cảm thấy như có ngọn lửa bùng lên trong bụng, nóng rực.

Cuối cùng anh buông chiếc áo đang nắm chặt xuống dưới giường, rồi ôm lấy cơ thể Sabina đang vòng quanh eo mình, lật ngược lại.

“Kyaa!”

Chỉ trong chớp mắt vị trí đã đảo ngược, Sabina ngồi lên đùi Erzan, lưng tựa vào ngực anh. Hơi thở nóng bỏng của Erzan phả vào tai cô.

“Cô Sabina. Nếu cứ tiếp tục như vậy, tôi cũng khó mà kiềm chế được.”

Anh có kiềm chế thật không nhỉ? Thoáng nghĩ vậy, nhưng Sabina không chỉ ra. Thay vào đó, cô kéo cánh tay đang vòng quanh eo mình lên ngực. Khi bàn tay đàn ông theo bản năng nắm lấy bầu ngực đầy đặn, Sabina khẽ rên lên thích thú.

“Khi Erzan ôm thế này, ấm lắm.”

“Cô Sabina…….”

Lúc đầu chỉ cần lộ thân thể trần truồng đã xấu hổ đến thế, vậy từ bao giờ cô lại chủ động đến vậy.

Erzan khó lòng nắm bắt được Sabina. Cô luôn khao khát anh, đồng thời lại đẩy anh ra. Có lúc chỉ chạm nhẹ đã giật mình cảnh giác, có lúc lại tự mình lao vào lòng anh, có lúc run rẩy như không chịu nổi khi da thịt cọ xát, nhưng lại nhìn anh bằng ánh mắt đáng thương như cầu xin chạm thêm.

Sabina từng cực kỳ ghét bị người khác chạm vào vì lời nguyền. Cô lạ lẫm với hơi ấm của người khác, nhưng đồng thời lại khao khát đến lạ. Có lẽ lý do cô thể hiện thái độ mâu thuẫn như vậy là vì, khác với Erzan, Sabina có ký ức được mẹ ôm ấp từ thời thơ ấu.

“Được tôi chạm vào có thích không ạ?”

“Ừm…… thích lắm.”

“Chỉ chạm thôi có được không ạ?”

“Ừm……?”

“Tôi muốn làm thế này cơ.”

Bàn tay to lớn nâng hai bầu ngực lên rồi nhẹ nhàng xoa nắn, vai Sabina run lên bần bật.

“Á, Erzan!”

“Bây giờ tôi không còn là hộ vệ nữa.”

Anh từng muốn ôm lấy cô khi bị thương, bảo vệ, che chở, trân trọng cô hết mực. Có thời gian chỉ mong muốn điều đó thôi. Dĩ nhiên giờ đây anh vẫn chưa hoàn toàn từ bỏ tâm nguyện ấy.

Nhưng.

“Tôi muốn chạm vào cô.”

Không chỉ bảo vệ, không chỉ ôm ấp, anh muốn có cô. Muốn dùng tay chạm để cảm nhận kết cấu, dùng lưỡi liếm để nếm vị, thổi hơi vào tai để nghe âm thanh. Muốn cảm nhận trái tim đập thình thịch dưới tay mình ngày càng nhanh hơn mỗi khi anh vuốt ve. Muốn xác nhận làn da nhợt nhạt dần đỏ ửng lên, và cơ thể hơi lạnh của cô bên trong lại nóng bỏng đến bất ngờ.

“Được chạm không ạ?”

“Đang chạm rồi còn…….”

“Tôi muốn cảm nhận gần hơn.”

Khi anh ép môi mạnh vào gáy cô mà van xin, đôi vai đang căng cứng dần thả lỏng. Sabina ngửa đầu ra sau, dang rộng chân hơn một chút. Đùi mũm mĩm của cô đáp xuống đùi rắn chắc của anh như cánh chim dang rộng.

“Erzan. Anh nói sẽ không buông em mà?”

“Vâng.”

“Vậy đừng xin phép gì nữa.”

Dù em có đẩy anh ra, cũng đừng buông em, hãy ôm chặt lấy em.

Giọng cô vang lên nhẹ nhàng như hát ru. Erzan thở sâu rồi trượt tay xuống. Bàn tay lướt qua bụng dưới phẳng lì rồi ôm lấy âm hộ, Sabina khẽ thét lên, nhưng ngay sau đó thả lỏng cơ thể và tựa hẳn vào anh.

“Tay Erzan to quá, che hết luôn…….”

“Nếu không thoải mái thì nói nhé.”

“Không khó chịu đâu. Thích lắm…….”

Có lẽ cảm giác bàn tay to lớn xoa nắn toàn bộ âm hộ một lúc khiến cô thích thú, Sabina khẽ lắc hông, thở ra hơi nóng. Giống như chú chim non vừa nở vỗ cánh vậy. Erzan cẩn thận không siết chặt cô quá, đồng thời hôn lên làn da đang dần nóng lên trong lòng mình.

Mùi hương ngọt ngào tỏa ra. Erzan suýt nữa cắn vào vai cô theo bản năng, nhưng kịp dừng lại, dùng lưỡi liếm dọc da thịt. Dù đã cảm nhận làn da này gần gũi bao lần, chỉ cần chạm thôi cũng khiến tim anh rung động, nên giữa những lần vuốt ve, Erzan phải dừng lại để hít thở.

Không được căng thẳng, sao lại run thế này. Nhận ra Erzan cố gắng thả lỏng tay để vuốt ve bụng dưới, Sabina ngửa đầu ra sau. Rồi cô liếm dọc từ cằm đến má anh. Đó là trò đùa để giúp anh thư giãn, nhưng đáng tiếc lại đủ để cắt đứt sợi dây lý trí mà Erzan đang cố gắng giữ.

Đôi mắt xanh mở to, môi run run. Chưa kịp hiểu ý nghĩa biểu cảm ấy, cơ thể Sabina đã bị nhấc bổng lên.

“Kyaa! Erzan!”

Bàn tay to lớn ôm từ hông đến mông, nâng cô lên, rồi ngón tay rắn chắc lướt dọc khe âm hộ. Sabina sợ ngã về trước nên vội chống tay vào tường.

Vì tư thế nửa ngồi nửa đứng lưng chừng, cơ thể căng cứng, cảm giác tê rần chạy dọc từ đùi lên bụng dưới. Không, có lẽ không phải vì căng thẳng.

Hành động dùng lưỡi nóng bỏng liếm dọc sống lưng trong khi nắm chặt mông cô giống như đang ăn uống hơn là vuốt ve. Giữa tiếng nước bọt ướt át vang lên những tiếng thở dồn dập lo lắng. Erzan như con thú đói khát liếm láp làn da mềm mại, cuối cùng để lại dấu răng trên da trắng.

“A…!”

Khoảnh khắc bị cắn, cảm giác rùng mình còn lớn hơn cả đau đớn. Như thể bị dội nước lạnh và nước nóng xen kẽ, cảm giác bỏng rát và lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Sabina theo phản xạ định đứng dậy bằng đầu gối, nhưng Erzan kéo eo cô lại, đặt ngồi lên đùi mình, rồi kéo hai đầu gối cô vào lòng như giam giữ.

Tim đập điên cuồng. Dù đã quấn quýt bao lần, Sabina cũng không thể quen với cảm giác này. Khi anh khẽ cắn vào cổ cô đang giãy giụa như muốn thoát ra, tiếng rên mảnh mai càng cao hơn.

“Erzan, chờ đã…….”

“Cô đã bảo rõ ràng đừng xin phép mà.”

“Không, cái này…… hức!”

Không còn là bàn tay lịch sự, luôn quan tâm đến cô như mọi khi. Từ Erzan đang thở dốc như con thú không kiềm chế được cơn đói, tỏa ra mùi hoang dã mà cô chưa từng ngửi thấy. Lồng ngực rộng lớn sau lưng phập phồng mạnh mẽ, cơ bụng dưới eo cô càng rõ nét hơn.

Sabina hoảng hốt run rẩy, rồi vô thức nắm chặt thứ to lớn đang chen giữa hai chân mình. Vì bị Erzan ôm chặt nên không chống được tường hay sàn, nên theo bản năng nắm lấy thứ gì đó trong tay. Dĩ nhiên hành động ấy kích thích dục vọng của Erzan một cách bất thường.

“Cô Sabina, ư…… chạm thêm nữa đi…….”

“Ơ, ơ?”

Sabina chưa nhận ra mình đang nắm gì, chỉ vô thức siết chặt tay. Khi tiếng rên của Erzan lớn hơn, kèm theo tiếng thở dài khoái lạc, cô mới nhận ra thứ kinh khủng mà mình đang nắm bằng cả hai tay là gì.

“Á! Erzan, xin lỗi…… aah!”

Vừa buông lỏng tay, cơ thể cô đã bị kéo về trước. Dù là giường mới thay rơm êm ái, nhưng khoảnh khắc ngã xuống, thứ cứng nóng đập vào cơ thể khiến Sabina thét lên the thé.

Trước mắt quay cuồng, không biết vì cú ngã hay vì cảm giác choáng váng từ dưới lan lên. Thứ gì đó cùn và cứng, không phải ngón tay cũng không phải lưỡi, đập mạnh vào âm hộ cô như đang giận dữ.

“Điều tôi muốn chỉ là cô mà thôi.”

Tầm nhìn rối loạn đến mức không phân biệt được gì, nhưng giọng nói kìm nén của Erzan lại vang lên rõ ràng đến lạ. Sabina hít vào một hơi nghẹn ngào. Thứ dục vọng hung bạo nóng bỏng đang xé toạc bên trong cô, khác hẳn với lúc ban đầu lao vào thô bạo, giờ đây khi bị lớp thịt bên trong bao bọc thì chậm rãi lại.

“Á, a. Erzan…….”

“Xin lỗi…… Tôi vội quá …….”

“Không, không phải…….”

Erzan nghĩ mình đã đẩy vào quá gấp gáp, nhưng lối vào đã ướt đẫm từ lâu. Ngược lại, việc dừng lại giữa chừng mà không xoa mạnh bên trong lại khiến cô càng thêm sốt ruột. Sabina nắm chặt ga giường, run rẩy hông. Bên trong cô siết chặt vì căng thẳng, khiến Erzan rên lớn.

“A, tiểu thư. Phải thả lỏng…….”

“Hưư, ừm…….”

Sabina thở dốc, khuôn mặt không còn chút thư thả nào. Như thể đang giễu cợt nỗi khao khát mong anh mau xoa mạnh bên trong, cơ thể cô vẫn không chịu thả lỏng. Cảm giác nóng bỏng đau đớn khi lớp thịt siết chặt lấy dương vật khiến Erzan rên khẽ, rồi vuốt ve lưng Sabina. Trên làn da trắng mịn màng, dấu răng anh để lại đỏ rực nổi bật.

Anh từng thề sẽ không để lại dù chỉ một vết xước nhỏ trên cơ thể cô, vậy mà giờ đây, kẻ đã phản bội hiệp sĩ đạo lại là một gã đàn ông hung ác đến thế sao. Cảm giác tội lỗi nóng bỏng rung động trong bụng, Erzan nắm chặt eo Sabina bằng cả hai tay.

Khi anh lắc hông mạnh mẽ như muốn xé toạc lớp thịt đang siết chặt hơn, Sabina thét lên the thé, giật mạnh ga giường.

Tóc đen dài xõa tung trên ga giường mới giặt, làn da trắng bắt đầu ửng hồng – cảnh tượng ấy gợi cảm đến mức khiến mắt hoa lên. Khi đối mặt nhau làm tình, anh luôn phải nhìn biểu cảm cô, quan sát phản ứng, nên không thể thưởng thức cảnh này.

Đây là lần đầu tiên anh quấn quýt cơ thể không phải để mang lại khoái cảm cho Sabina, mà chỉ để thỏa mãn dục vọng của chính mình. Cảm giác như da thịt bị sắt nung đỏ dí vào. Nhưng nỗi đau rợn người ấy lại kỳ lạ thay, chỉ mang đến khoái lạc tột độ.

Erzan từng nghĩ mình kiên nhẫn lắm, nhưng giờ mới nhận ra đó là sự ngạo mạn. Cảm giác hòa quyện cơ thể chỉ vì theo đuổi khoái lạc thuần túy, không vì sinh sản, không vì phục vụ –

“Sabina…….”

Trong lúc điên cuồng quấn quýt, việc gọi tên nhau như kẻ ngốc chỉ biết mỗi một cái tên trên đời này lại đáng yêu đến lạ lùng.

Dục vọng nguyên thủy, không cần bất kỳ danh nghĩa hay biện minh nào, đã nuốt chửng cả hai. Trong khoái lạc không còn lễ nghi, thể diện, lý trí hay phân biệt, Erzan ôm chặt lấy Sabina.

Một cảm giác tràn đầy trắng xóa ập đến.

Vào lúc đêm đã khuya, Kairat mở cánh cửa kêu cót két và lặng lẽ bước ra ngoài. Vì Erzan đã dùng sức chặt đứt cây làm đổ sập cả ba căn lều gỗ, Camilla không muốn ở trong căn nhà bỏ hoang đầy gió lùa nên đã sang nhà thờ từ trước.

Căn lều được chắp vá tạm bợ bằng đống đá vụn đổ nát và mấy tấm ván chống lên trông thật thảm hại, nhưng đối với Kairat thì nơi này lại thoải mái hơn. Vì có thể tự do một mình mà không bị ai nhìn ngó.

‘Tạm thời sẽ không có ai đến đây đâu.’

Kairat mang theo dụng cụ đơn giản, xác nhận ánh sáng từ nhà thờ đối diện, rồi rón rén bước về phía tháp chuông phía đông.

Không ai dám động vào thi thể Aleksei. Vì sợ rằng nếu chạm vào để chôn cất, lời nguyền có thể lây sang do phản ứng ngược của nó.

‘Từ khi pháp sư khởi động lời nguyền nhắm vào mục tiêu rồi quay trở lại, thuật đã hoàn thành vai trò và ổn định. Chạm vào cũng không thể lây lan lời nguyền được.’

Kairat, người đã dành cả đời nghiên cứu thuật, biết rõ rằng lời nguyền đã kết thúc ngay khoảnh khắc Aleksei chết. Nhưng hắn không nói cho ai biết.

Chính là để tạo cơ hội như bây giờ, lén lút tiếp cận thi thể Aleksei mà không bị ai phát hiện.

‘Chết tiệt. Do thuốc tê nên hơi thở nặng nề quá.’

Khả năng thanh tẩy của Erzan chỉ xóa bỏ tổn thương do lời nguyền gây ra, chứ không chữa lành vết thương vật lý. Vùng bị Nenavuste quất trúng bằng bồ cào vẫn còn nóng rát. Kairat vừa đi vừa dừng lại hít thở, rồi lại tiếp tục đi. Quảng trường không rộng lắm, vậy mà từ căn lều phía tây đến tháp chuông phía đông lại cảm thấy xa xôi.

Đêm khuya tĩnh lặng, nhưng ngôi làng vừa thoát khỏi lời nguyền đang tràn đầy niềm vui nên không còn nhạy cảm đến mức chú ý từng tiếng bước chân. Kairat thành công đến được tháp chuông phía đông mà không bị ai phát hiện.

‘Ở kia kìa.’

Lấp lánh lấp lánh. Thi thể Aleksei bị bao phủ dày đặc bởi những mảnh kính giống như mảnh gương vỡ nhọn hoắt. Kairat tiến lại gần hơn để quan sát thi thể Aleksei. Ánh trăng khá sáng, nhưng vì những mảnh gương cắm chi chít nên khó nhìn rõ khuôn mặt. Kairat cúi thấp đầu hơn để ngửi mùi.

‘Rõ ràng hơi thở đã ngừng…….’

Dù đã chết hai ngày, thi thể không hề tỏa ra mùi hôi thối. Máu đen đã bốc hơi hết, nhưng khi ấn mảnh kính vào thì da vẫn mềm mại, dễ dàng chìm vào.

Kairat do dự một chút rồi rút mảnh kính cắm trên mu bàn tay Aleksei ra. Vết thương sâu hoắm trên mu bàn tay to lớn dần dần co lại như bị hút vào trong da, rồi biến mất sạch sẽ.

‘Thân thể bất tử…… chính là cái này. Nghiên cứu của ta quả nhiên không sai.’

Dù nuốt chửng lời nguyền khổng lồ, dù toàn thân bị dục vọng gương xé nát, Aleksei vẫn không chết. Chính xác hơn là, linh hồn Aleksei đã chết, nhưng thân xác hắn thì không.

Việc không thở, không lưu thông máu là vì thân xác mang lời nguyền bất tử không cần oxy hay máu để duy trì.

Kairat cúi nhìn mảnh kính bạc rơi dưới đất và những mảnh gương vẫn còn cắm trên cơ thể Aleksei. Hắn nhớ lại tiếng hét như tuyệt vọng của dân làng khi đâm dục vọng gương vào.

「Aleksei, chết đi!」

Lời nguyền bất tử hoàn thành qua bốn hạt nhân. Dù phải chịu đau đớn khi cơ thể vỡ tan rồi tái tạo để nuốt chửng cả phản ứng ngược, Aleksei đã có được thân xác bất tử.

Thân xác không chết dù đau đớn đến ngất đi. Nhưng trên những mảnh gương cắm vào cơ thể hắn là dục vọng của vô số người mong hắn chết.

Thân xác không chết, nhưng dục vọng lại muốn hắn chết, nên thân xác bất tử đã đẩy linh hồn hắn ra ngoài để đạt được sự ổn định.

Bằng chứng là mảnh gương Kairat rút ra vẫn còn ánh bạc, nhưng vết thương còn lại trên cơ thể Aleksei đã lành lại.

Nghĩa là, thân xác này không còn là ‘Aleksei’ nữa. Khi chủ nhân của nó đã ngừng thở, thân xác bất tử này thuộc về người phát hiện – Kairat.

‘Nếu cấy công cụ thuật vào thân xác này làm vật hiến tế, ta sẽ không già, không chết, không bị bất kỳ nguy hiểm nào làm hại.’

Tim Kairat đập thình thịch. Kết quả nghiên cứu cả đời của hắn, vật bất tử mà hắn khao khát, giờ đây nằm trong tay hắn mà không ai cản trở.

Uống độc cũng không chết, bị đâm cũng không chết, không cần ăn uống hay ngủ nghỉ cũng chẳng sao. Nếu sở hữu sinh mệnh vô hạn và sống vĩnh cửu, hắn sẽ còn nghiên cứu được bao nhiêu điều nữa. Hắn sẽ khám phá được bao nhiêu bí mật của thế giới.

‘Công cụ thuật…… cần công cụ thuật.’

Sabina đã chuyển hết lời nguyền cho Aleksei và trở thành người thường, Roskayen thông thạo thuật thì đã chết. Nazayev hay Barselda chỉ là vật thí nghiệm của Aleksei, gần như không biết gì về thuật.

“Đang làm gì vậy? Kairat.”

Giọng nói vang lên từ phía sau khiến Kairat giật mình cứng người, rồi chậm rãi quay đầu lại nhìn. Dưới ánh trăng trắng xóa, mái tóc đỏ và đôi mắt vàng kim hiện ra. Appetit đang cười như rắn, trông chẳng khác gì ác quỷ.

“Lại định nghiên cứu gì trên thi thể Aleksei sao?”

“Sao vậy, hứng thú à? Appetit.”

Dù thoáng bị áp đảo, Kairat vẫn cố tỏ ra bình thản, thả lỏng cơ thể trả lời. Appetit đã mất sức mạnh lời nguyền từ lâu rồi. Hắn không còn khả năng khống chế Kairat nữa. Xác định Appetit không thể đe dọa mình, Kairat thẳng lưng, chống tay lên hông.

“Nói mới nhớ, ngươi từng rất hứng thú với việc điều khiển thi thể mà.”

“Chỉ là di chuyển thôi thì không phải, mà là điều khiển cơ thể ấy chứ. Dù là bên nào đi nữa, tôi cũng chẳng có ý định làm chuyện như vậy với thi thể Aleksei đâu.”

Nụ cười của Appetit nghe thật khó chịu một cách kỳ lạ, khiến Kairat cau mày. Appetit luôn tỏ ra như đang chiếm thế thượng phong trong mối quan hệ giữa hai người chỉ vì từng điều khiển hắn, điều đó khiến Kairat rất khó chịu.

Tuy nhiên, dù không phải thuật, về thể chất lẫn sức bền thì Kairat hoàn toàn không phải đối thủ của Appetit. Kairat nở nụ cười giả tạo như đeo mặt nạ, rồi dùng giày che đi mảnh gương vừa rút ra.

“Nếu không quan tâm đến thi thể Aleksei thì tốt quá. Tôi định dùng cơ thể Aleksei làm tài liệu nghiên cứu mà.”

“Sao lại phải thanh minh với tôi như vậy?”

Thanh minh. Từ ngữ này thật sự chói tai. Việc cả đời nghiên cứu lời nguyền mà lại bị một tên mù chữ như Appetit điều khiển đã đủ làm tổn thương lòng tự trọng rồi, chẳng có lý do gì phải dè chừng Appetit trong chuyện xử lý thi thể Aleksei cả.

Vốn dĩ chẳng ai dám động vào thi thể Aleksei, nên dù với lý do gì đi nữa, nếu Kairat xử lý giúp thì dân làng còn phải mừng chứ. Kairat quyết định không để ý đến hắn nữa, lấy dụng cụ đã chuẩn bị sẵn ra và dùng dây thừng buộc quanh thi thể Aleksei.

“Đang làm gì vậy? Kairat.”

“Toàn thân cắm đầy mảnh gương thế này thì dùng tay không mà vận chuyển sao nổi. Tôi mang dây đến để buộc rồi kéo đi.”

“Đó chắc chắn không phải mảnh gương thật đâu.”

Gương bạc là thuật của dục vọng. Thứ chỉ chứa sát ý nhắm vào Aleksei, người khác chạm vào cũng không bị cắt hay đâm. Nhưng Kairat không đủ can đảm để trực tiếp ôm thi thể một người đàn ông đầy mảnh sắc nhọn cắm khắp người.

Hắn phớt lờ lời Appetit, thắt nút dây rồi kéo lê thi thể nhét vào cái hòm có gắn bánh xe. Chắc là định lăn đi.

“Kairat. Ngươi định mang thi thể Aleksei đi đâu?”

“Tôi nói là dùng làm tài liệu nghiên cứu mà……”

“Nhà tranh của ngươi đã tan nát, nằm cũng chật thế kia, giấu thi thể chắc khó lắm nhỉ?”

Kairat suýt buột miệng bảo không phải việc của ngươi, nhưng rồi im bặt. Từ nãy giờ nụ cười của Appetit cứ khiến hắn thấy bất an một cách kỳ lạ.

Dù ánh trăng không bị gì che khuất, nhưng đêm trên núi vẫn tối tăm, khó mà nhìn rõ hoàn toàn biểu cảm của đối phương. Kairat nheo mắt nhìn Appetit. Đôi mắt vàng kim của hắn khẽ híp lại.

Quả nhiên lạ lùng. Nụ cười của Appetit vừa như đang chế nhạo Kairat, vừa như đang giấu diếm ý đồ gì đó. Không phải vẻ thù địch, mà là biểu cảm mang theo sự tò mò.

Nghĩ lại thì, dù thấy Kairat đang lấy dụng cụ trước thi thể Aleksei, Appetit vẫn thản nhiên tiến lại gần và bắt chuyện, thậm chí nghe nói dùng làm tài liệu nghiên cứu cũng không hề ngạc nhiên.

“Ngươi có gì muốn nói không, Appetit.”

“Người có điều muốn nói là ngươi mới phải chứ.”

“Cái gì cơ?”

“Tôi không phải loại người nghĩ nhiều đâu.”

Miệng to của Appetit khép chặt lại, hai khóe miệng cong lên như móc câu. Dân làng tránh Appetit vì khuôn mặt cười như rắn ấy khiến họ khó chịu. Có lẽ hắn mong muốn trở thành pháp sư triệu hoán tử thi, không phải vì tự tin giao tiếp với người sống đâu. Kairat chợt nghĩ vậy.

“Appetit. Tôi có việc muốn ngươi giúp.”

“Hửm. Tôi sao?”

Appetit nhướn giọng một cách giả tạo, nghiêng đầu. Biểu cảm như thể đã biết hết mà vẫn cố tình tỏ ra thoải mái khiến Kairat khó chịu, nhưng hắn cố gắng xua đi cảm giác ấy.

Việc hắn từng bị thuật của Appetit điều khiển là sự thật, nhưng nguyên nhân là vì Aleksei đứng sau lưng. Một tên ngu ngốc chỉ thích nghịch xác động vật, chẳng có mục đích khám phá chân lý bất tử và vĩnh cửu như hắn. Dù có học được thái độ che giấu nội tâm từ Aleksei, thì cũng chỉ là bề ngoài thôi.

‘Ngay cả Aleksei hắn cũng lợi dụng được, ta thì có gì không làm được.’

Kairat khẽ hắng giọng, suy nghĩ nhanh.

Yêu cầu trực tiếp dạy cách chế tạo công cụ thuật thì quá lộ liễu. Hắn không định phơi hết bài của mình ra. Hơn nữa, Appetit từng điều khiển hắn với tư cách hóa thân của lời nguyền, nên có thể hắn không biết cách chế tạo công cụ thuật.

Kairat do dự một lúc rồi chỉ vào cái hòm chứa thi thể Aleksei.

“Như cậu thấy đấy, nhà và phòng nghiên cứu của tôi đã thành đống đổ nát, chẳng còn chỗ nào để nghiên cứu. Hơn nữa nếu Camilla biết tôi định nghiên cứu trên thi thể Aleksei thì lại ồn ào nữa.”

“Hửm.”

“Cậu biết cách rời khỏi làng mà không bị ai phát hiện chứ, Appetit?”

“Ồ.”

Appetit hơi bất ngờ vì không ngờ Kairat định rời khỏi làng, hắn nuốt tiếng cười khan. Chỉ riêng việc nụ cười rắn kia bị phá vỡ đã khiến lòng Kairat nhẹ nhõm phần nào. Kairat không giỏi tâm lý chiến, nhưng hắn đánh giá rằng không cần kỹ thuật cao siêu để dụ Appetit.

Đúng như dự đoán, Appetit ngoan ngoãn lùi lại và ra hiệu cho Kairat.

“Dẫn đường thì dễ thôi. Ngươi có làm được hay không thì lại là chuyện khác.”

“Dẫn đường?”

“Chẳng phải ngươi hỏi đường xuống thành phố dưới chân núi sao?”

“Có đường sao?”

19 năm trước khi Aleksei biến mất, không ai tìm thấy tung tích. Những thanh niên ra khỏi làng bán hàng đã lục soát quanh rừng nhưng chẳng thấy dấu vết Aleksei.

Như mẹ Aleksei từng nói, Kairat cũng nghĩ Aleksei đã rời núi bằng cách thần bí nào đó.

‘Nếu có đường hẳn nhiên dân làng phải biết chứ?’

Xung quanh làng bị bao bọc bởi rừng cây sắt đen rậm rạp, từ bên ngoài thậm chí không biết làng tồn tại, nhưng với những người sinh ra và lớn lên ở đây, khu rừng rậm rạp chỉ như sân trước hơi nhiều chướng ngại vật. Nếu có con đường được dọn dẹp đủ để người đi lại, không thể nào không biết được.

“Bảo muốn tôi dẫn đường mà? Không theo sao?”

“……Đi đây.”

Cái hòm khá nặng, nhưng Appetit không giúp vận chuyển thi thể. Kairat cũng chẳng trông mong đến mức đó, nên hắn buộc dây còn thừa vào hòm rồi kéo theo sau Appetit.

Hai người đàn ông đi qua tháp chuông phía đông, tiến vào khu rừng chặn phía bắc làng. Con đường này quen thuộc. Vì chính tại đây, Kairat đã bắt giữ nhóm Sabina sau khi cô hấp thụ hạt nhân lời nguyền cuối cùng từ Pegora.

Appetit đi qua khoảng đất trống, dừng lại trước cái hầm đất nơi Kairat từng giam giữ ba người.

“Đây chẳng phải là hầm dẫn xuống dưới tháp phía bắc sao?”

“Cậu có biết hầm này được đào ra với mục đích gì không, Kairat?”

Không biết. Phía bắc làng là khu vực của phụ nữ. Dù hầm này nối từ rừng phía bắc nên không thực sự nằm trong khu vực phụ nữ sinh sống, nhưng thường ngày chẳng ai tiếp cận. Kairat cũng chỉ biết đến sự tồn tại của nó sau khi nghe chuyện từ những phụ nữ phía bắc.

“Ban đầu chắc là vì có giếng ở phía bên kia, nên đào để nối đường nước…… đại loại vậy.”

“Việc làm ra thứ lộ liễu thế này là để thu hút sự chú ý.”

“Chú ý?”

“Để che giấu thứ này.”

Appetit dùng tay đẩy tảng đá phía sau. Tảng đá tưởng chừng không thể di chuyển bằng sức người lại nhẹ nhàng trượt ra, để lộ một lỗ hổng bên dưới.

“Hầm……? Còn có hầm ở đây nữa sao, tôi chưa từng nghe chuyện này.”

“Người bây giờ hầu như không biết đâu. Vì là do mẹ Aleksei đào.”

“Mẹ Aleksei? À…….”

Người mẹ của Aleksei đã rời làng để đến gặp lãnh chúa, nói rằng sẽ mang thai con của quý tộc. Không ai biết bà đã dùng cách gì để xuống núi và đến thành phố.

Có nghe chuyện một người phụ nữ không mang theo vũ khí nào lại vượt qua con đường núi nguy hiểm mà ngay cả đàn ông khỏe mạnh cũng phải đi theo nhóm, nhưng Kairat lúc đó còn quá nhỏ nên nghĩ đó chỉ là lời phóng đại.

Thì ra thật sự có đường.

“Hầm này dẫn đến đâu? Trông sâu lắm.”

Ngọn núi bao quanh làng khá cao, nên hầm chắc không thông hẳn xuống dưới chân núi. Kairat nhìn Appetit như giục giã câu trả lời, Appetit xoắn tóc quanh ngón tay rồi quay đầu đi.

“Khó nói lắm. Tôi cũng đi từ lâu rồi nên không nhớ rõ…… nhưng ít nhất là đến mức không ai trong làng nhìn thấy, không phát hiện dấu vết.”

“Ra vậy.”

Hầm đủ rộng để một người phụ nữ trưởng thành đi qua thoải mái. Với thân hình to lớn của Appetit hay Aleksei thì có lẽ hơi chật, nhưng đối với Kairat thì kích thước này là đủ. Thi thể Aleksei đã bị nhồi vào hòm nên việc đi qua hầm không gặp vấn đề gì.

‘Ở đây thì có thể xuống dưới chân núi mà không bị phát hiện. Đến thành phố rồi, sẽ tìm được pháp sư chế tạo công cụ thuật.’

Thay vì nhờ Appetit dạy cách làm công cụ thuật rồi bị cười nhạo vì trượt, thì xuống thành phố tìm pháp sư còn lợi hơn. Hơn nữa, so với đống tài liệu nghiên cứu đã tan nát, việc xuống thành phố mua sách về thuật sẽ dễ dàng tiếp tục nghiên cứu hơn.

Kairat mỉm cười.

“Appetit. Tôi còn một chuyện nữa muốn nhờ.”

“Lại nhờ nữa à? Chuyện gì?”

“Việc cậu dẫn tôi con đường này…… không, việc cậu gặp tôi tối nay, xin hãy giữ bí mật với mọi người.”

“Nếu cậu đột ngột biến mất thì Camilla sẽ tìm chứ.”

“Chắc không phải vì lo lắng mà tìm đâu.”

“Cũng đúng thật,” Appetit cười đáp lại. Lại là nụ cười kỳ quặc ấy. Nhưng Kairat đã quyết định xuống thành phố, nên nụ cười khó chịu của Appetit cũng chỉ thoáng qua.

“Tốt thôi. Tôi sẽ giữ bí mật.”

“Tôi tưởng cậu sẽ đòi hỏi gì đó để đổi lại.”

“Tôi đã nhận được rồi.”

Appetit chỉ vào Kairat. Hóa ra mục đích là đuổi hắn đi sao. Vậy thì việc dẫn đường ra khỏi làng và hứa giữ bí mật chuyện gặp nhau cũng hợp lý.

‘Cũng phải. Nếu kẻ từng bị mình điều khiển bằng thuật vẫn ở cùng làng, chắc lúc nào cũng lo bị trả thù.’

Với cách suy nghĩ của Appetit thì hoàn toàn có thể. Hắn cũng tự nói mình không phải loại nghĩ nhiều mà.

“Dù sao cũng cảm ơn. Lần sau gặp sẽ trả ơn.”

“Sẽ không có lần sau đâu.”

Ý là không muốn gặp nữa sao. Kairat cũng nghĩ vậy.

“Vậy thì tạm biệt.”

Kairat chào Appetit một cách qua loa rồi kéo hòm vào trong hầm. Đêm tối, sâu trong hang động nhanh chóng che giấu dấu vết của Kairat và cái hòm.

Appetit chờ đến khi tiếng động trong hầm hoàn toàn biến mất rồi mới kéo tảng đá che lại lỗ hổng. Tảng đá rỗng ruột nên nhẹ tênh.

“Lời Aleksei nói đúng thật.”

Hắn từng nói rằng nếu khống chế được cảm xúc thì điều khiển hành động sẽ rất dễ.

Appetit quay người về phía hầm rộng dùng để đánh lừa mắt.

“15 năm trước giếng đã bị tắc…… giờ thì sao nhỉ.”

Giờ không còn là hóa thân của lời nguyền nên chẳng cảm nhận được gì, nhưng Appetit vẫn biết rằng nước ngầm tràn đầy giếng làng sẽ không mất bao lâu để lấp đầy hoàn toàn hầm.

“Dù không trở thành pháp sư triệu hoán tử thi, dù không dùng thuật, việc điều khiển con người điên cuồng vì dục vọng vẫn đơn giản đến mức nhàm chán.”

Appetit khoanh tay ngẩng nhìn trời.

Ánh trăng trắng xóa trông giống như ánh sáng tuôn ra từ một lỗ hổng trên bầu trời.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

requiem-of-the-scarlet-name-uncensoredm-4351
TRUYỀN THUYẾT VỀ QUỶ DUEOKSINI
May 12, 2026
manga_cover_c5809004-88d8-4369-99c2-c2942c883238
Cánh Đồng Bị Lãng Quên
May 23, 2026
photo 2026 03 19 17 43 45
Lời nguyền của người hàng xóm
April 28, 2026
photo 2026 02 26 08 43 05
Tiểu Thuyết – Junk? Junk!
April 16, 2026

Recent Posts

    Recent Comments

    No comments to show.

    Comments for chapter "Chương 32"

    MANGA DISCUSSION

    Leave a Reply Cancel reply

    You must Register or Login to post a comment.

    © 2026 Quillpetalcomi

    Premium Chapter

    You have not logged in yet

    Sign in

    Lost your password?

    ← Back to Quillpetalcomi

    Sign Up

    Register For This Site.

    Log in | Lost your password?

    ← Back to Quillpetalcomi

    Lost your password?

    Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

    ← Back to Quillpetalcomi

    Caution to under-aged viewers

    Tiểu Thuyết – Lửa Trong Đầm Lầy

    contains themes or scenes that may not be suitable for very young readers thus is blocked for their protection.

    Are you over 18?