Tiểu Thuyết - Lửa Trong Đầm Lầy - Chương 28
Edit: Quillpetal
Giấc mơ mà đứa trẻ nhìn thấy thật sự tàn khốc đến mức chỉ muốn quên đi cho rồi.
Lời nguyền đen kịt như bùn lầy, từ từ bò lổm ngổm chui vào trong cơ thể mình. Dù có gào thét cũng bị nghẹn ở cổ họng, không phát ra nổi tiếng nào. Cơ thể hoàn toàn chìm trong vũng lầy, ngay cả cử động cũng không theo ý muốn.
Càng cố nôn hết thứ gì đó trong bụng ra, thì thứ kinh tởm hơn lại tràn vào. Nhìn đứa trẻ bị lời nguyền xâm thực, như thể đang bị nuốt chửng từ bên trong bụng, ánh mắt người đàn ông chỉ lạnh lẽo đến cùng cực.
«Thế nào, Juldiz. Giờ cháu đã hiểu lời chú nói là gì chưa?»
Juldiz nhìn Aleksei bằng đôi mắt ngập nước mắt. Nhưng Aleksei chỉ mỉm cười như thể thấy biểu cảm ấy thật đáng thương.
«Quả nhiên, người không chung huyết thống thì bị từ chối à. Nếu chú mang chị và các anh cháu về đây, cháu có hài lòng không?»
Juldiz lắc đầu điên cuồng. Vì bị lời nguyền khống chế toàn thân nên hành động lắc đầu có rõ ràng hay không cũng chẳng biết, nhưng Aleksei chắc chắn không thể bỏ qua đôi mắt kinh hoàng của cô bé.
«Ừ. Anh em cháu rất thân thiết nhỉ. Có lẽ vì chung cha chung mẹ chăng.»
Aleksei thì thầm dịu dàng, rồi kéo tấm chăn đen ra. Bên dưới là các anh chị em của cô bé, tay chân bị trói chặt, miệng bị nhét giẻ bịt kín.
Nenavuste. Aibek. Zanibek.
Những người anh chị em quý giá nhất, cấu thành nên thế giới của Juldiz, ngoại trừ em bé Almaz vẫn chưa chào đời.
Chỉ một cái phẩy tay của Aleksei, thế giới của cô bé đã bị xé tan thành từng mảnh.
Đối diện với thi thể anh chị em bị xé rách tay chân, ruột gan trào ra từ bụng rách toạc, Juldiz vẫn không làm được gì. Lời nguyền đen kịt tràn vào cơ thể cô bé bắt đầu lẫn với máu đỏ. Nước mắt chảy ra từ mắt Juldiz cũng dần nhuộm đỏ.
Không thể nuốt trôi nỗi oán hận được tạo ra từ việc giết chết chính anh chị em mình, tầm nhìn của Juldiz tối sầm lại.
Và giấc mơ kết thúc.
“Aaaah!”
Khi tỉnh giấc kèm theo tiếng thét, bên cạnh Juldiz chẳng có ai cả. Đứa trẻ chẳng buồn dụi mắt, vội vàng tụt xuống giường, gắng sức kéo cánh cửa nặng nề kêu kẽo kẹt mở ra. Có lẽ nghe tiếng động nên tỉnh giấc muộn, mẹ cô bé với mái tóc bù xù ngồi dậy, gọi tên con.
“Juldiz. Sao thế con? Lại mơ ác mộng à?”
Ác mộng ư?
Không phải đâu.
Juldiz muốn hét lên ngay lập tức, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt mẹ, tiếng hét nghẹn lại trong cổ họng. Cô bé run rẩy ngồi sụp xuống, mẹ tiến lại gần, vỗ nhẹ vai con.
“Còn lâu mới sáng… Con ngủ với mẹ nhé?”
Juldiz lắc đầu.
Cô bé tuyệt vọng tìm kiếm anh chị em mình. Nenavuste đang ngủ ở phòng khác, còn Aibek và Zanibek ngủ say bên cạnh mẹ, hẳn chẳng nghe thấy tiếng thét của em. Khuôn mặt hai anh trai vẫn nằm im trên giường thoáng chốc trông như thi thể, khiến Juldiz run lên bần bật, vùng ra khỏi vòng tay mẹ.
“Juldiz. Sao thế con?”
“Mẹ… chị… chị…”
“Nenavuste ngủ ở phòng bên kia kìa. Con muốn ngủ cạnh chị à?”
Trước câu hỏi của mẹ, Juldiz không gật cũng chẳng lắc đầu, chỉ lùi lại từng bước. Việc đứa trẻ tỉnh giấc vì ác mộng rồi tìm mẹ hay chị là chuyện bình thường, nên mẹ chỉ vuốt nhẹ mái tóc bù xù của con một cái rồi đẩy nhẹ Juldiz ra khỏi phòng – ý bảo con về phòng ngủ tiếp.
Khi bàn tay ấm áp rời khỏi vai, khi cánh cửa khép lại, cơ thể Juldiz lại bắt đầu run rẩy.
‘Chị… chị và các anh…’
Hình ảnh thi thể anh chị em trong mơ hiện lên rõ mồn một, khiến Juldiz rùng mình, hai tay túm chặt tóc đầu.
Thời khắc yên tĩnh trước bình minh. Xa xa qua quảng trường tối om là ba ngôi nhà. Với mắt thường thì chẳng xa, nhưng với đôi chân trẻ con thì dường như cả một chặng đường dài.
“Chị… các anh… đừng chết…”
Bàn tay nhỏ bé run run, rồi siết chặt thành nắm đấm. Juldiz khẽ khàng trèo qua hàng rào, chạy chân trần trong đêm.
Để ngăn chặn cái chết của anh chị em mình.
Nếu giết người phải chịu nghiệp báo, thì cứu người cũng phải chịu nghiệp báo sao?
Cũng như mọi thuật chú đều có phản ứng ngược, nếu pháp sư muốn thay đổi tương lai mà mình nhìn thấy, thì phải trả giá tương xứng.
Nhưng Juldiz còn quá nhỏ để biết điều đó.
Để ngăn chặn tương lai mà mọi thứ cô yêu thương bị bóp méo một cách kinh hoàng, đứa trẻ đã kéo về một “tương lai khác” – nơi anh chị em mình có thể sống sót.
Nhờ đó, tương lai tồi tệ nhất – mất hết anh chị em – đã được tránh khỏi. Nhưng Juldiz còn quá non nớt để nhận ra rằng, tương lai thay thế ấy chắc chắn không thể lành lặn.
Vì Juldiz đã kéo về tương lai khác để không mất anh chị em, nên em trai Almaz – đứa em chưa chào đời – đã chết mà không được hưởng dù chỉ một chút tình thương từ gia đình.
Để không trở thành con quái vật nuốt chửng người khác, nuốt lấy lời nguyền được tạo ra từ thi thể anh chị em mình, Juldiz đã chuyển hướng dòng chảy đen kịt đang chậm rãi tiến về phía mình.
Pháp sư có thể tránh lời nguyền, nhưng không thể xóa bỏ nó.
Nếu biết rằng tương lai bị nguyền rủa mà mình tránh đi cuối cùng sẽ tìm đến một nạn nhân mới, tạo ra một bi kịch khác, liệu Juldiz có chọn cách khác không?
Liệu có thể chọn cách khác được không?
“Ưm…”
Juldiz tỉnh dậy trên bụng Aibek. Anh trai gầy gò, bụng thì phồng lên như cái trống, mỗi lần thở lại nhấp nhô nhẹ nhàng – cô bé tò mò quan sát đến mức ngủ quên lúc nào không hay.
Ngồi dậy, dụi mắt, cô bé nhìn sang góc phòng: Zanibek đang cuộn tròn ngủ. Bị nhốt trong quan tài suốt thời gian dài, không thể cử động, chỉ biết ngủ, vậy mà hai anh trai vẫn ngủ say như chết, chẳng sợ hãi hay chán nản gì.
Qua khe cửa kho cũ, ánh sáng lọt vào. Giọng Nenavuste hòa lẫn với giọng ai đó khác.
Không phải Odil. Cũng không phải Nazayev. Là giọng phụ nữ trẻ.
Ai vậy nhỉ? Juldiz cẩn thận không đánh thức anh trai, bò lồm cồm đến sát cửa kho, ghé tai nghe ngóng.
“Giết người khác cơ à, Nenavuste! Cô nói chuyện giết người nghe nhẹ tênh thế sao?”
“Thế à? Còn Camilla thì sao, thà chọn cái chết sạch sẽ còn hơn giết người để sống sót. Bất ngờ thật.”
“Tôi không nói là chọn cái chết đâu nhé!”
Giọng cao vút, nhanh nhưng không sắc bén, rõ ràng mạnh yếu. Người đang nói chuyện với chị chính là Camilla – em gái Kairat.
Juldiz co rúm người như đứa trẻ làm chuyện xấu, tay siết chặt vạt váy bẩn. Có lẽ vì đang nghe lén – hành động xấu xa, hay vì nghe tên Camilla và Kairat khiến lòng đau nhói, cô bé cũng chẳng rõ.
“Chết hay giết người để sống? Trả lời đàng hoàng đi, Camilla.”
“Nenavuste, cô cực đoan quá đấy.”
“Sau những chuyện đã trải qua, cô vẫn chưa quen với việc nghĩ đến tình huống tồi tệ nhất à.”
“Tôi không hung hăng như cô.”
“Nếu cô chịu khổ như tôi thì chắc cũng thay đổi thôi.”
“Con nhỏ này thật…”
Camilla bực mình tặc lưỡi, rồi thấy nét mặt Nenavuste chẳng thay đổi gì, liền lộ vẻ hơi chán nản. Nenavuste đứng yên cũng đã cao hơn Camilla cả cái đầu, tay dài, bàn tay to. Dù chẳng có lý do gì để hại Camilla, nhưng nếu “lý do” ấy nằm ngoài dự đoán của cô, có lẽ cô sẽ chẳng kịp phản kháng mà đã chết ngay tức khắc. Nghĩ vậy, Camilla ngồi yên, chỉ lùi mông ra sau để tạo khoảng cách an toàn.
“Thấy cô cảnh giác thế này, chắc không muốn chết nhỉ?”
“…Nếu có người khác chết thay tôi, nhờ đó tôi sống sót… thì tôi sẽ xin lỗi và biết ơn người đó. Nhưng tôi không có ý định tự tay giết người đâu.”
“Muốn sống, nhưng không muốn dính máu vào tay? Tham lam thật đấy, Camilla.”
“Tham lam cái gì chứ! Người bình thường ai cũng không giết người một cách thản nhiên đâu!”
“Tôi đâu có bảo phải thản nhiên.”
“Dù sao thì tôi không thích. Tôi không muốn chết, nhưng giết người thì tôi chưa từng nghĩ đến.”
Camilla lùi xa thêm chút nữa, tựa lưng vào cửa. Phòng khi cần thì mở cửa chạy thoát. Dĩ nhiên phản xạ của cô không nhanh, Nenavuste cao lớn có thể túm cô lại ngay, nhưng nếu lộ rõ vẻ cảnh giác hơn nữa, e rằng sẽ xảy ra chuyện chẳng hay ho gì.
“Tôi chỉ mong mình may mắn thôi.”
“May mắn kiểu có người hy sinh thay, rồi mình sống sót à?”
Trước lời Nenavuste chỉ ra, Camilla quay mặt đi.
Ngay cả cô cũng thấy mong muốn ấy thật thiếu liêm sỉ, nhưng so với việc tự mình chết hay tự tay giết người, cô thà mong có ai đó tự nguyện hy sinh. Rồi mang theo sự áy náy và biết ơn mà sống tiếp.
Thật ích kỷ, nhưng chẳng phải người bình thường ai cũng vậy sao? Chẳng ai muốn tự tay phạm tội cả.
Dù đã trải qua chuyện kinh hoàng 15 năm trước, cô vẫn thế.
Dù khuôn mặt biến dạng đến mức không dám soi gương, dù chân đau đến mức đi quãng ngắn cũng phải lê lết, Camilla chưa từng nghĩ đến tự sát.
Ngày nào cũng tìm đến Roskayen để than vãn về số phận khốn khổ của mình, nhưng chưa từng có ý nghĩ muốn chết để thoát khỏi.
Càng đau đớn đến mức muốn chết, cô lại càng sợ cái chết.
“Đa số mọi người đều thế mà? Đó mới là người bình thường chứ.”
“Không phải bình thường, mà là vô trách nhiệm. Và ngu ngốc nữa.”
“Nenavuste. Cô nói hơi quá rồi đấy?”
“Không làm gì cả mà lại mong người khác hy sinh thay, cô muốn tôi nói gì đây?”
“Vậy tôi có bảo cô hy sinh thay không? Tôi chỉ trả lời câu hỏi của cô thôi!”
Camilla phản biện với vẻ mặt oan ức, Nenavuste – người từ nãy giờ sắc lạnh – cuối cùng cũng dịu lại đôi chút. Không cười, nhưng khuôn mặt cũng không còn đáng sợ nữa. Camilla vội liếc nhìn tay Nenavuste. Không cầm vũ khí gì, cũng chẳng có tư thế sắp lao vào.
Nenavuste chỉ ngồi yên. Nhận ra mình an toàn, Camilla thả lỏng vai, duỗi thẳng cơ thể đang co ro. Tay hơi tê vì căng thẳng, nhưng cô không muốn lộ ra trước mặt Nenavuste, nên đang phân vân thì chợt thấy qua khe cửa kho, một mớ tóc bạch kim bù xù lòi ra.
“Juldiz tỉnh rồi kìa?”
“Hả?”
Nenavuste quay phắt lại mở cửa kho. Juldiz – người đang co ro nghe lén – “Hí!” một tiếng rồi ngã ngửa ra sau. Chỉ là từ tư thế ngồi mà lăn ra nằm ngửa thôi, nhưng Nenavuste vốn hay lo xa, vội ôm em gái lên kiểm tra xem có bị thương chỗ nào không.
“Juldiz, ổn chứ? Có đau đâu không?”
“Ư… ừ…”
“Ngủ dậy mà, đau gì chứ? Chắc nghe tiếng bọn chị nói chuyện nên tỉnh thôi.”
“Camilla cô ồn ào quá đấy. Nói nhiều vô ích.”
“Cô hỏi câu đáng để nói nhiều trước mà!”
“Juldiz. Còn muốn ngủ tiếp không? Chị với Camilla ra ngoài đây.”
Bỏ qua Camilla, Nenavuste dịu dàng vuốt tóc em gái. Juldiz lắc đầu, rồi lao vào lòng chị, ôm chặt lấy vạt váy.
“Đừng đi, chị…”
“Chị không đi xa đâu. Ở ngay quanh đây thôi. Em ngủ tiếp đi, thức dậy là đói bụng đấy.”
“Chị… đừng đi…”
Odil thì đang trong tình trạng ấy, Roskayen cũng không có ý định đi tìm thức ăn, nên cách tốt nhất là để các em ngủ tiếp. Nhưng Juldiz rõ ràng không muốn ngủ nữa.
“Làm sao đây… chẳng có gì cho ăn cả.”
“Đưa bọn trẻ đến nhà thờ nhé? Còn ít bánh mì thừa.”
“Em không thích chỗ đó.”
“Nhà thờ là nơi an toàn nhất. Giường cũng thoải mái hơn chỗ này. Và giờ Roskayen cha xứ không có ở đó đâu.”
Nghe Roskayen vắng mặt, Nenavuste có vẻ động lòng, bế Juldiz chắc hơn.
Cô liếc nhìn hai em trai đang ngủ qua cửa mở, rồi khẽ khép cửa lại.
“Nếu đánh thức cả Aibek và Zanibek để di chuyển thì sẽ bị lộ. Nhưng cũng không thể bỏ hai đứa lại một mình được.”
“Đừng bảo tôi đi một mình nhé. Tôi mà quay về nhà thờ là không ra nữa đâu.”
“Gần đây hay đi với Nazayev nên nhiễm tính nhát gan của hắn rồi à?”
“Nenavuste. Có lời nên nói và không nên nói. Đừng có vượt ranh giới.”
Bị so sánh với Nazayev khiến Camilla thật sự khó chịu, mặt cô nhăn lại. Dù bực tức nhưng chẳng thể làm gì ngoài cãi tay đôi với Nenavuste, nên chỉ biết cau mày. Đột nhiên, ánh mắt cô chạm phải Juldiz đang nằm trong lòng chị.
“Camilla chị… đáng sợ…”
“Xin lỗi Juldiz. Nhưng chị xấu tính là tại chị em đấy, nhớ nhé.”
“Chị cũng… đáng sợ…”
“Cái gì?”
Juldiz run run vai, rúc sâu hơn vào lòng Nenavuste, vẫn còn vẻ sợ hãi. Từ khi bị nhốt trong quan tài, cô bé nghe những lời như vậy suốt, nên Nenavuste chẳng nghĩ sâu xa. Chắc là di chứng tâm lý thôi. Cô vỗ lưng em gái để dỗ ngủ, nhưng Juldiz trở mình, vươn tay về phía Camilla.
“Chúng ta phải rời khỏi đây. Không thì mọi người sẽ chết hết.”
“Juldiz, sao thế? Lại mơ ác mộng à?”
“Sẽ vỡ hết… nơi này… sẽ biến mất hết…”
“Không sao đâu. Không biến mất đâu. Odil chú xây tạm bợ nên cái chòi này cũ kỹ thật, nhưng chỉ cần không chạy nhảy lung tung thì không sập được.”
Xương gỗ dựng lên, trát đất làm tường, đồ đạc cũng chẳng có gì, nên dù có sập cũng không gây thương tích nặng. Nenavuste nghĩ chỉ cần bảo vệ an toàn cho các em là được, nên bỏ qua nỗi lo của Juldiz.
Nhưng Camilla nhìn bàn tay đứa trẻ run rẩy rõ rệt, chợt nhớ lại chuyện sáng nay.
“Juldiz nói đúng đấy. Có thể sập thật.”
“Camilla. Đừng làm bọn trẻ hoảng loạn.”
“Thật mà. Sáng nay tôi thấy cái giếng sập rồi.”
“Giếng?”
Sáng sớm, thấy bóng Sabina rời đi, Camilla về nhà ngồi một mình. Ban đầu cảm giác cô đơn chẳng lạ, nhưng rồi đột nhiên toàn thân nổi da gà.
Cô nhanh chóng nhận ra đó là vì lời nguyền của làng đã được giải, thời gian ngừng trôi bắt đầu chảy trở lại.
Vấn đề là sau đó. Lẽ ra lời nguyền giải thì phải nhẹ nhõm, nhưng việc ở một mình trong nhà lại khiến cô sợ hãi. Ngôi nhà quá tĩnh lặng, như một nấm mồ. Chẳng có dấu hiệu gì lạ, nhưng cứ cảm giác sắp có chuyện xảy ra, nên Camilla hoảng loạn chạy đến nhà thờ tìm Erzan.
Cô định đi tìm Sabina nhưng Erzan không qua được rừng phía bắc, nên Camilla dẫn anh đến giếng phía tây – lối đi khác.
Và cái giếng sụp đổ.
Không phải Erzan đập vỡ bằng sức, cũng chẳng phải giếng đã nứt sẵn sắp sập. Nó vỡ tan như lâu đài cát.
Khi cây Erzan chặt đổ đè lên nhà mình thì sao? Bình thường cây đổ thì trần nhà vỡ nát, bên trong tan hoang, nhưng tường vẫn còn. Thế mà ngôi nhà sống sót 15 năm, nhà Kairat, và cả phòng thí nghiệm – tất cả vỡ vụn thành bụi.
“Thời gian dừng lại suốt 15 năm. Đột nhiên chảy trở lại nên…”
“Người thì 15 năm đủ để thối rữa, nhưng nhà thì không sập được.”
“Nhưng tôi thấy tận mắt mà? Không có lực va chạm nào lớn, vậy mà vỡ tan tành. Không, dù vỡ thì cũng phải còn hình thù chứ… hoàn toàn tan thành mảnh vụn.”
Camilla tiến lại gần tường, ánh mắt Nenavuste lập tức sắc lạnh. Dĩ nhiên cô cũng không định đập tường khi đang ở trong nhà. Với sức cô thì cũng chẳng làm được.
Nhưng khi sờ tay vào, kết cấu tường hoàn toàn khác với những gì cô từng biết.
“Nenavuste. Lại đây sờ tường xem.”
“Trong kho Aibek với Zanibek đang ngủ. Đừng có nghĩ đến chuyện đập phá.”
“Tôi bảo sờ thôi, không phải đập.”
Camilla giục, Nenavuste nghi ngờ nhưng vẫn bế Juldiz một tay, tiến lại gần. Cánh tay dài còn vết bỏng chưa lành đưa ra, bàn tay to lớn hơn Camilla một đốt ngón lướt nhẹ lên tường.
“…Ơ?”
Không còn là tường đất quen thuộc. Những hạt đất thô ráp tạo nên bức tường ẩm nhưng chắc chắn, dưới tay Nenavuste khẽ di chuyển.
Không phải bụi hay đất rơi vì cũ kỹ. Những hạt ấy như bị nam châm hút, khi tay cô rời khỏi tường, chúng chậm rãi bay lên, bám vào lòng bàn tay.
“Sao thế này?”
Nenavuste vội giũ tay. Lực bám yếu hơn lực giũ, nên khi cô giũ và chà vào váy, các hạt đất rơi lả tả.
“Bây giờ tường đang di chuyển à?”
“Không phải di chuyển, mà là mất lực kết dính.”
“Ai nói thế?”
“…Erzan.”
Nếu bức tường và cấu trúc vốn phải gắn kết chặt chẽ mà mất lực liên kết, thì tan thành bụi là chuyện đương nhiên. Nếu ai đó dùng lực lớn đâm vào cái chòi này, nó sẽ vỡ tan không còn hình thù.
“Dù lời đó có thật đi nữa. Không, nếu thật thì chẳng nguy hiểm chứ? Vì chẳng ảnh hưởng gì đến chúng ta.”
Nếu bị cột gãy đập trúng hay ván vỡ đâm thì có thể bị thương, nhưng nếu tan thành mảnh vụn thì chỉ dính đầy bụi thôi. Miễn đừng hít vào mũi là ổn.
“Có lẽ cũng ảnh hưởng đến chúng ta đấy.”
“Bụi dính đầy người thì cơ thể chúng ta vỡ tan như búp bê đất à?”
“Chưa biết…”
Camilla nhìn Juldiz, đứa trẻ giật mình rúc sâu hơn vào lòng Nenavuste. Tóc sau đầu bù xù, vai run run. Dù chị vỗ lưng dỗ dành, giọng Juldiz vẫn run rẩy vì sợ.
“Chị… chúng ta phải đi thôi…”
“Camilla. Tại cô nói linh tinh nên Juldiz sợ đấy.”
Đang định mắng Camilla thì Juldiz túm chặt tóc Nenavuste. Không phải nghịch ngợm hay trêu chọc, mà là cố gắng thu hút sự chú ý một cách tuyệt vọng.
“Nơi chúng ta ở là cái đầu tiên, tiếp theo là chỗ này…”
Phía nam – nơi Nenavuste bảo vệ bốn em – là cái đầu tiên.
Phía đông – nơi Barselda bị giam ở tháp chuông – là cái thứ hai.
Cái chòi tồi tàn này, nơi ở của Odil, nằm trong rừng phía đông.
“Chị… chúng ta phải đi nhanh lên…”
Mắt Juldiz ngân ngấn nước. Không phải lúc để tranh luận lời đứa trẻ thật hay giả. Nhìn em gái sắp ngất vì sợ, Nenavuste vội trao Juldiz cho Camilla, mở cửa kho đánh thức hai em trai.
“Aibek, Zanibek! Dậy đi!”
“Ư… chị…”
“Ưu… đau quá…”
“Nhanh lên! Lề mề là chị mắng đấy!”
Nenavuste kẹp hai em trai còn ngái ngủ, lảo đảo dưới nách mỗi đứa một đứa, bước ra ngoài. Camilla nhìn cảnh ấy mà thở dài ngao ngán. Dù Juldiz nhỏ bé, chỉ cần run lên là cả vai Camilla cũng rung theo, vậy mà Nenavuste vác hai cậu em trai to con hơn hẳn như vác bao tải, bước sải chân ra cửa chẳng hề nặng nhọc.
“Chú Odil thì sao?”
“Sao là sao. Kéo ra chứ. Camilla, cô trông Aibek với Zanibek giúp nhé.”
Nenavuste đã kéo Odil ra đến khoảng cách an toàn, không bị cuốn theo nếu chòi sập. Dù từ sau ngày ấy 15 năm trước đã tuyên bố không tin ai, nhưng giờ chẳng còn cách nào khác.
“Chú Odil! Dậy mau! Cháu kéo lê thế này lỡ đụng phải chỗ nào làm chú tàn phế thì cháu không chịu trách nhiệm đâu nhé?”
Nenavuste vừa kéo lê Odil – chẳng biết ngất hay tỉnh – vừa cáu kỉnh. Vốn đã nặng, giờ mất ý thức nên kéo càng khó khăn hơn. Lẽ ra cứ mặc kệ để chú bị đè dưới đống đổ nát mà bỏ đi, nhưng Odil là ân nhân đã chăm sóc Nenavuste và các em suốt thời gian qua. Dù không tin người, nhưng ân oán thì Nenavuste nhớ rõ, nên cô nghiến răng kéo Odil ra ngoài.
“Nenavuste, giỏi thật… một mình kéo cả chú ra được luôn hả?”
“Vai sắp trật rồi, đừng đứng nhìn nữa mà giúp đi!”
Camilla vội chạy tới định giúp, nhưng chênh lệch sức lực quá rõ rệt nên chẳng ích gì. Ban đầu kéo lê, sau thì lăn luôn Odil ra chỗ ba em đang chờ. Khi vừa xong, từ xa vọng lại tiếng sấm.
***
Nhóm Sabina quyết định đưa những người ngất và Kairat bị thương đến nhà thờ trước. Dù đã thoát lời nguyền, nhưng nằm la liệt ngoài quảng trường thế này dễ bị cảm lạnh. Hơn nữa trời đang quang đãng nay lại bắt đầu âm u, sắp mưa đến nơi, không thể để mặc.
“Nazayev. Anh đừng cố quá.”
“Không sao. Thiếu một tay thì anh cũng phải làm phần việc của mình chứ.”
Nazayev vẫn khập khiễng, nhưng trước mặt Sabina thì cười tỉnh bơ như chẳng có gì. Dĩ nhiên nụ cười ấy chỉ vì việc khiêng người ngất đã giao hết cho Erzan và Barselda, nên mới thoải mái thế. Với Nazayev vốn chẳng có lương tâm, việc đẩy việc cho em trai và người khác là chuyện bình thường.
“Anh thì phần việc một người còn không làm nổi, tay trái cũng chẳng dùng tử tế.”
“Barselda. Im miệng đi… Không, tốt nhất là câm miệng lại đi.”
Cánh tay phải bị nguyền rủa không cử động được thì thôi, còn tay trái chỉ dùng để chỉ hướng cho Sabina, mở cửa thay cô, lấy chăn đắp – chẳng giúp ích gì cho việc khiêng người ngất đến nhà thờ. Nếu Sabina không gạt ra, chắc anh ta đã nắm vai hoặc cầm tay cô rồi. Barselda trừng mắt nhìn Nazayev – kẻ chẳng giúp gì.
“Erzan thì lặng lẽ làm việc tốt lắm. Người ngoài làng mà còn thế. Barselda, em thiếu tu dưỡng đấy.”
“Nazayev. Tránh ra.”
Ghế nhà thờ quá hẹp để người nằm, nên Erzan đẩy luôn cả ghế lẫn Nazayev sang một bên để nhường chỗ.
“Cô Sabina. Những người ngã ngoài quảng trường đã đưa hết vào rồi ạ.”
“Camilla đi đến chỗ Odil rồi phải không? Nenavuste và các em chắc đang ở đó….”
Pegora vẫn còn ở rừng phía bắc chăng. Sabina nghĩ nên ưu tiên đưa Roskayen – vị linh mục bị thương – về trước. Ánh mắt cô vô tình chạm phải Appetit – kẻ cũng đang đứng không, chẳng làm gì, giống Nazayev.
“Appetit. Sao anh đứng thế?”
“Đừng có sai khiến cả tôi chứ. Không như con chó trung thành nghe lời cô mọi thứ, hay Barselda nghe lời người lớn là làm ngay, tôi chẳng thấy cần phải ban ơn cho đám sống sót ở đây đâu.”
“Không phải thế…”
Sắc mặt Sabina tái nhợt.
“Karim đâu rồi?”