Quillpetalcomi
  • Tiểu thuyết
  • Truyện tranh
  • Thể loại
Advanced
Sign in Sign up
  • Hồ sơ người dùng
  • Home
  • Thể loại
  • Tiểu thuyết
  • Truyện đã hoàn
  • Truyện tranh
Sign in Sign up
Prev
Next

Tiểu Thuyết - Lửa Trong Đầm Lầy - Chương 22

  1. Home
  2. Tiểu Thuyết - Lửa Trong Đầm Lầy
  3. Chương 22 - Giải tội
Prev
Next

Edit: Quillpetal

「Aleksei. Con có dòng máu quý tộc chảy trong người đấy.」

Mẹ anh luôn lặp đi lặp lại câu nói ấy như lời chú ngữ với cậu con trai đầu lòng giống hệt mình.

Người mẹ của ba anh em tóc đen mắt đỏ là một kẻ gây rối kinh khủng đến mức chẳng ai trong làng dám dây vào, nhưng đồng thời cũng là một người phụ nữ giàu trí tưởng tượng, luôn mơ về thế giới bên ngoài làng.

「Mẹ ơi. Con nghe nói dưới chân núi chẳng ai biết đến sự tồn tại của làng mình đâu.」

「Chắc vậy rồi. Nhưng chúng ta biết dưới chân núi có gì mà, phải không?」

Ngôi làng nhỏ nằm giữa núi non hiểm trở. Dù quy mô làng không nhỏ, nhưng con đường từ dưới chân núi lên làng vô cùng gian nan, lại có thú dữ lảng vảng, nên chẳng những du khách mà ngay cả quan lại đến thu thuế cũng không thèm ghé.

Đội thanh niên lấy đội trưởng hộ vệ làm trung tâm định kỳ đi săn thú dữ. Bắt được gấu hay sói thì ăn thịt, lột da làm quần áo, thỉnh thoảng còn nhồi xác đầu thú nguyên vẹn không vết thương để bán ở thị trấn nhỏ dưới chân núi.

Tiền bán đầu thú nhồi bông thường dùng để mua lương thực dự trữ, nhưng đôi khi cũng nhận lời nhờ vả của dân làng mà mua trang sức hay sách vở mang về.

Thời kỳ chỉ có cha xứ nhà thờ biết chữ, mẹ Aleksei sau giờ làm việc hàng ngày đều đến nhà thờ học chữ.

Nhưng chỉ học lóm nhóm thế thôi thì đọc Kinh Thánh cũng là chuyện xa vời. Bà chủ yếu xem những cuốn sách tranh nhiều hình, chữ to trong số sách mà thanh niên làng mang về, để nuôi dưỡng giấc mơ về thế giới bên ngoài.

Đến khi số lượng tranh trong sách dần ít đi, chữ nhỏ hơn, sách dày hơn mà bà cũng đọc được thì bà bắt đầu đi khắp nơi nói những lời hoang đường chẳng ai tin.

「Mấy người biết quyền sơ dạ là gì không?」

Quyền mà lãnh chúa được hưởng đêm tân hôn với cô dâu trước khi hôn lễ diễn ra. Thực tế quyền sơ dạ đã lỗi thời từ lâu, và ngay cả khi tồn tại cũng chỉ là thủ đoạn thu thuế chứ không theo nghĩa đen, nhưng mẹ Aleksei không biết điều đó. Bà tin chắc làng này hẳn thuộc lãnh địa của một quý tộc nào đó nên quyền sơ dạ sẽ được thực thi.

Chỉ vì làng quá xa xôi và tầm thường nên quan lại không ghé, nếu nằm ở nơi dễ đi lại thì lãnh chúa chắc chắn sẽ sai người đến đón thiếu nữ trong làng.

Bà luôn khẳng định như vậy.

「Nếu lãnh chúa thực thi quyền sơ dạ thì ta có thể mang thai con của ngài. Đứa trẻ đó sẽ thừa hưởng dòng máu quý tộc!」

Lời nói hoang đường, nhưng chẳng ai phản bác.

Một phần vì bị hành động cứ khăng khăng tin mình đúng của bà làm choáng ngợp, phần lớn vì mọi người cũng chẳng biết gì về thành phố dưới chân núi.

「Mấy người từng đến thành phố rồi nên biết chứ? Lâu đài lãnh chúa ở đâu?」

「Chợ thì có đi, nhưng lâu đài thì……」

「Ra khỏi cổng thành là thấy tháp cao xa xa mà. Đó chẳng phải lâu đài lãnh chúa sao?」

Hầu hết thanh niên làng chẳng quan tâm làng thuộc lãnh địa quý tộc nào, và cũng chẳng có lý do gì phải lảng vảng gần lâu đài để xem quý tộc mà mình chẳng bao giờ gặp, nên họ thường lấp liếm qua loa.

Nhưng bà nghe chuyện của họ rồi nuôi lớn giấc mơ, rồi một ngày quyết định thực hiện giấc mơ ấy và bỏ làng trốn đi.

Ngay cả đám thanh niên khỏe mạnh cũng phải đi theo nhóm mới xuống được thành phố dưới chân núi an toàn. Khi nghe tin bà mất tích, thanh niên làng cầm đuốc đi lục soát rừng quanh làng nhưng không tìm thấy dấu vết.

Một ngày, hai ngày, một tuần trôi qua thì cuộc tìm kiếm kết thúc.

Vì khó mà hy vọng bà còn sống.

Không biết đường xuống, lạc trong núi, trượt chân rơi vực, sa lầy đầm lầy hay thành mồi cho thú dữ. Vì bà không có gia đình để nương tựa, dân làng chuẩn bị quan tài rỗng làm lễ tang cho bà.

Một tháng, hai tháng trôi qua, khi chẳng ai còn nhắc đến người phụ nữ mơ mộng hay quấy rối khắp làng nữa thì bà trở về.

Với cái bụng dần lộ ra.

「Ta mang thai con của lãnh chúa rồi. Sẽ có đứa con quý tộc ra đời.」

Lúc này không phải lúc hỏi bà một mình xuống thành phố dưới chân núi thế nào.

Không có chồng mà sao quyến rũ được lãnh chúa để qua đêm cũng chẳng ai biết.

Nhưng bà khẳng định mình đã gặp lãnh chúa, qua đêm cùng ngài, sau khi rời lâu đài thì lang thang nhà trọ dưới thành phố, khi chắc chắn mang thai thì trở về quê hương.

「Khi con sinh ra, ta sẽ mang đến cho lãnh chúa. Lúc đó ta sẽ trở thành vợ quý tộc, sống ở thành phố!」

Dù có phải quý tộc làm bà mang thai hay không thì đứa con hoang chắc chắn sẽ không được thừa nhận.

Dù có thừa nhận đứa con hoang làm con nuôi thì cũng chẳng lấy bà làm vợ, dân làng đều biết rõ.

Nhưng vì bà một mình đi về thành phố dưới chân núi – nơi ngay cả đàn ông khỏe mạnh cũng e ngại – lại còn mang thai, nên họ không nỡ thẳng thừng phủ nhận niềm tin cuồng nhiệt của bà.

Trong sự im lặng và lòng nhân từ của dân làng, bà sinh con an toàn.

Là con trai.

Nhưng bà không thể mang đứa con đến cho lãnh chúa.

Vì đứa trẻ sinh ra giống hệt bà chứ không phải quý tộc đã quan hệ với bà.

「Màu tóc, màu mắt đều giống ta y chang…… thế này thì ngài ấy sẽ không tin đâu!」

Bà tuyệt vọng. Không chăm sóc đứa con mới sinh mà bỏ mặc. Trong lúc các phụ nữ khác trong làng lo lắng đứa bé sẽ chết nên thay nhau cho bú, bà buông thả như tự hủy hoại, ngủ với bất kỳ người đàn ông nào. Trong lúc đó lại mang thai lần nữa.

Đứa thứ hai cũng là con trai.

Không giống anh cả về ngoại hình, nhưng tóc đen mắt đỏ thì giống hệt mẹ.

「Không. Không phải thế này……」

「Mẹ ơi.」

Đứa con trai nhỏ bước vào tầm mắt bà đang tuyệt vọng. Dù mới hai tuổi, Aleksei đã nói sớm và có vẻ chững chạc kỳ lạ.

Bà nói Aleksei khác biệt vì thừa hưởng dòng máu quý tộc, rằng một ngày nào đó lãnh chúa sẽ nhận ra sự xuất chúng của Aleksei và công nhận cậu là con trai.

Dù sau đó có Nazayev rồi Barselda ra đời, mẹ ba anh em vẫn chỉ yêu thương con cả.

Có lẽ vì ngoại hình cậu giống hệt bà, hoặc thật sự coi Aleksei là người thừa hưởng dòng máu quý tộc sẽ đưa bà thoát khỏi ngôi làng này, không rõ, nhưng bà cuồng nhiệt dựa dẫm vào Aleksei.

Aleksei trầm lặng, ngoan ngoãn không làm bà thất vọng.

Cậu thông minh, học chữ nhanh, thái độ nghiêm túc, dáng vẻ đàng hoàng.

Có lẽ vì mẹ luôn nhấn mạnh phải giữ phong thái quý tộc, Aleksei ít nói, không thích gặp người, nhưng vẫn không sợ hãi người khác.

「Ở làng này, quý tộc chỉ có một mình Aleksei thôi. Những đứa khác đều là dân thường hết.」

Khi đã đọc thông thạo cả sách không tranh, chữ nhỏ li ti, Aleksei tiếp tục học thay vì giao lưu với người khác. Mẹ nhờ thanh niên làng mua sách cậu đọc được dù bà không đọc nổi để làm thư phòng riêng cho cậu.

「Quý tộc đều có thư phòng. Nơi để cất giữ sách quý giá.」

「Mẹ từng thấy thư phòng quý tộc chưa?」

「Chưa thấy, nhưng đọc trong sách rồi.」

Aleksei không không biết mẹ mong đợi gì ở cậu, mơ gì về cậu.

Cậu lớn lên đúng như mẹ mong muốn, trở thành thanh niên đàng hoàng như quý tộc.

Gần như không gặp mặt Nazayev – em trai nhưng nổi tiếng là kẻ ăn chơi khét tiếng.

Barselda tương đối ngoan ngoãn và dễ gần nên vài lần bắt chuyện với Aleksei, nhưng mỗi lần đều bị Aleksei nhìn xuống bằng ánh mắt khó chịu như nhìn côn trùng.

Barselda bỏ cuộc với người anh cả chưa từng nắm tay hay vuốt đầu em, rồi đi thăm mẹ đang nằm liệt giường.

「Mẹ ơi. Con đến rồi.」

「Aleksei……?」

「Anh ấy ở trong thư phòng. Con bảo cùng đến thăm mẹ nhưng…… anh ấy từ chối.」

「Sao lại nói lời nguy hiểm thế, Barselda! Nếu Aleksei lây bệnh thì sao?」

Dù nằm liệt giường, mẹ ba anh em vẫn chỉ lo cho con cả.

Barselda lúc đó còn nhỏ, vừa thấy oan ức vừa không hiểu tại sao mẹ lại phân biệt đối xử, chỉ âm thầm nuốt giận.

Đến khoảnh khắc mẹ qua đời, Aleksei vẫn không đến thăm bệnh.

Vì ba anh em không có cha nên Aleksei có tham dự tang lễ, nhưng chỉ thế thôi.

Aleksei rải đất lên mộ mẹ rồi quay về thư phòng mà không ngoảnh lại.

Chẳng có gì thay đổi được Aleksei thờ ơ trước cái chết của mẹ.

Dân làng, ngay cả Barselda còn nhỏ cũng nghĩ vậy.

Cho đến trước khi Aleksei lật tung thư phòng vì nghe tin Olga mang thai con của người đàn ông không rõ mặt.

***

「Có thể điều khiển con người không?」

Đêm khuya không trăng, Aleksei đến tìm Appetit mà không hẹn trước.

Appetit ngạc nhiên không phải vì Aleksei – người vốn lặng lẽ và chẳng quan tâm ai – tự tìm đến mình, mà vì câu nói đầu tiên Aleksei thốt ra khi đến.

「Tôi không hiểu cậu đang nói gì, Aleksei.」

「Không đọc được chữ nhưng nghe hiểu lời nói thì được mà. Hay là trí tuệ kém?」

Appetit há hốc miệng trước Aleksei vừa xông vào giữa đêm khuya đã buông lời châm chọc cay độc.

Đó không phải phản ứng của người bị xúc phạm mà khó chịu.

Appetit xoa đôi mắt vàng kim, không ngờ Aleksei lại là người có thể nói lời độc địa với người khác như vậy.

「Aleksei, tôi cứ tưởng cậu ngoan ngoãn và có giáo dưỡng lắm, hóa ra là tôi nhầm?」

「Chỉ là điều chỉnh theo trình độ đối phương thôi.」

「Hừ……」

Appetit vốn chẳng phải quý tộc, lại có sở thích kỳ quặc, nên từ đầu đã không nằm trong danh sách những người Aleksei cần tôn trọng.

Chỉ đến để lấy thông tin cần thiết thôi.

Việc tự tiện tìm đến người ít giao lưu đã là vô lễ, huống chi còn nói lời mỉa mai thì chẳng phải cách hay để đạt được mục đích.

Nhưng Appetit không nổi giận, cũng không đuổi Aleksei đi dù bị sỉ nhục trắng trợn và bị đòi hỏi ngạo nghễ.

Vì nội dung câu hỏi của Aleksei kích thích sự tò mò của hắn dữ dội.

「Aleksei, sao cậu biết sở thích của tôi?」

「Nhìn là biết thôi.」

「Nhà cậu cách đây khá xa. Cậu ít ra ngoài, sao lại thấy được?」

「Tôi không ngốc đến mức chỉ tin những gì mắt thấy.」

Appetit cười khùng khục trước câu nói coi đại đa số dân làng là đồ ngốc.

Việc buộc dây vào xác thú, cắm sắt để điều khiển như búp bê là sở thích bí mật của Appetit.

Dù giấu xác nhưng không xóa sạch dấu vết.

Hơn nữa ở làng nhỏ thế này, hành vi đáng ngờ của ai đó khó mà không bị chú ý.

Vài người lớn nhận ra, nhưng chẳng ai cảnh cáo Appetit.

Họ sợ nếu chỉ trích thẳng thì hắn sẽ công khai làm những việc trước đây giấu diếm.

Chỉ âm thầm giám sát để sở thích kỳ quái kinh khủng ấy không vượt quá việc dùng xác thú.

「Tôi tưởng chỉ người lớn biết. Hóa ra Aleksei cũng biết thì chắc đã lan truyền khá rộng rồi nhỉ.」

「Nói vòng vo là vì không hiểu hay từ vựng kém?」

Appetit vừa ngạc nhiên vừa thấy thú vị trước Aleksei – người đang cầu xin – lại buông lời xúc phạm mình.

Hơn nữa, ai biết sở thích điều khiển xác chết cũng sẽ nhăn mặt tránh xa, vậy mà Aleksei là người đầu tiên tiếp cận để hỏi cách.

Appetit quyết định không để ý chuyện nhỏ nhặt, vì cuối cùng cũng có cơ hội nói về sở thích một mình theo đuổi bấy lâu.

「Người thì nặng quá, dây không chịu nổi. Dù chó lớn cắm sắt vào cũng giữ được khung xương, nhưng thịt nhanh thối rữa.」

「Vậy điều khiển người sống thì không thể à?」

「Hỏi lạ thật. Aleksei. Có người cậu muốn điều khiển sao?」

Aleksei lặng lẽ gật đầu trước câu hỏi của Appetit.

Môi Appetit cong lên dịu dàng.

Hắn ngầm biết Aleksei trầm lặng và xa cách người khác không phải vì ngại ngùng, mà vì không coi người khác ngang hàng mình, nhưng không ngờ cậu ta công khai nói “muốn điều khiển người khác”.

Appetit cười khùng khục.

「Aleksei cũng có ý tưởng hoang đường thật. Nếu điều khiển người sống tùy ý thì chẳng phải đã thành ác quỷ rồi sao?」

「Điều khiển xác chết cũng đủ ác quỷ rồi đấy.」

「Đó vẫn là việc con người làm được. Hơn nữa chưa hoàn hảo.」

「Muốn hoàn hảo?」

Appetit đang cười mở to mắt trước câu hỏi của Aleksei.

Hắn nghĩ Aleksei đến hỏi cách điều khiển xác nên sẽ nhờ vả gì đó, nhưng có vẻ mục đích của Aleksei không phải “nhờ vả”.

「Aleksei. Cậu muốn gì ở tôi?」

「Không mong gì ở cậu. Chỉ muốn đo lường khả năng của cậu đến đâu thôi.」

「Nhìn tôi như đánh giá người thế kia, chẳng phải tôi sẽ khó chịu mà không hợp tác sao?」

「Đó không phải đề nghị có thể bỏ cuộc chỉ vì khó chịu.」

Đúng vậy.

Aleksei đưa ra đề nghị khiến Appetit thực sự hứng thú.

Nếu không phải điều khiển vụng về xác thú bằng dây và sắt, mà thực sự tự do di chuyển.

Và hơn nữa, không phải người chết mà cả người sống cũng điều khiển tùy ý.

Điều đó đã vượt qua ác quỷ, bước vào lãnh địa của thần linh.

「Aleksei. Nếu cậu biết cách tuyệt vời thế sao không tự làm mà lại đề nghị với tôi?」

「Vì tôi không cần chịu rủi ro.」

「Rủi ro?」

「Sẽ làm thí nghiệm. Cần kẻ giữ bí mật, không tiếc thân mình, dồn hết tâm huyết.」

「Vậy…… ý cậu là dùng cơ thể tôi để thí nghiệm?」

Aleksei lại gật đầu.

Dù đứng đối diện nhưng nhận ra đôi mắt đỏ của Aleksei không hướng về mình, Appetit che miệng cười rung vai.

Đề nghị hoang đường thế này là lần đầu.

Và cũng là đề nghị hấp dẫn nhất từ trước đến nay.

「Aleksei. Nếu tôi đồng ý thí nghiệm của cậu, tôi sẽ thật sự thành pháp sư gọi hồn?」

「Sẽ hơn thế nữa.」

「Cậu bảo có rủi ro. Thất bại thì tôi chết à?」

「Ừ.」

Aleksei bình thản thừa nhận.

Đề nghị thí nghiệm nguy hiểm có thể chết người, lại còn biến người thường thành pháp sư gọi hồn – điều hoang đường – mà không giấu rủi ro, không phải việc người tỉnh táo làm được.

Nhưng Appetit cũng chẳng tỉnh táo gì.

「Cậu nghĩ tôi sẽ giữ bí mật?」

「Nếu có thêm người có khả năng giống cậu, giá trị hiếm có sẽ giảm chứ?」

「Làm sao chắc tôi không bỏ cuộc giữa chừng?」

「Lúc đầu tôi xúc phạm cậu, cậu không đuổi tôi đi mà.」

Chỉ trích chính xác.

Appetit nghĩ nếu thật sự trở thành pháp sư gọi hồn vĩ đại như trong chuyện, hắn sẵn sàng bán linh hồn cho ác quỷ.

Nhưng sách mang về từ thành phố dưới chân núi không có tài liệu về hắc thuật hay nguyền rủa, còn thuật Kairat tự học chỉ toàn chữ dày đặc không hình ảnh nên Appetit không đọc được.

Dù hỏi thì Kairat nghiên cứu thuật bất tử, hoàn toàn khác với thứ Appetit muốn.

Aleksei thông thái ngang Kairat mà có cùng mục tiêu với hắn, đối với Appetit giống như cứu tinh.

「Được. Tôi làm.」

「Không hỏi gì thêm?」

「Ký hợp đồng với con người thì sau khi thành ác quỷ cũng được mà?」

「Không đọc sách nhưng nghe chuyện thì có nhỉ.」

「Tôi nghe lén Roskayen kể chuyện cho bọn trẻ. Nhà sát vách mà.」

Appetit cười tươi.

Nụ cười trong trẻo khó tin ở kẻ có sở thích kỳ quái điều khiển xác chết.

Hắn giữ nguyên nụ cười, tiến lại gần Aleksei.

Tưởng chiều cao tương đương nhưng tầm mắt Aleksei hơi cao hơn.

「Aleksei.」

「Nói đi.」

「Từ lúc cậu tìm tôi đến giờ, cậu chưa gọi tên tôi lần nào, cậu biết không?」

Appetit luôn nhìn Aleksei và gọi tên cậu, nhưng Aleksei chưa từng nhìn vào mắt hắn, thậm chí không gọi tên.

「Sao. Tự ái à?」

「Không. Chỉ ngạc nhiên vì cậu nhát gan chẳng kém Nazayev.」

Mắt Aleksei mở to trước lời Appetit.

Đôi mắt đỏ lần đầu nhìn thẳng Appetit.

Appetit cười nhếch, nắm chặt tay Aleksei.

Khuôn mặt Aleksei méo mó vì đau và khó chịu hiện rõ.

「Ác quỷ nhận linh hồn người ký hợp đồng, nhưng tôi chẳng cần linh hồn cậu.」

「Việc còn chưa bắt đầu mà đã nói nhiều.」

「Tôi sẽ lấy người phụ nữ cậu yêu.」

「……」

「Tôi sẽ phá hủy thứ quý giá nhất của cậu. Ác quỷ là thế mà?」

Appetit.

Dù không thành tiếng nhưng môi Aleksei rõ ràng mấp máy gọi tên hắn, Appetit không bỏ lỡ.

「Thật đáng tiếc.」

「Gì cơ?」

「Thứ tôi quý giá nhất đã bị phá hủy rồi.」

「Không thể nào.」

Appetit buông tay, trên da trắng bệch của Aleksei in dấu tay đỏ như hình xăm.

「Nếu thứ quý giá đã hỏng thì cậu chẳng đề nghị thế này với tôi.」

「……」

「Rất mong được hợp tác, Aleksei. Người ký hợp đồng của tôi.」

Kẻ muốn biến người thành ác quỷ và kẻ muốn thành ác quỷ hợp tác với mục đích khác nhau.

Vì thế ngôi làng yên bình nơi họ đứng chân biến thành địa ngục cũng chẳng có gì lạ.

***

Appetit bước một bước về phía Sabina, cô cảm thấy cơ thể như cứng đờ.

“Appetit. Anh đã hứa gì với cha tôi vậy?”

“Tôi đã hứa sẽ lấy đi thứ quý giá nhất mà anh ấy yêu thương.”

Sabina. Con gái yêu dấu của ta.

Nhớ lại lời cha thường lẩm bẩm như thói quen, Sabina cảm thấy lồng ngực lạnh buốt.

Cha nói yêu cô, nhưng lại ra những mệnh lệnh tàn nhẫn.

Sabina oán hận cha vì đã đẩy cô vào đau khổ, nhưng không thể hoàn toàn căm ghét ông.

Dù không phải tình cảm cha con ấm áp, nhưng với Sabina, ông là gia đình duy nhất.

Nếu không biết rằng chạm vào mình ông sẽ không chết, có lẽ cô đã tránh né mỗi khi ông cố chạm vào.

Nhưng nếu lời hứa với Appetit là thật thì……

‘Ngay từ đầu đã định…… gửi tôi đến cho người đàn ông này……?’

Sabina nheo mắt nhìn Appetit.

Nụ cười cong cong trên môi hắn trông kỳ quái.

Nhưng không còn cảm giác bị áp đảo như lần đầu.

Có lẽ vì cô đang nắm giữ bốn hạt nhân lời nguyền, hoặc vì Appetit đã yếu đi do sức mạnh thanh tẩy của Erzan.

‘Không. Cha không gửi tôi đến đây để làm vật hiến tế cho hắn.’

Sabina ra hiệu bằng mắt bảo Nazayev lùi lại.

“Appetit. Kể từ khi thời gian ngôi làng bị dừng lại, anh chưa từng gặp cha tôi đúng không?”

“Không cần thiết. Thứ tôi muốn chỉ có cô thôi.”

“Vậy thì anh cũng không biết cha tôi đã nói gì khi biến tôi thành hiện thân của cái chết.”

Sabina. Con thật sự là đứa trẻ hoàn hảo.

Không lời nguyền nào mạnh hơn thứ đã ngự trị trong cơ thể con đâu.

“Tôi sẽ trả lại nguyên xi lời anh vừa nói với Nazayev.”

“Nguyên xi là sao?”

“Anh bảo đừng vội kết luận kẻo bị đập một cú trời giáng vào gáy mà?”

Appetit nheo mắt cười trước câu trả lời của Sabina.

Nếu có thể vừa ôn hòa vừa chứa đựng sự rùng rợn thì hẳn là biểu cảm ấy.

Cảm giác gì đó lạnh lẽo hơn cả khi bị nhốt trong căn phòng đá lạnh buốt khiến lông tơ Sabina dựng đứng. Dù gió thổi mát mẻ, xung quanh lại im lặng đến kỳ lạ.

Tóc Appetit khẽ lay động, chứng tỏ đó không phải ảo giác.

“Cô gái yêu dấu của tôi. Aleksei đã giữ lời hứa, gửi cô đến cho tôi đấy.”

“Cha tôi chưa từng nhắc đến anh dù chỉ một lời.”

“Aleksei ghét bám víu vào chuyện bất khả thi. Ông ấy biết dù có kéo dài thời gian hay tìm cách khác thì tôi cũng không từ bỏ cô, nên cuối cùng đành từ bỏ và gửi cô đến cho tôi.”

“Có thật vậy không?”

“Nếu không thì tại sao ông ấy lại gửi cô đến đây?”

Đôi mắt Sabina lướt qua Appetit, hướng về gốc cây dưới chân hắn.

Trên cành cây bị đè gãy dưới sức nặng của hắn, bóng đen phủ xuống.

‘Cha không thể từ bỏ tôi được.’

Nếu bỏ rơi Sabina thì có thể.

Cha luôn nói yêu cô, nhưng chưa từng cảm nhận được sự dịu dàng hay ấm áp từ những tiếp xúc ấy.

Dù không biết tình thân cha con là gì, Sabina cũng nhận ra cách cha đối xử với mình khác xa một gia đình bình thường.

Vì thế nếu rơi vào tình thế bất khả kháng, cha cô sẽ vứt bỏ cô.

‘Nhưng nếu mình biến mất, nhà Konvayazen sẽ mất đi hiện thân của lời nguyền.’

Ông ấy từng nói nhà Konvayazen không có phù thủy nên cần sự tồn tại của Sabina.

Cha chỉ vứt bỏ cô khi có được hiện thân lời nguyền hữu dụng hơn cô.

Lúc đầu biết khả năng của Appetit, Sabina nghĩ cha sẽ vứt bỏ cô để thay bằng Appetit làm phù thủy gia tộc, hoặc trộn lẫn lời nguyền của hai người để tạo ra một tồn tại mất trí, di chuyển như búp bê.

Nhưng không phải.

“Appetit, anh không biết chữ đúng không?”

“……Làm ác quỷ thì ngôn ngữ con người có liên quan gì?”

“Cha tôi đã lợi dụng anh.”

“Chỉ là mỗi bên lợi dụng nhau một lần vì thứ mình muốn thôi. Có thể gọi là thỏa thuận đôi bên cùng có lợi.”

Appetit đang cười, nhưng nụ cười không có chút chắc chắn.

Không biết chữ không có nghĩa là trí tuệ kém.

Dù không hiểu hết ý Sabina định nói, hắn vẫn cảm nhận được điều gì đó bất thường.

“Nếu anh hiểu rõ cha tôi đến vậy thì không thể không biết chứ?”

Appetit là hiện thân lời nguyền mạnh mẽ.

Lần đầu Sabina đối mặt Appetit đã bị hắn điều khiển, chứng tỏ hắn mang lời nguyền mạnh hơn cô, đồng thời khác với cô – người không kiểm soát được khả năng – hắn có thể sử dụng tự do.

Sabina có thể giết người, nhưng không quyết định được cách họ chết.

Cũng không thể tránh việc người không quen lời nguyền chạm vào cô sẽ chết.

Sabina không kiểm soát được «lời nguyền cái chết» của mình.

Nhưng Appetit thì có.

Hơn nữa hắn tự quyết định ai sẽ bị điều khiển và như thế nào.

Vậy tại sao cha lại nhốt Appetit ở ngôi làng này, rồi mang Sabina đến?

Sabina dễ dàng suy đoán.

‘Cũng giống lý do cha gửi Erzan đến đây.’

Giống như Erzan – người lời nguyền không tác dụng – chỉ vì sự tồn tại của anh đã gây phiền phức nên bị hoàng gia đẩy đến nơi xa xôi.

Cha cô sớm nhận ra Appetit không phải hiện thân có thể thao túng tùy ý.

Vì thế ông từ bỏ Appetit – hiện thân lời nguyền mạnh mẽ hơn – để tạo ra Sabina, hiện thân lời nguyền có thể thao túng theo ý ông.

Rồi để Sabina hấp thụ bốn hạt nhân lời nguyền ở đây, biến cô thành hiện thân lời nguyền mạnh mẽ hơn nữa.

Nhà Konvayazen không cần phù thủy.

Không cần người tiên tri tương lai, mà cần người thay đổi tương lai.

Dù Appetit mạnh mẽ đến đâu, hắn cũng không thể trở thành thứ cha cần.

Vì hắn là «hiện thân của dục vọng».

“Appetit. Anh là sản phẩm thất bại.”

Sabina nhìn thẳng hắn, nhấn mạnh từng chữ để hắn nghe rõ.

“……Thất bại? Ta đây sao?”

Appetit mở to mắt, rồi bật cười khùng khục. Đôi mắt vàng kim nheo lại.

“Cô gái yêu dấu của tôi. Dù là vị hôn thê, tôi không thể tha thứ mọi lời cô nói chỉ vì thấy dễ thương được đâu.”

“Tôi không nhờ anh thấy dễ thương. Cũng không có ý định làm vị hôn thê của anh.”

“Ý kiến của cô không quan trọng. Tôi và Aleksei đã ký hợp đồng từ 19 năm trước rồi.”

“Cha tôi cũng đối xử với tôi như vậy.”

Với cha, ý kiến Sabina không quan trọng.

Dù cô ghét bỏ, phản kháng, khóc lóc van xin, tự hại, cha vẫn ra mệnh lệnh tàn nhẫn, và cô không có cách chống lại.

Không có cách thoát khỏi tay cha.

Cha nói yêu cô nhưng đối xử với cô như đồ vật, nên việc trao đổi cô cho ai đó cũng không lạ, nhưng không phải với Appetit.

“Hãy nghỉ ngơi ở đó cho đến khi cha gọi quay lại.”

Cha đã nói rõ ràng như vậy. Vai trò của Sabina vẫn chưa kết thúc.

Nếu định giao cô cho Appetit thì hẳn đã nói “giờ con có thể nghỉ ngơi rồi” và để cô rời đi.

Dù là đại diện của hoàng đế nhưng chưa phải là hoàng đế. Nhận tước công tước cũng chưa phải kết thúc. Trong đế quốc ngoài nhà bá tước Konvayazen vẫn còn rất nhiều gia tộc quý tộc khác, và ngoài đế quốc còn có nhiều quốc gia hơn nữa. Con đường đến mục tiêu vẫn còn xa vời, nên cha nhất định vẫn cần Sabina.

Một phù thủy gia tộc mạnh mẽ nhất.

Hiện thân lời nguyền có thể di chuyển theo ý ông.

Và tồn tại được ràng buộc bằng huyết thống chứ không phải hợp đồng – một đứa con gái.

“Nhưng Appetit. Anh không phải cha tôi.”

Sabina vẫy tay ra hiệu cho Nazayev lùi lại. Nazayev đang đứng như phỗng vì không tìm được thời cơ chen vào, mặt khó xử lùi một bước. Cơ thể cao lớn của anh loạng choạng. Có lẽ lời nguyền trên cánh tay đang dần lan ra toàn thân.

Nazayev đặc biệt dễ bị lời nguyền ảnh hưởng hơn người khác trong làng. Nếu thời gian đối đầu Appetit ở đây kéo dài, không biết cơ thể Nazayev sẽ xảy ra chuyện gì.

Cảm giác miệng khô khốc vì lo lắng, Sabina bước một bước về phía Appetit.

“Anh không có sức mạnh ép buộc tôi.”

“Cô đã bị tôi điều khiển hai lần rồi đấy.”

Appetit nhổ một sợi tóc đỏ, mỉm cười. Sợi tóc đỏ mảnh mai lay động trong gió trông như con rắn sống đang uốn éo.

‘Hạt nhân dục vọng là dạng bụi, nhưng tóc Appetit cử động giống hạt nhân phẫn nộ mà Barselda từng mang.’

Con rắn làm từ hạt nhân phẫn nộ nhắm vào máu Sabina và chui vào cơ thể cô. Có liên quan gì đến việc Appetit lấy máu để điều khiển người không. Sabina chăm chú nhìn sợi tóc đỏ lay động.

“Dùng cái đó để lấy máu tôi, rồi lại điều khiển tôi à?”

“Trước khi phí phạm máu quý giá, ngoan ngoãn nghe lời chẳng phải tốt hơn sao?”

“Tôi không thấy máu mình quý giá lắm đâu.”

“Thế à.”

Appetit khẽ tặc lưỡi. Sợi tóc đỏ đang uốn éo thẳng tắp trở nên cứng cáp. Dài và sắc nhọn, trông không giống dao mà giống cây kim dài.

‘Khoan. Kim……?’

Hạt nhân dục vọng là bụi vô hình.

Hạt nhân phẫn nộ là hình rắn.

Hạt nhân căm hận là hình gai.

Và hạt nhân cam chịu……

‘Bùn…… không. Giống như chất lỏng.’

Thứ đậm đặc hơn nước, lạnh lẽo và nặng nề chìm xuống, giống như đầm lầy không thấy đáy.

Nhớ lại hình ảnh Pegora nằm bất động như xác chết, Sabina cắn cổ tay mình. Sức lực của Sabina chỉ bằng phụ nữ bình thường, nhưng dù không có răng nanh sắc nhọn như thú dữ, cô vẫn có thể rạch da và khiến máu chảy.

Máu đỏ từ cổ tay cô chảy ròng ròng xuống đất.

Dù bị thương nặng đến đâu cũng không chết, Sabina không sợ chảy máu hay bị thương. Nhưng khi thấy cô tự hại, mặt Appetit và Nazayev méo mó vì cảm xúc khác nhau.

“Sabina, em làm gì vậy!”

“Thứ quý giá thế kia……!”

Sabina nhìn máu từ cổ tay mình nhỏ xuống đất.

Trước đây máu mang lời nguyền sẽ hóa thành khói đen và bay hơi, nhưng giờ khi đã hấp thụ hết bốn hạt nhân, nó thành chất lỏng đen đặc, chậm rãi lan rộng trên mặt đất.

“Lùi xa hơn nữa. Chạm vào là nguy hiểm đấy.”

Dù không gọi tên nhưng hiểu là nói với mình, Nazayev giật mình lùi khỏi bóng đen.

“Sabina……”

Dù không có mắt sau gáy, chỉ nghe giọng lo lắng của anh thôi Sabina cũng hình dung được biểu cảm của Nazayev.

“Lần đầu gặp Barselda, lời nguyền của hai người hòa lẫn khiến tôi rất đau đớn.”

Sabina không quay lại nhìn Nazayev, tiếp tục nhìn Appetit mà nói.

“Nhưng sau khi hấp thụ hạt nhân của Nenavuste, chỉ còn cảm giác ngứa ngáy khó chịu trong cơ thể.”

Khi hấp thụ hạt nhân cam chịu của Pegora, cơ thể nặng như bông thấm nước, nhưng giờ sau khi lăn từ đồi xuống, đi qua nghĩa trang đến khoảng trống này, cơ thể không còn nặng nề nữa.

“Appetit. Bỏ cuộc đi và giao hết lời nguyền anh mang theo cho tôi.”

“Có vẻ cô tự tin lắm sau chuyện ở kho hàng nhỉ, nhưng giờ bên cạnh cô không phải con chó trung thành kia, mà là thằng ăn chơi nửa mùa chẳng giúp ích gì đâu.”

“Đừng nói bừa về Erzan. Và giờ tôi không cần sự giúp đỡ của ai khác.”

“Cô quên rồi sao? Chỉ cần dính máu cô vào thứ này là cô sẽ thành con búp bê ngoan ngoãn đấy?”

Appetit lắc tóc, sợi tóc đang cứng ngắc lại lay động mềm mại.

“Appetit. Anh có biết tại sao tôi bị giọng anh dẫn dụ vào kho, nhìn thấy ảo ảnh của anh không?”

“Vì lời nguyền của tôi mạnh hơn cô.”

Sabina từng nghĩ vậy. Appetit là hiện thân lời nguyền mạnh hơn cô. Có lẽ đúng. Nhưng đó không phải toàn bộ lý do cô bị điều khiển.

Sabina không có dục vọng điều khiển người khác.

Dù phản kháng lệnh cha đến thế, cô chưa từng nghĩ đến việc điều khiển cha thành người tốt. Không phải vì bất khả thi. Mà từ đầu cô không có dục vọng muốn thao túng ai đó. Khác với cha cô hay Appetit.

“Tôi lần đầu trải nghiệm lời nguyền dục vọng khi đến đây.”

Vì thế không thể chống lại Appetit. Như bị toàn thân điều khiển, cô bị dẫn dụ vào kho, nhìn thấy ảo ảnh và hôn hắn.

Ngay cả khi cùng Erzan đi hấp thụ hạt nhân dục vọng, Sabina không thấy mười xác chết trong kho, chỉ thấy ảo ảnh của Appetit.

“Anh từng nói chúng ta là cùng một loại người?”

Sabina bước lên lớp đất phủ chất lỏng đen, tiến gần Appetit thêm một bước. Mặt đất lẽ ra phải cứng chắc lại gợn sóng, khiến Nazayev nghi ngờ mắt mình. Chất lỏng đen đang dần tiếp cận gốc cây nơi Appetit đứng.

“Cô định làm gì vậy?”

“Tôi là hiện thân cái chết mà còn không thể từ chối «dục vọng», vậy hiện thân dục vọng như anh có từ chối được «cái chết» không?”

Như nhỏ mực đen vào nước, xung quanh nhanh chóng bị nhuộm đen. Lời nguyền cái chết bao vây Appetit nhanh hơn lửa lan, mặt đất bắt đầu lún xuống.

“Sabina!”

“Đừng lại gần!”

Sabina hét lên với Nazayev, ngẩng nhìn Appetit đang cố giữ thăng bằng trên gốc cây rung lắc.

Sabina bất tử nên có thể chịu đựng trong đầm lầy lún, nhưng Appetit thì sao.

“Appetit. Giao lời nguyền dục vọng cho tôi đi.”

“Thật là kiêu ngạo dễ thương. Cô nghĩ tôi không biết tính cô không nỡ giết người sao?”

Đó là lời đe dọa lớn nhất Sabina có thể làm. Cô không muốn Appetit thực sự gặp nguy hiểm. Chắc chắn ngay trước khi lời nguyền cái chết bao phủ hắn, cô sẽ thu hồi lại.

Appetit hẳn đã phán đoán vậy khi thấy Sabina đến làng này vẫn nghiến răng cố gắng không giết ai.

“Appetit. Có vẻ anh chỉ biết hình ảnh tôi sau khi đến làng này thôi nhỉ.”

Sabina đưa tay về phía Appetit từ trong đầm lầy đen ngập đến đầu gối.

“Dù tôi có vùng vẫy không muốn giết người đến đâu, lời nguyền này chưa từng nghe lời tôi lần nào.”

Từ đôi mắt đen của Sabina, nước mắt đen chảy ra như màu bị rửa trôi.

***

Cảm nhận vị trí bên cạnh từng ấm áp nay đã lạnh ngắt, Erzan mở mắt.

Ánh nắng xuyên qua rèm cửa tối màu trông rất sáng.

‘Ôi. Chẳng lẽ mình ngủ đến tận trưa sao?’

Erzan đột ngột ngồi dậy, bước đến cửa sổ kéo rèm ra.

Bầu trời bình minh xanh thẳm như sắp đổ xuống.

Kể từ khi đến ngôi làng này, Erzan chỉ thấy bầu trời luôn u ám với những tia nắng lọt qua đám mây. Bầu trời trong vắt không một gợn mây thế này đã lâu lắm rồi anh mới thấy.

Nhận ra đó là nhờ lời nguyền của ngôi làng đã biến mất, Erzan vội vã quay lại giường, sờ vào ga trải.

Không biết Sabina dậy từ lúc nào rồi rời đi, vị trí cô nằm bên cạnh đã lạnh tanh.

Ga trải bị kéo lệch chỉ để gấp gọn phần cuối, nhăn nhúm.

Nghĩ đến Sabina cẩn thận sắp xếp chỗ ngủ để không đánh thức anh, Erzan thấy tim nhói đau, đưa tay xoa ngực giữa để xua đi cảm giác trống rỗng không rõ lý do.

“Tiểu thư Sabina……”

“Erzan!”

“Áaa!”

Cửa bật mở không gõ, Camilla bước vào.

Erzan vừa dậy khỏi giường nên vẫn chỉ mặc đồ lót. Anh hoảng hốt kéo ga che người, Camilla há miệng nhìn anh từ trên xuống dưới rồi mỉm cười đầy ý nghĩa, quay ra ngoài đóng cửa lại.

“Lo cho nên đến tìm, hóa ra đang sến súa lắm nhỉ?”

“Ý gì……”

“Sao nào. Ngực đầy vết đỏ kìa?”

“……Camilla!”

Erzan hét lên vì xấu hổ, bên kia cửa vang tiếng cười khúc khích.

“À, đúng rồi. Không được nhìn cơ thể đàn ông của người khác nếu không có sự cho phép của Sabina chứ. Không sao đâu, Erzan. Tôi trí nhớ kém lắm? Sẽ quên ngay thôi.”

Camilla nói như không có gì, nhưng giọng đầy phấn khích.

Nghe giọng quan tâm kiểu đó mà mặt Erzan càng nóng hơn, anh vội vàng mặc quần áo.

‘Trước mặt cô Sabina đã xấu hổ rồi, giờ còn trước mặt người khác……! Bị thương nên lười biếng quá.’

Mặt tai nóng bừng, Erzan vỗ mạnh hai má bằng mu bàn tay, cảm giác xấu hổ dịu đi đôi chút. Anh chỉnh trang quần áo rồi hỏi ra ngoài cửa.

“Camilla. Có chuyện gì vậy?”

“Erzan. Mặc đồ xong chưa đấy?”

“……Xong rồi.”

“Ồ, thật à? Vậy mở cửa đây.”

Chưa dứt lời Camilla đã kéo tay nắm. Cánh cửa gỗ cũ kỹ có thể gãy bất cứ lúc nào được cô mở khéo léo, Camilla kiễng chân ngẩng cao đầu vẫy tay với Erzan – người cô phải ngước lên mới nhìn mặt được.

“Này nhìn này.”

“Gì cơ?”

“Tay tôi nè. Sạch sẽ chứ?”

Lòng bàn tay Camilla chẳng cầm gì.

‘Hỏi về độ sạch sẽ sao?’

Erzan nhìn kỹ tay Camilla như cách Odil từng kiểm tra tay anh.

Vì nắm tay nắm cửa cũ nên lòng bàn tay nhỏ nhắn của Camilla dính chút muội than.

“Có gì dính trên lòng bàn tay mà không thấy sao? Nên rửa tay đi thì hơn.”

“Ê! Ai hỏi cái đó hả?”

Vì hỏi sạch sẽ nên anh trả lời thật là có muội than, thế mà Camilla giận dữ dậm chân cái rầm. Thân hình nhỏ bé chẳng tới ngực Erzan mà sức mạnh kinh thật, chỗ cô dậm chân khiến sàn gỗ nứt toác.

“Lời nguyền đã được giải rồi!”

“Lời nguyền?”

“Ừ! Cậu là người thanh tẩy mà không biết gì hết à?”

“Tôi không phải người thanh tẩy.”

Dù sinh ra với thể chất thanh tẩy lời nguyền, Erzan không phải người thanh tẩy. Anh không thể xóa lời nguyền theo ý muốn, cũng chưa đủ nhãn quan để phân biệt lời nguyền và thứ không phải lời nguyền.

Nhưng anh nhận ra sắc mặt Camilla đã tươi tỉnh hơn hẳn. Khi Sabina hấp thụ lời nguyền trả lại khuôn mặt và chân cho cô, sắc mặt vẫn hơi tối, nhưng giờ thì hồng hào như bị nắng nhẹ.

“Dù sao thì Sabina đã hấp thụ hết bốn hạt nhân rồi. Để chắc chắn nên tôi lấy kim châm ngón chân thử, máu ngừng chảy nhưng vết thương vẫn còn đó! Trước đây thì biến mất ngay lập tức!”

Erzan không hiểu sao cô lại tự làm hại mình, nhưng Camilla nói hăng say quá nên anh chỉ lặng lẽ gật đầu.

‘Trời chưa sáng hẳn…… vậy mà cô Sabina đã hấp thụ hạt nhân rồi sao? Sao vẫn chưa về?’

Có lẽ đang trên đường về?

Erzan nhấc bổng Camilla đang chắn cửa lên.

“Mẹ ơi! Erzan, cậu làm gì thế?”

“Xin lỗi. Chắn cửa thì tôi không đi qua được.”

Erzan nhẹ nhàng đặt Camilla xuống sàn, không quay lại nhìn cô mà chỉ xin lỗi ngắn gọn rồi đi qua hành lang, mở cửa sau ra ngoài.

Gió bình minh lạnh buốt táp vào da thịt, hai má và tai đang nóng bừng lập tức nguội lạnh như chưa từng nóng.

“Erzan, cậu bị gì vậy? Người ta nói chuyện mà bỏ đi cái vèo thế à!”

“Có chuyện thì nói với Kairat đi.”

“Điên à? Sao tôi phải nói chuyện với Kairat!”

“Vậy thì Nazayev hay ai đó……”

“Nazayev chắc theo Sabina rồi? Thằng đó giỏi bám đuôi người ta lắm.”

Erzan không chỉ trích cách nói cay nghiệt của Camilla mà nheo mắt xanh lại. Quả thật Camilla trông khỏe mạnh và tươi tắn hơn, nhưng có gì đó lạ.

“Thật sự lời nguyền đã được giải rồi à?”

“Ừ. Thời gian bị dừng lại đã bắt đầu chảy rồi. Tôi nói rồi mà. Vết kim châm không biến mất.”

“Vậy thì khu rừng kia là gì?”

Erzan chỉ về phía Bắc. Nơi rừng thông đen rậm rạp, có thứ gì đó tối tăm khác với bóng tối đang lay động.

“Ơ……? Ừ nhỉ. Cái gì vậy?”

“Có lẽ trong quá trình hấp thụ lời nguyền đã xảy ra vấn đề gì đó. Tôi sẽ đến chỗ cô Sabina trước.”

Vết thương trên lưng chưa lành, nhưng không đến mức hạn chế cử động. Cơn đau nhẹ còn giúp tỉnh táo hơn, nên Erzan không do dự chạy về phía rừng Bắc.

“Ơ? Erzan! Khoan đã!”

“……Ư!”

Erzan đang chạy về rừng Bắc thì như bị thứ gì chắn lại, bị đẩy ngược về sau. Tay áo anh mặc bị nhuộm đen, rồi vỡ vụn thành bột rơi xuống đất.

Da Erzan không hề hấn gì, nhưng thứ đã biến quần áo anh thành tro trong chớp mắt thì dễ đoán.

“Lời nguyền……?”

“Erzan, ổn không?”

“Đừng lại gần, Camilla. Khu rừng này đã bị lời nguyền bao phủ.”

Erzan đưa tay về phía bóng tối đã đẩy anh. Lời nguyền lẽ ra phải bị ánh vàng thiêu rụi lại gầm gừ hung dữ như muốn nuốt chửng tay anh.

“Cái này, rốt cuộc……?”

“Erzan. Sao vậy?”

“Khả năng thanh tẩy của tôi không hiệu quả. Tại sao……?”

Không biết khả năng anh yếu đi hay lời nguyền này vượt quá sức chịu đựng của anh, nhưng dù thế nào cũng phải thanh tẩy nó.

Biết Sabina đang ở phía sau khu rừng lời nguyền dày đặc cực độ này khiến Erzan sốt ruột. Anh thử nhiều lần dùng tay xé bóng tối, nhưng nó như khói lọt qua kẽ tay anh, rồi đốt cháy vạt áo anh như khiêu khích.

Sau khi tay áo dài rơi xuống và quần thủng lỗ chỗ ở đầu gối, Erzan mới nhận ra mình không thể xử lý nó một mình.

“Cha Roskayen chắc cũng đang ở cùng cô Sabina…… Camilla. Kairat có ở nhà không?”

“Sao lại tìm Kairat?”

“Kairat hiểu về thuật rất rõ. Chắc biết tại sao khu rừng này chặn tôi.”

“Chắc không. Dù biết chắc cũng không nói đâu.”

Có cách khiến hắn mở miệng.

Trước mặt Sabina anh luôn giữ hình ảnh hiệp sĩ chính trực, nhưng Erzan giữ chính trực vì không muốn dùng phương pháp phi thường làm ảnh hưởng việc mình làm, chứ không phải không biết dùng.

“Phải gặp Kairat. Đi tìm nhà hắn trước.”

“Kairat không ở nhà.”

“Không ở? Ra ngoài à?”

“Tôi làm sao biết.”

Camilla đảo mắt nhún vai, Erzan cảm thấy nghẹn ngực. Có lẽ vì Nenavuste thương em nên Camilla không lo lắng khi Kairat mất tích.

Không, trước khi biết sự thật Kairat giấu, cô từng van xin Sabina chữa cho hắn, nên tình cảm anh em không phải không có.

Có lẽ cảm giác bị phản bội lúc đó vẫn còn dai dẳng.

Erzan nhíu mày.

“Camilla. Cô chỉ đến khoe với tôi rằng lời nguyền đã được giải thôi à?”

“Ừm…… đúng rồi. Có thể vậy. Sao?”

Ảo giác sao?

Đôi mắt xanh của Camilla chợt lóe lên nỗi sợ rồi biến mất.

“Camilla. Cô đang giấu gì?”

“Sao? Tôi giấu gì chứ?”

Có lẽ vì thoát lời nguyền. Camilla từng cố gắng tỏ ra vui vẻ để chịu đựng bất an và lo lắng, nhưng giờ trông cô rất mong manh. Như quả bóng căng phồng sắp nổ.

“Nói đi, Camilla. Nếu định hại cô Sabina thì dù là cô tôi cũng không tha thứ.”

“Không phải vậy. Tôi chỉ……”

Camilla ngừng lời, tiến sát Erzan.

“Ở bên cậu thì…… cảm thấy an toàn.”

“An toàn?”

“Ừ.”

Camilla tránh ánh mắt Erzan, quay đầu đi. Miệng cười như bình thường nhưng vai co rúm vì căng thẳng.

Erzan quan sát Camilla.

Quần áo bình thường, tóc dưới khăn hơi rối nhưng không bẩn thỉu.

Vậy sao lại căng thẳng thế này.

Như con thú bị săn đuổi, cuối cùng tìm được chỗ trốn nên co ro nín thở.

“Camilla, có chuyện gì thì nói đi.”

“Nói gì chứ? Chẳng có gì hết!”

“Vừa nãy cô nói là tình huống nguy hiểm đến mức phải tìm chỗ an toàn mà?”

“Không hẳn là nguy hiểm……”

Camilla cắn môi, đột nhiên run lên như nổi da gà.

“Sợ đến nổi da gà.”

“Sợ đến nổi da gà?”

“Thời gian làng ta vốn bị dừng lại mà.”

Camilla vẫn không nhìn thẳng Erzan, đảo mắt xanh, nghiêng đầu qua lại. Erzan nhận ra đó là động tác để giảm căng thẳng nên không trách.

“Nhưng đột nhiên thời gian chảy trở lại…… kinh khủng lắm.”

“Kinh khủng cái gì?”

“Tất cả, mọi thứ.”

Camilla chớp mắt nhiều lần, rồi khó khăn ngẩng đầu nhìn Erzan.

Nhưng vừa chạm mắt lại cúi gằm ngay.

Như đứa trẻ bị phát hiện làm sai.

“Khi quen rồi thì không biết, nhưng đột nhiên thoát khỏi ảnh hưởng lời nguyền thì…… không ngồi yên được.”

Nắm đấm nhỏ của Camilla run rẩy. Erzan tưởng cô run vì sợ, nhưng nhìn kỹ thì như đang kìm nén gì đó.

“Cơ thể có gì bất thường à?”

“Tôi cho cậu xem tay rồi. Sạch sẽ mà.”

Có muội than dính mà.

Erzan nghĩ vậy nhưng không nói ra. Camilla lắc đầu rồi quay lại bên Erzan, dừng cách một bước, đứng ngượng nghịu.

“Đột nhiên…… cảm giác lạ lắm.”

“Lạ thế nào?”

“Không biết…… giận, bực, buồn bã…… nếu ngồi yên chắc phát điên trong nhà nên chạy đến đây.”

“Sao vậy?”

“Rút một sợi tóc ra xem.”

“Tóc sao?”

“Nếu còn lời nguyền thì sẽ bị thanh tẩy trên tay tôi. Chạm trực tiếp vào người cô lỡ gây bỏng thì phiền.”

“Tôi bảo không còn lời nguyền rồi mà……”

Dù nói vậy nhưng vẫn lo, Camilla rút một sợi tóc đặt lên lòng bàn tay Erzan.

Erzan nhìn chằm chằm sợi tóc xoăn màu nâu trên tay mình.

Đầu tóc chẻ ngọn, nhưng không có lời nguyền, chẳng có gì xảy ra.

“Thoát lời nguyền là thật rồi.”

“Tôi nói rồi mà……”

“Vậy sao lại bất an, giận dữ thế?”

Trước câu hỏi của Erzan, Camilla co rụm cổ, cắn môi.

“Quá…… yên tĩnh.”

“Yên tĩnh?”

“Erzan, cậu biết khi chặt cây cổ thụ thì nó đổ thế nào không?”

Câu hỏi bất ngờ khiến Erzan chớp mắt ngạc nhiên, Camilla nhìn quanh rồi ôm cổ bằng hai tay.

“Nếu chặt đứt hẳn thì tưởng sẽ đổ ngay chứ? Không đâu.”

Khi chặt cây lớn phải cẩn thận. Làng Camilla bao quanh bởi rừng thông đen dày đặc, nên từ nhỏ cô đã thấy cảnh chặt cây.

“Sau khi chặt, một lúc rất…… yên tĩnh.”

Không phải “vẫn ổn”, mà “yên tĩnh”, Camilla nói rồi liếc ra sau. Như kiểm tra có ai nghe lén không.

“Lúc bắt đầu nghiêng thì rất chậm, gần như không có tiếng động.”

Khi cây bị chặt vẫn giữ hình dạng “yên tĩnh”. Và khi bắt đầu nghiêng chậm với tiếng động rất nhỏ. Lúc đó vẫn rất bình yên.

Nhưng.

“Khi gốc không chịu nổi độ nghiêng nữa thì đột nhiên đổ ầm.”

“……Không hiểu sao cô nói cái đó lúc này.”

“Giờ giống hệt khoảng yên tĩnh đó.”

Khoảng lặng ngắn ngủi từ khi chặt cây đến khi cây cổ thụ đổ ầm. Khoảng lặng nín thở ngay trước khi cơn bão không thể chịu nổi ập đến khiến Camilla bất an. Càng muốn mau chóng rời khỏi đây, lại càng sợ rời đi sẽ nguy hiểm hơn, hai cảm giác kéo đầu cô sang hai bên. Nếu không chạy đến nhà thờ, không gặp Erzan, có lẽ Camilla đã hét lên và lên cơn.

“Khi lời nguyền lần đầu giáng xuống ngôi làng này, những con người chấp nhận lời nguyền đã quằn quại trong đau đớn giống hệt như vậy.”

“Cậu có thể thanh tẩy lời nguyền mà? Nên tôi nghĩ sẽ ổn thôi.”

“……Cô Sabina từng nói tôi có khả năng như vậy, đúng là thế.”

Erzan nhìn khu rừng đen kịt, nhíu mày.

Rõ ràng trước đây khi đi qua khu rừng này, anh có thể bẻ cành cây bị lời nguyền bám vào. Nhớ lại vết cắt lộ ra lời nguyền bị ngọn lửa thanh tẩy thiêu cháy, phát ra ánh vàng nhạt.

Vậy tại sao giờ không những không thanh tẩy được, mà thậm chí còn không vào nổi?

“Nếu có thứ gì đó đến, chắc chắn sẽ xuất hiện từ phía bên kia.”

Lời nguyền khổng lồ mà ngay cả khả năng thanh tẩy của Erzan cũng không chịu nổi.

Erzan không sợ lời nguyền. Không phải vì anh có khả năng thanh tẩy.

Dù chỉ là người bình thường như bao người khác, dù phải chịu đựng bao nhiêu đau đớn từ lời nguyền, Erzan vẫn tự tin mình có thể chịu đựng. Và cũng có thể vượt qua.

Thứ khiến anh sợ không phải lời nguyền.

“Nhưng…… cô Sabina đang ở phía bên kia.”

Phía Bắc ngôi làng, khu vực dân cư nằm sau khu rừng đen này.

Nếu lời nguyền nặng nề chỉ ngự trị trong khu rừng này, phía bên kia vẫn an toàn như nơi đây thì còn đỡ. Nhưng nếu lời nguyền mạnh mẽ tương tự cũng lan ra phía bên kia thì phải làm sao.

“Xin lỗi, Camilla.”

“Tôi không thể đảm bảo an toàn cho cô…… Tôi phải đi cứu cô Sabina.”

“Lưng cậu chưa lành mà? Với lại cậu bảo không vào được mà!”

“Dù sao cũng phải cố vào thôi.”

Nếu Sabina đang an toàn, việc anh lại tiếp xúc lời nguyền chỉ khiến cô thêm lo lắng.

Anh cũng nghi ngờ đây là việc thừa thãi. Nhưng Erzan không muốn tiếp tục bất an nữa. Dù có bị thương thêm lần nữa, dù khiến Sabina khóc, anh cũng phải tận mắt xác nhận cô an toàn mới chịu được.

“Nếu không bước chân vào được thì phải vòng đường…… đường nhanh nhất từ đây là đâu?”

“Tôi không biết.”

“Không biết?”

“Vốn dĩ không thể ra khỏi làng mà.”

Khu rừng bao quanh làng. Đã 15 năm không ra ngoài được. Giờ dù có thể vượt rừng ra ngoài, Camilla cũng không tự tin tìm đường. Núi rừng có thú dữ nguy hiểm, trừ khi Odil và mấy thanh niên khỏe mạnh đi săn, còn Camilla chưa từng ra khỏi rừng.

“Được rồi. Vậy cô ở đây đi. Tôi sẽ tự tìm đường.”

“Khoan đã!”

Camilla nắm vạt áo Erzan. Vạt áo bị lời nguyền thiêu cháy chỉ bị kéo mạnh đã rách toạc thẳng tắp, lộ một phần vết thương trên lưng.

“Hic! Xin lỗi!”

“……Không sao, thả ra đi.”

“Không, cái đó……”

“Lại gì nữa?”

“Có cách đi hướng Bắc mà không cần ra khỏi rừng.”

Camilla đảo mắt nhanh, chỉ vào giếng nằm giữa nhà thờ và nhà cô.

“Giếng trong làng đều nối với nhau. Đông tây nam bắc hết.”

“Ý là chui vào giếng bơi qua kênh nước à?”

Chắc chắn Sabina từng rơi vào giếng phía Tây, bơi qua kênh nước rồi trồi lên giếng phía Nam. Nhưng bơi trong kênh ngầm không ánh sáng có thể không?

Erzan nhìn Camilla với vẻ khó tin, cô vội chữa lời.

“Không, ý tôi là! Nghe nói giếng Bắc khô cạn lâu rồi. Nước chỉ đọng ở kênh nối từ Tây sang Nam thôi?”

Giếng Tây trước đây cũng bị xác chết phủ kín không có nước. Sabina hấp thụ lời nguyền thì nước trong trở lại, nhưng phía Bắc cao hơn chắc vẫn khô.

“Xin lỗi. Nguy hiểm quá à? Dù sao tôi cũng chưa từng vào……”

“Không. Đi xem trước đã.”

Gió ẩm mà lạnh. Ngày trong nhưng không khí nặng nề lạ thường. Erzan theo Camilla đến giếng Tây, vừa đi vừa quan sát kỹ cảnh vật trong làng xem có gì thay đổi không.

Đất khô cằn, cỏ dại úa vàng, dù thoát lời nguyền nhưng vỏ cây vẫn đen sì, lá cây đục ngầu như lâu ngày không nhận nắng.

Lẽ ra thoát lời nguyền thì phải hồi sinh, nhưng khác với Camilla trông khỏe mạnh, cảnh vật làng vẫn chết chóc.

‘Khi cô Sabina thanh tẩy ao thì nước trong trở lại.’

Ao đen đục, tưởng chẳng sinh vật nào sống nổi, sau khi Sabina hấp thụ lời nguyền thì trở nên trong suốt. Khuôn mặt Camilla bị lời nguyền biến dạng trở lại bình thường, bước chân khập khiễng cũng ổn định.

Vậy ngôi làng thoát lời nguyền lẽ ra phải hồi sinh, nhưng cảnh vật im lìm còn kỳ quái hơn cả khi thời gian bị dừng.

Như sắp sụp đổ đến nơi.

Erzan nhìn cảnh kỳ lạ mà không sợ, nhưng giờ hiểu phần nào tại sao Camilla lại bồn chồn.

Đứng trước giếng khô, Camilla chống tay lên đá, cúi nhìn xuống rồi đứng thẳng dậy.

“Erzan. Ở đây đi. Nếu cậu xuống thẳng thì ròng rọc không chịu nổi trọng lượng cậu, sẽ vỡ tan. Tôi về nhà lấy dây thừng chắc chắn.”

“Không, đợi đã.”

Erzan ngăn Camilla định về nhà, vuốt ve dây thừng cũ và đá giếng.

‘Nếu còn lời nguyền thì sẽ bị thanh tẩy trên tay tôi, còn nếu không……’

Rắc!

Erzan nắm viên gạch giếng, đá xám vỡ vụn như bột vôi.

Không dùng sức mạnh lắm. Dù có dùng sức, Erzan cũng không đủ sức nghiền đá thành bột.

Vậy mà trong tay anh, đá xám vỡ tan không hình dạng. Erzan nhìn xuống vực sâu, nắm viên đá bên cạnh. Đá lại vô lực vỡ vụn.

“Erzan, cậu làm gì vậy? Sao phá giếng!”

“Không phải phá.”

Chỉ nắm thôi mà đá vỡ vụn, có thể coi là bình thường không. Erzan vuốt dây thừng quấn ròng rọc bằng đầu ngón tay, dây kêu khô khốc, ròng rọc lăn cuồn cuộn, cái gầu trên cùng rơi tõm xuống.

Dưới có nước đọng, tiếng gầu rơi vào nước vang lên.

“Này, Erzan. Cậu đang……”

“Vấn đề không phải tôi, mà là ở đây.”

Erzan chỉ khẽ chạm tay, cột nghiêng ngả rồi đổ sang bên. Mái che làm từ ván cũ rơi về phía Erzan.

“Erzan, cẩn thận!”

Rắc rắc!

Tiếng động lớn, nhưng mái giếng chạm Erzan vỡ tan như giấy rách. Erzan phủi bụi trên đầu và áo. Dù là gỗ nặng, đáng lẽ có va chạm, nhưng Erzan không hề hấn gì.

“Ổ, ổn không?”

“Tôi ổn.”

“Sao vậy? Chỉ chạm nhẹ mà giếng vỡ tan?”

Erzan không đáp, nhíu mày nhìn xuống vực giếng sâu hun hút.

Sabina chỉ có thể hấp thụ lời nguyền.

Nhưng Erzan không thể thanh tẩy chỉ riêng lời nguyền.

Khả năng thanh tẩy của anh thiêu rụi cả lời nguyền lẫn vật bị nguyền rủa, hoa bị nguyền biến mất không dấu vết, Nenavuste và em trai bị bỏng vì lửa thanh tẩy.

‘Tôi không thể thanh tẩy chỉ riêng lời nguyền, nhưng cô Sabina có thể hấp thụ chỉ riêng lời nguyền.’

Erzan nhớ lại chuyện vài đêm trước.

Chỉ lau sạch lời nguyền bám trên lá sồi, để lại lá cây với gân lá nổi rõ ràng.

Nếu Erzan đã kiểm soát được khả năng, thì ngược lại cũng có thể?

Erzan tách lời nguyền và vật bị nguyền, chỉ thanh tẩy lời nguyền.

Ngược lại, nếu Sabina không tách được lời nguyền và vật bị nguyền, mà hấp thụ hết tất cả thì sao?

“Camilla.”

“Sao, sao vậy?”

“Cô có manh mối gì về việc Kairat rời đi từ khi nào không?”

“Tôi không biết mà! Sáng sớm tôi ra xem Sabina rời đi thì nhà hắn đã không có người.”

“Vậy từ lúc hắn rời nhà thờ hai ngày trước là không thấy?”

“Chắc không phải. Hôm qua cha Roskayen mang bánh đến, giỏ có hai cái. Sáng nay nghe nói đưa Sabina đi Bắc, nên có lẽ mất tích giữa tối qua và sáng nay……”

Camilla ước lượng thời gian, mắt mở to rồi miệng ngậm chặt.

“Erzan. Vì trí nhớ tôi kém nên……”

“Đột nhiên sao vậy?”

“Cậu nhớ Kairat từng nói nếu buộc bốn lời nguyền lại thì sao không?”

Thuật bất tử Kairat nghiên cứu vốn là buộc bốn hạt nhân thành một để hoàn thành.

Không phải như Roskayen đặt ở bốn góc làng để cân bằng và dừng thời gian.

“Sẽ bất tử…… nhưng cô Sabina vốn đã bất tử rồi mà.”

“Bất tử cộng thêm bất tử thì sao?”

Hỏi thế thì Erzan ngoại đạo về thuật cũng chẳng biết.

Nhưng có một điều chắc chắn.

Lời nguyền càng chồng chất thì càng đậm đặc hơn.

Càng bị hấp thụ bởi lời nguyền mạnh hơn.

“……Cô Sabina!”

Sắc mặt Erzan trắng bệch.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

manga_cover_c5809004-88d8-4369-99c2-c2942c883238
Cánh Đồng Bị Lãng Quên
May 23, 2026
1
Những Người Đàn Ông Trên Giường Của Tôi
May 22, 2026
photo 2026 03 19 17 43 45
Lời nguyền của người hàng xóm
April 28, 2026
photo 2026 02 26 08 42 28
Tiểu Thuyết – Đêm Bí Mật Của Thánh Nữ
April 16, 2026

Recent Posts

    Recent Comments

    No comments to show.

    Comments for chapter "Chương 22"

    MANGA DISCUSSION

    Leave a Reply Cancel reply

    You must Register or Login to post a comment.

    © 2026 Quillpetalcomi

    Premium Chapter

    You have not logged in yet

    Sign in

    Lost your password?

    ← Back to Quillpetalcomi

    Sign Up

    Register For This Site.

    Log in | Lost your password?

    ← Back to Quillpetalcomi

    Lost your password?

    Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

    ← Back to Quillpetalcomi

    Caution to under-aged viewers

    Tiểu Thuyết – Lửa Trong Đầm Lầy

    contains themes or scenes that may not be suitable for very young readers thus is blocked for their protection.

    Are you over 18?