Quillpetalcomi
  • Tiểu thuyết
  • Truyện tranh
  • Thể loại
Advanced
Sign in Sign up
  • Hồ sơ người dùng
  • Home
  • Thể loại
  • Tiểu thuyết
  • Truyện đã hoàn
  • Truyện tranh
Sign in Sign up
Prev
Next

Tiểu Thuyết - Lửa Trong Đầm Lầy - Chương 4

  1. Home
  2. Tiểu Thuyết - Lửa Trong Đầm Lầy
  3. Chương 4 - Khoảnh khắc bình minh rạng rỡ
Prev
Next

Edit: Quillpetal

Chỉ là một ngôi làng trên núi yên bình sống lặng lẽ, quân đội đã xông vào vào mùa đông cách đây 15 năm.

Những người lính mặc quân phục màu xanh đậm, đội mũ quân, đốt cháy từng nhà, giết hại không thương tiếc trẻ con lẫn người lớn. Đó là hành động tàn ác đến mức ngay cả bọn cướp cũng không làm.

Phía đông là cơn giận, phía tây là dục vọng, phía nam là hận thù, và phía bắc là sự cam chịu.

Họ đã cắm “hạch tâm của lời nguyền” ở bốn cửa ngõ của ngôi làng, biến nơi đây thành ngôi làng bị nguyền rủa.

Những người dân bị lời nguyền ám dần tan chảy và biến mất, còn thời gian của những kẻ sống sót thì dừng lại.

Không, liệu có thể gọi đây là “sống” được không.

Có lẽ ngay khoảnh khắc bị pháp thuật lời nguyền xâm chiếm, tất cả họ đã chết từ lâu.

Vậy thì những thứ đang di chuyển ở đây là gì.

Gọi chúng là ma quỷ có lẽ còn hợp hơn.

Nơi đây là ngôi làng bị nguyền rủa.

Nghĩa địa của những linh hồn còn sống.

***

“Hừ……”

Linh mục Roskayen khép cuốn nhật ký lại và thở dài thườn thượt.

Dù bìa sách được bọc bằng da dê chất lượng kém nên khá thô ráp và nặng nề, nhưng với ông, nhật ký là thứ ghi lại hiện tại để gửi về quá khứ, chứ không phải để xem lại quá khứ trong hiện tại, nên chẳng thành vấn đề.

Roskayen chậm rãi đứng dậy khỏi ghế, cất cuốn nhật ký vào giá sách. Ở đó đã có mười lăm cuốn nhật ký được xếp ngay ngắn.

‘15 năm rồi sao…….’

Ông là linh mục trông coi nhà thờ nằm ở phía tây ngôi làng, nhưng ông không phải là người của Chúa. Nhà thờ không tổ chức thánh lễ, linh mục không truyền giảng lời Chúa.

Dẫu vậy, ông vẫn mặc áo choàng linh mục đen và đội mũ pháp đen, chỉ vì một lý do duy nhất: ông từng là linh mục của ngôi làng này.

Sự chán ghét dành cho bản thân – việc giữ lấy vỏ bọc linh mục không phải để hoàn thành sứ mệnh của Chúa, mà chỉ để bảo vệ chính mình – đã bị ông buông bỏ từ lâu.

Roskayen nhìn vào tấm gương treo trên tường. Trong ngôi làng thời gian đã ngừng trôi, chỉ có khuôn mặt ông già nua một cách thảm hại. Mỗi lần nhìn đều thấy xa lạ. Đôi mắt từng đen như bầu trời đêm giờ đục ngầu, ánh sáng đã biến mất.

Da dẻ thô ráp cứng nhắc như vỏ cây, khuôn mặt già nua đến mức tìm chỗ không có nếp nhăn còn khó hơn. Roskayen lặng lẽ đưa tay vuốt ve khuôn mặt mình, thì nghe thấy tiếng động ngoài cửa.

“Linh mục Roskayen.”

Nghe giọng nói của chàng hiệp sĩ trẻ gọi mình, Roskayen chậm rãi nhắm mắt rồi mở ra. Ông chỉnh lại y phục, khẽ nắm rồi buông sợi dây chuyền vàng trong lòng áo.

“Tôi ra ngay đây. Chờ chút nhé, Erzan.”

May mắn thay, dù mắt đã mờ nhưng chân vẫn còn sức. Ông nghĩ vậy rồi tiến đến mở cửa.

Mái tóc vàng sáng như ánh nắng – thứ không hợp với ngôi làng đầy rẫy pháp thuật lời nguyền u ám này. Đôi mắt xanh trong veo như có thể thanh tẩy mọi thứ dơ bẩn, chàng trai đứng đó.

Mới gặp nhau có hai ngày, vậy mà Erzan chào hỏi ông một cách tự nhiên như thể chẳng có gì lạ lẫm. Roskayen chợt cảm thấy khóe miệng mình giãn ra.

Quả nhiên, những người đang sống thực sự tỏa sáng đến vậy. Với chàng trai tỏa sáng như mặt trời dù chỉ đứng một mình, Roskayen quyết định không còn dùng kính ngữ nữa.

“Erzan. Lần này có chuyện gì vậy?”

“Tôi có chuyện muốn hỏi.”

Nói xong, Erzan khẽ nghiêng người sang trái. Mắt Roskayen mở to.

Ở vị trí Erzan vừa nhường, Sabina với mái tóc đen buông xõa đang đứng đó.

“Cô…… cô cũng đến rồi à.”

“Tôi là Sabina Eydana Konbayazen. Hôm qua tôi chưa kịp chào hỏi ngài.”

Nghe đến cái tên Konbayazen, lông mày Roskayen khẽ nhíu lại.

Khoảnh khắc biểu cảm của linh mục Roskayen – người vốn khó đoán – bị rối loạn, Erzan nhận ra một cảm giác khó chịu rất lạ.

“Cô và Bá tước Konbayazen có quan hệ gì?”

Câu hỏi ngay sau lời tự giới thiệu nghe chẳng hợp lẽ thường chút nào. Nhưng Sabina thiếu kiến thức thông thường nên không nhận ra. Cô cũng không nhận thấy sự sắc lạnh kỳ lạ trong giọng nói, vì cô đã quá quen với sự thù địch và nỗi sợ hãi từ người khác.

‘Cha đã dặn không được nói là cha con…….’

Trước khi đến ngôi làng này, Sabina làm theo chỉ thị của Bá tước Konbayazen.

“Tôi đang được gia tộc Konbayazen cưu mang.”

“Cưu mang…… vậy sao.”

Roskayen gật đầu tỏ vẻ hiểu, rồi dẫn hai người vào phòng.

Erzan đứng sát sau lưng Sabina. Để đề phòng linh mục Roskayen có hành động thất lễ với cô, anh căng thẳng theo dõi. Khi Sabina giới thiệu tên, dù chỉ trong khoảnh khắc, linh mục Roskayen đã lộ vẻ không thoải mái. Erzan để ý điều đó.

‘Khi cô Sabina đến ngôi làng này theo đề nghị của Bá tước Konbayazen, người ra đón là linh mục Roskayen.’

Việc đưa một tiểu thư được gia tộc bá tước bảo trợ đến đây dưỡng bệnh, tất nhiên phải liên lạc trước với người có uy tín trong làng để sắp xếp. Có thể gia tộc đã trực tiếp cử người liên hệ với linh mục ở đây.

Vậy nên có mối liên hệ giữa linh mục Roskayen và Bá tước Konbayazen cũng không phải chuyện lạ. Vấn đề là mối liên hệ đó có thể không chỉ đơn thuần là công việc hay quen biết thông thường. Dù không có bằng chứng, nhưng Erzan cứ có cảm giác như vậy.

‘Lúc tôi một mình đến, ngài ấy chia bánh, tìm quần áo và còn nói chuyện thân mật, nhưng thái độ lại có phần lạnh nhạt. Chính xác là lần đầu gặp và ngay bây giờ. Trùng hợp thay, cả hai lần đều có cô Sabina ở bên.’

Có lẽ linh mục Roskayen mang mối ân oán gì đó với Bá tước Konbayazen, nên khi có Sabina ở đây, ông lại tỏ thái độ không tốt.

“Linh mục Roskayen, tiểu thư Sabina có chuyện muốn hỏi ngài.”

“Ơ, Erzan. Sao lại đột ngột thế……”

“Cô ấy muốn hỏi điều gì ạ?”

Khác với Sabina đang bối rối, Roskayen hỏi một cách bình thản. Trái ngược với thái độ miễn cưỡng vừa nãy, giọng điệu nhẹ nhàng khiến Erzan chớp mắt.

“Ừm, trong làng này có bao nhiêu người sống ạ?”

“Chỉ có thế thôi sao?”

Trước câu hỏi của Roskayen, Sabina lại im lặng. Thực ra điều cô muốn hỏi không phải số dân trong làng.

Sabina khẽ quay lại nhìn Erzan phía sau. Hiểu ý, Erzan cúi chào cô rồi lùi ra xa.

Để Sabina và Roskayen có thể nói chuyện thoải mái, anh lui về khoảng cách không nghe thấy tiếng nói chuyện.

Cuối cùng cũng nhẹ nhõm phần nào, Sabina tiến lại gần Roskayen và hỏi nhỏ.

“Thực ra điều tôi muốn hỏi không phải là điều đó.”

“Là gì vậy?”

“Lúc đến làng, tôi không thấy ai khác cả. Nhưng đêm qua tôi đã gặp một đứa trẻ……”

“Đứa trẻ?”

“Nó đã khóc ở cái ao phía trước. Nó bảo mẹ rơi xuống ao, cầu cứu tôi, rồi đột nhiên biến mất.”

“…….”

Mắt linh mục Roskayen híp lại. Có vẻ ông đoán được điều gì đó.

“Tôi không thấy có ai rơi xuống ao cả.”

Như một hiện thân của cái chết cướp đi sinh mạng, Sabina có thể cảm nhận được dấu vết sinh khí. Cái ao ấy đã bị nhuộm đen bởi cái chết từ rất lâu. Ít nhất hơn chục năm không có bất kỳ sinh vật nào tồn tại, dấu vết rõ ràng.

Vậy nên chuyện “mẹ rơi xuống ao” có lẽ chỉ là ác mộng của đứa trẻ. Hoặc có lẽ nó đã mất mẹ, rơi vào trạng thái hoang mang, tưởng rằng phải cứu mẹ. Nếu vậy thì phải có ai đó chăm sóc để đứa trẻ không ra ao vào nửa đêm mới được.

“Người cô gặp chỉ có mỗi đứa trẻ đó thôi sao?”

“Vâng.”

“……May mà không phải thằng đó.”

“Linh mục Roskayen?”

Sabina tưởng ông sẽ nói đứa trẻ là ai, đang được ai bảo vệ, nhưng Roskayen lại đổi chủ đề với vẻ mặt u ám.

“Dục vọng quá mức sẽ mang đến tai họa, vậy mà gã đàn ông ấy còn muốn làm cho sức mạnh lời nguyền mạnh hơn đến mức nào mới chịu……”

“Gã đàn ông nào ạ?”

“Erzan.”

Roskayen bước qua Sabina, gọi Erzan đang đứng xa xa.

“Ngài gọi tôi ạ?”

“Hãy đưa tiểu thư mà cậu hầu hạ rời khỏi ngôi làng này.”

“Hả?”

Erzan ngạc nhiên nhìn Sabina. Sabina cũng trợn tròn mắt, nhìn xen kẽ giữa Erzan và Roskayen.

“Linh mục Roskayen. Bá tước Konbayazen đã cử chúng tôi đến đây để cô Sabina dưỡng bệnh.”

“Tôi biết. Tôi sẽ giữ bí mật với bá tước, nên hãy xuống núi đi đến ngôi làng khác. Nơi này vốn dĩ không phải chỗ để bệnh nhân dưỡng bệnh.”

“Nhưng……”

“Hôm qua cậu và tiểu thư đã vào khu vực cấm.”

Nghe vậy, vai hai người khẽ run lên. Người đàn ông giống quái vật ở dưới hầm. Việc giam giữ hắn chắc chắn là để không ai tiếp xúc. Erzan và Sabina không chỉ gặp hắn mà còn làm hắn bị thương.

“Xin lỗi. Chúng tôi đã tự tiện vào đó……”

“Hãy rời đi trước khi chuyện hôm qua bị lộ.”

“Vì đã gặp và làm bị thương người bị giam sao? Nếu vậy thì không nên bỏ chạy mà phải xin lỗi chứ ạ.”

“Ý tôi là nếu dân làng bắt đầu chú ý đến cậu và tiểu thư thì sẽ muộn.”

Bàn tay đầy nếp nhăn của Roskayen đưa về phía Sabina. Sabina giật mình lùi lại một bước. Khoảng cách suýt thì chạm nhưng cô đã tránh xa ra. Roskayen không tiến gần hơn. Như để xác nhận rằng cô không ở đó, ông vung tay trong không khí một cái rồi trở về vị trí cũ.

“Ngôi làng này bị lời nguyền. Và lời nguyền luôn bị thu hút bởi lời nguyền mạnh hơn. Tôi nghĩ tiểu thư sẽ hiểu.”

“……!”

Ông ấy biết thân phận của mình sao? Đôi mắt đen của Sabina rung động dữ dội.

Không, không thể nào. Sabina là vũ khí mạnh nhất của gia tộc Konbayazen, đồng thời cũng là điểm yếu lớn nhất.

Không ai nhận ra sự thật đó, vậy mà một linh mục ở ngôi làng hẻo lánh này, mới gặp có hai ngày, lại biết được sao. Sabina cắn môi.

“Tôi…… không hiểu linh mục Roskayen đang nói gì cả.”

“Vậy thì cứ không hiểu cũng được. Hãy cùng Erzan rời khỏi làng. Khi bá tước Konbayazen cử người đến, tôi sẽ giải thích ổn thỏa.”

Linh mục Roskayen thân thiết với cha đến mức nào? Ông biết đến đâu? Cha sẽ không để người biết bí mật ở một ngôi làng xa xôi thế này thay vì trong dinh thự Konbayazen. Với tâm trạng phức tạp, Sabina nhìn thẳng vào mắt Roskayen.

Đôi mắt đen của vị linh mục già đục ngầu như đầm lầy sâu, không thể nhìn thấu bên trong có gì.

“Linh mục Roskayen……”

“Vì tiểu thư, và vì ngôi làng này, việc ở lại đây tuyệt đối không phải chuyện tốt. Hãy rời khỏi làng càng sớm càng tốt.”

Linh mục Roskayen chỉ lặp lại câu đó. Đó vừa như lời khuyên nhủ, vừa như lời cảnh báo, lại vừa như lời cầu nguyện tha thiết hướng về thứ gì đó không thể chạm tới.

Trước lời nói chân thành, Sabina không thể nói thêm gì nữa. Cô cúi chào linh mục Roskayen, rồi cùng Erzan rời khỏi nhà thờ.

***

Dù mặt trời đã mọc vào buổi sáng, nhưng trong làng vẫn u ám lạnh lẽo. Không chỉ vì những cây sồi đen um tùm che khuất ánh sáng. Mảnh đất bị pháp thuật lời nguyền xâm thực, dù có ánh nắng rực rỡ chiếu vào cũng vẫn cảm giác tối tăm. Khi giẫm lên lớp đất đen xốp, bụi trong không khí dính bết vào da, như thể có thứ gì đó uốn éo giống rắn đang bò lên người.

Cảm giác nó thấm vào cơ thể thật khó chịu, nhưng không đau đớn như hôm qua. Sabina bước đi chậm rãi để tránh vấp ngã.

“Tiểu thư Sabina. Sắc mặt cô không tốt lắm.”

“Tôi không sao đâu.”

Sabina định nói mau về nhà thôi, thì chợt nghe thấy một âm thanh. Tiếng nước bị đánh bắn tung tóe từ đâu đó.

‘Nước? Từ cái ao sao?’

Erzan cũng nghe thấy, ánh mắt hai người chạm nhau. Họ gật đầu một cái với nhau, rồi cùng hướng về phía ao. Cái ao nằm không xa túp lều của Sabina và Erzan, nên chẳng mất bao lâu để đến nơi.

“Ơ? Lại đến nữa à?”

“Ngươi là……”

Đứa trẻ đêm qua đang ngồi bên bờ ao, đạp nước tung tóe.

Mỗi lần đôi chân trắng bệch đạp mạnh xuống mặt nước đục ngầu không thấy đáy, nước đen lại bắn tung lên. Đôi chân đứa trẻ vén ống quần lên lộ ra gầy guộc như chỉ còn xương. Thế mà nó vẫn không hề mệt mỏi, hăng hái đạp nước liên hồi. Chẹp chẹp. Âm thanh đều đặn như kim giây đồng hồ.

“Cô Sabina. Cô quen đứa trẻ này sao?”

“Đêm qua gặp thoáng qua thôi.”

“Gặp đêm qua ạ?”

Không trả lời Erzan đang hỏi lại, Sabina bước về phía đứa trẻ. Đứa trẻ lập tức ngừng đạp nước, nhấc cả hai chân lên cao, rồi nhảy phốc một cái như nhào lộn, đáp xuống bãi cỏ.

“Chị đến cứu mẹ em phải không?”

“……Không phải.”

“Hay là chị không biết bơi? Vì thế à? Hay nhờ anh kia cứu mẹ em giúp được không?”

Đứa trẻ nghiêng đầu nhìn về phía Erzan đứng sau Sabina. Erzan không hiểu lời đứa trẻ nói gì, nhìn xen kẽ giữa khuôn mặt nó và cái ao đen ngòm, rồi muộn màng nhận ra, mặt anh tái mét.

“Mẹ em…… rơi xuống ao sao?”

“Vâng. Cứu mẹ em với. Trong nước chắc ngộp lắm.”

Yêu cầu cứu người rơi xuống nước mà thái độ lại quá đỗi bình thản. Giọng điệu như thể đang nhờ lấy món đồ chơi trên kệ, khiến Erzan hoang mang.

“Chúng tôi không cứu được mẹ em đâu.”

Nghe lời Sabina, mắt đứa trẻ mở to. Đôi mắt xám đục không giống trẻ con, đảo tròn một vòng.

“Tại sao? Tại sao không cứu mẹ em?”

“Em muốn gặp mẹ không?”

“Dĩ nhiên rồi! Mẹ mà!”

Đứa trẻ nắm chặt tay như giận dỗi, giọng cao vút. Bỏ mặc Erzan vẫn chưa hiểu chuyện gì, Sabina tiến lại gần ao.

“Mẹ em rơi xuống đây bao lâu rồi?”

“Bao lâu……? Em không biết rõ. Chẳng ai cứu mẹ cả.”

“Em đến đây mỗi ngày sao?”

“Những ngày không mưa thì có. Ngày mưa thì nước ao dâng cao nguy hiểm, linh mục Roskayen bảo không được ra.”

“Vậy à…….”

Lời nguyền tử vong không chỉ áp dụng cho con người. Cái ao bị lời nguyền ám đã cướp đi sinh mạng của mọi sinh vật từng sống trong đó, biến nó thành ao chết.

Sabina ngồi xuống bờ ao, lặng lẽ đưa tay chạm đầu ngón vào mặt nước. Nước đục đến mức không thấy đáy.

‘Lời nguyền tử vong…….’

Sabina nhớ lại lần đầu tiên nhận lời nguyền tử vong. Khi pháp thuật nặng nề khiến người ta chết dần bị cuốn hút về phía cô như con thiêu thân lao vào lửa. Dù sợ hãi và vùng vẫy, pháp thuật lời nguyền vẫn không rời khỏi cơ thể cô, cuối cùng biến cô thành hiện thân của lời nguyền.

“Sabina. Con là thân xác được lời nguyền tử vong yêu thương đấy.”

Bá tước Konbayazen, cha cô, đã nói như vậy.

Như thể bị cuốn hút bởi tình yêu, lời nguyền tử vong không thể không chảy vào cơ thể cô.

Vì thế, dù có đổ bao nhiêu lời nguyền ra ngoài, nó cũng không hề cạn kiệt mà vẫn tràn đầy lời nguyền.

‘Lời nguyền bị cuốn hút về phía ta, cha đã nói rõ ràng như vậy.’

Cô không hoàn toàn tin lời cha. Thậm chí còn mong đó không phải sự thật. Ít nhất là cho đến trước khi rời khỏi dinh thự, cô vẫn nghĩ như thế.

Nhưng từ khi nghe linh mục Roskayen nói, cô không thể nghi ngờ nữa. Lời nguyền luôn bị thu hút bởi lời nguyền mạnh hơn.

Điều đó có nghĩa là, người sở hữu lời nguyền mạnh có thể hấp thụ lời nguyền yếu hơn, phải không?

“Chị sẽ cho em gặp mẹ.”

Nói xong, Sabina nhắm mắt lại. Rồi cô thu hồi pháp thuật tử vong đang bao phủ mặt ao. Một điều kỳ diệu đã xảy ra.

“Hự……!”

Tiếng Erzan nuốt nước bọt vang lên, nhưng Sabina không mở mắt.

Dù không nhìn, cô vẫn cảm nhận được.

Như sắt bị nam châm hút, lời nguyền tử vong từ mặt nước chảy dọc theo đầu ngón tay cô.

Từ đầu ngón tay, từng chút, từng chút một, chậm rãi như đang gặm nhấm con mồi, cảm giác ấy hơi nhột.

Như một con rắn mỏng manh bò dọc theo da thịt vậy.Khí tức lời nguyền men theo dây thần kinh, đến tim rồi chìm đắm vào đó.

Giống như nhìn một con cá nhảy vọt khỏi mặt nước rồi lại lặn xuống đáy. Khi những gợn sóng trên mặt nước tan biến và trở nên yên lặng, Sabina mới mở mắt.

“……A.”

“Không thể nào…….”

Đứa trẻ và Erzan đồng thanh thốt lên như không tin nổi. Sabina không ngạc nhiên.

Mặt nước ao sau khi lời nguyền bị thu hồi trở nên trong veo đến lạ thường. Nhưng điều khiến họ kinh ngạc không phải vì nước ao đen đục giờ đã trong.

Trong mặt nước trong veo nhìn thấu đáy, họ đã nhìn thấy. Vô số bộ xương trắng nằm la liệt dưới đáy ao, dày đặc đến mức không thấy đáy.

Rốt cuộc đã có bao nhiêu người rơi xuống ao này mà chết? Erzan vội vàng đưa tay che mắt đứa trẻ, nhưng đã muộn.

Đứa trẻ ôm miệng, ngồi sụp xuống đất.

“Mẹ…… mẹ…….”

Vai nó bắt đầu run rẩy, rồi cả cơ thể run lên bần bật.

Sabina cũng hiểu việc đối mặt với mẹ đã hóa thành bộ xương trắng sẽ gây sốc đến mức nào với một đứa trẻ.

Nhưng khi biết đứa trẻ đã không từ bỏ, ngày nào cũng ra đây quanh quẩn bên ao dù mẹ đã rơi xuống từ rất lâu, cô không thể mặc kệ.

“Xin lỗi. Chúng ta không cứu được bà ấy.”

“Mẹ…… mẹ ở dưới kia…….”

Những bộ xương trong ao không phải của một hay hai người. Vô số bộ xương nằm chìm trong ao mà không được làm lễ mai táng. Kích cỡ xương khác nhau, chắc chắn có cả trẻ con lẫn người già.

‘Họ đã hy sinh dân làng để tạo ra lời nguyền.’

Bằng cách tàn sát hàng loạt người và ném xuống ao, lời nguyền tử vong được tạo ra, nhuộm đen mặt nước và khiến không sinh vật nào sống sót.

Kẻ đã làm chuyện tàn ác đến vậy là ai? Và tại sao chuyện kinh hoàng xảy ra ở ngôi làng này lại không bị lộ ra ngoài?

‘Lời nguyền cuối cùng cũng là nỗi oán hận của con người.’

Sabina biết nguyên lý hình thành pháp thuật. Vì mỗi khi pháp thuật của mình khiến người ta chết dần, cô cảm nhận được sức mạnh dâng trào.

Để tạo ra lời nguyền tử vong cần sự oán hận của những người đang chết dần.  Biết cách tạo ra, nhưng không biết cách xóa bỏ, điều đó thật đáng hận.

‘Nhưng có thể hấp thụ được.’

Cô không biết cách xóa bỏ lời nguyền tử vong đã nhuộm vào ao. Nhưng cô có thể hấp thụ nó bằng cơ thể mình.

Dù không thể thanh tẩy bằng pháp thuật, chỉ cần thu hồi lời nguyền thì mặt ao sẽ trong trở lại.

Giờ đây, vào ao cũng không còn nguy cơ bị tử vong nắm bắt, nên có thể vớt xương lên, làm lễ mai táng.

Dù không thể an ủi oan hồn người chết, nhưng những người sống sót sẽ bớt được cảm giác tội lỗi vì không tìm thấy thi thể người đã khuất.

“Xin lỗi. Nhưng giờ có thể vớt xương họ lên rồi……”

“Em…… em phải cứu chứ, nhưng em không vào được ao, linh mục Roskayen bảo không được vào, aaaa…….”

Cơ thể đứa trẻ đang run rẩy khóc nay đỏ rực lên. Sabina cứng đờ tại chỗ.

“Mẹ ở dưới kia, nhưng mắt em không thấy, chân không cử động được…….”

Rắc rắc.

Cỏ dại dưới chân khô héo nhanh chóng. Quần áo đứa trẻ đỏ thẫm. Dù che mặt bằng tay, nhưng những giọt nước mắt đỏ chảy ra từ kẽ ngón tay, nhỏ xuống tận khuỷu tay.

“Em cầu cứu người khác, nhưng chẳng ai cứu. Tại sao?”

“Khoan đã, bình tĩnh. Mẹ em đã……”

“Phải vào ao cứu chứ, nhưng sao chân em không cử động được? Mẹ ơi, phải làm sao, mẹ ơi…….”

Đứa trẻ gọi mẹ trong khi run rẩy. Từ những chi nhỏ bé, những giọt máu đỏ nhỏ xuống từng giọt, từng giọt.

Nhưng khoảnh khắc giọt máu chạm đất, nó kêu xèo xèo và hóa thành khói đen bay lên. Không phải máu. Đó là pháp thuật lời nguyền.

‘Đứa trẻ này cũng bị pháp thuật ám sao?’

Nghĩ lại thì đứa trẻ ngày nào cũng quanh quẩn bên cái ao bị lời nguyền tử vong ám.

Hôm nay còn vén ống quần, dùng chân trần đạp nước.

Người thường chỉ cần chạm vào thôi đã bị hút hết sinh khí, ngất xỉu hoặc mắc bệnh, vậy mà đứa trẻ vẫn bình thản, cô chưa kịp nghĩ đến lý do.

Đáng lẽ phải nhận ra sớm hơn rằng đứa trẻ này cũng có thể đã bị pháp thuật lời nguyền bao phủ.

“Tiểu thư Sabina, lùi lại đi.”

Erzan kéo Sabina ra sau lưng mình.

Dù không biết gì về pháp thuật, nhưng nhìn một đứa trẻ không vết thương mà đột nhiên máu chảy ròng ròng từ cơ thể trong lúc khóc, Erzan không ngây thơ đến mức chỉ lo lắng hỏi có sao không.

Bản năng của một hiệp sĩ hộ vệ đang mách bảo. Dù mang hình dáng trẻ con, nhưng sinh vật trước mắt này rất đáng ngờ.

“Ngươi là ai. Rốt cuộc ngôi làng này đã xảy ra chuyện gì?”

“Erzan, khoan đã.”

Người ngăn Erzan đang chất vấn đứa trẻ là Sabina.

Khác với Erzan đang cảnh giác với đứa trẻ đang nhỏ máu, Sabina nhìn thấy dáng vẻ kỳ lạ đáng ngờ của nó mà không hề ngạc nhiên hay đề phòng. Cũng không sợ hãi.

“Cô Sabina. Nguy hiểm đấy.”

“Tôi không sao đâu.”

Cô gạt tay Erzan đang định ngăn lại, rồi tiến về phía đứa trẻ.

“Hức, phải làm sao đây? Phải cứu nhanh chứ, nhưng chân không cử động được……”

“Chị sẽ giúp em cử động được.”

“Mắt đỏ rực hết rồi. Chẳng thấy gì cả.”

“Chị cũng sẽ làm cho em nhìn thấy.”

Nói vậy, Sabina ôm lấy cơ thể đứa trẻ. Khoảnh khắc ôm, đứa trẻ cứng đờ một chút, nhưng rồi thả lỏng, vùi mặt vào lòng Sabina.

‘Dù bị pháp thuật như vậy quấn quanh cơ thể, nhưng vẫn còn giữ được phần trẻ con.’

Sabina vỗ nhẹ lưng đứa trẻ và nhắm mắt lại.

Khí tức lời nguyền màu máu chảy ra từ cơ thể đứa trẻ lại nóng bỏng đến bất ngờ.

Thật kỳ lạ.

Pháp thuật khổng lồ mà người thường đã bị nuốt chửng và mất mạng, vậy mà đứa trẻ vẫn sống sót dù bị nó quấn quanh.

‘Đúng vậy. Nó vẫn còn sống.’

Dù bị lời nguyền ám, dù thời gian ngừng trôi, dù máu từ vết thương không ngừng chảy, dù máu rơi xuống đất hóa thành lời nguyền đen tối, vậy mà đứa trẻ vẫn sống.

Không chết, mà vẫn còn sống.

“Tôi sẽ giúp em.”

Nói xong, Sabina hấp thụ pháp thuật lời nguyền đang chảy ra từ cơ thể đứa trẻ.

“……A…….”

Đứa trẻ khẽ rên lên, nắm chặt vạt áo Sabina.

Nó giật mình vùng vẫy một lúc, rồi nhanh chóng thở ra nhẹ nhõm, vùi mặt vào lòng Sabina.

“Bây giờ em cử động được chưa?”

“Cử động được ạ…….”

Sabina nhẹ nhàng đẩy đứa trẻ ra, đối diện khuôn mặt nó. Có lẽ do lời nguyền đột ngột rời khỏi, đứa trẻ mang vẻ mặt hơi mơ màng.

“Tên em là gì?”

“……Karim.”

Đứa trẻ nói tên mình hơi ngượng ngùng, khẽ cúi đầu, vai run run. Hình ảnh ấy dễ thương đến lạ, Sabina chợt cảm thấy khóe miệng mình giãn ra.

“Karim à?”

Sabina gọi tên đứa trẻ, rồi buông vai nó ra.

Khi tay cô rời khỏi cơ thể đứa trẻ, pháp thuật lời nguyền quấn quanh nó theo từng sợi một, không sót chút nào, đều theo cô.

Karim giờ đã hoàn toàn thoát khỏi lời nguyền, không còn khóc, cũng không còn chảy máu nữa.

Nó đã hoàn toàn được giải phóng khỏi bóng tối u ám của lời nguyền.

“Bây giờ không còn đau nữa chứ?”

“Vâng…….”

Karim xoa xoa cánh tay nơi máu từng chảy, rồi vung vẩy thử. Chân cũng đã bình thường, nó gõ gõ mũi chân xuống đất, rồi co gối nhảy thử một cái.

“Tuyệt quá……! Cơ thể nhẹ hẳn ra! Nhẹ hơn trước rất nhiều!”

“Tốt rồi.”

“Bây giờ em có thể đi cứu mẹ rồi. Phải vớt mẹ ra khỏi ao!”

Ngay khi cơ thể được tự do cử động, Karim định lao về phía ao, nhưng Sabina ngăn lại.

“Khoan đã, Karim. Không được đến gần ao đâu.”

“Sao ạ?”

“Không, đến cũng vô ích thôi.”

“Chị lo em rơi xuống ao à? Không sao đâu. Em bơi giỏi lắm.”

“Không phải vậy.”

Khi bị pháp thuật lời nguyền ám, hầu hết mọi người đều chết, nhưng đứa trẻ này không chết.

Đây là trường hợp cực kỳ hiếm. Thực ra Sabina lần đầu tiên chứng kiến một tồn tại như vậy.

Nhưng bị pháp thuật ám mà vẫn sống sót không phải là kết thúc.

Một khi đã vượt qua ranh giới của cái chết, nó không còn là ‘người thường’ nữa.

Giống như Sabina bị thương cũng mau lành, bị bóp cổ cũng không chết, Karim chắc chắn cũng sở hữu đặc tính khác biệt so với trẻ con bình thường.

‘Và có lẽ đó là…….’

Tốc độ lão hóa.

Khi đứa trẻ khóc lóc cầu xin cứu mẹ nó, cái ao đã đen ngòm và mục nát từ lâu. Những thi thể chìm dưới đáy ao đều chỉ còn xương trắng.

Để một thi thể chìm trong nước hóa thành bộ xương trắng cần bao nhiêu thời gian?

Sau khi bị pháp thuật lời nguyền ám, ít nhất đã trôi qua thời gian dài hơn rất nhiều so với vẻ ngoài của nó.

Vậy thì 10 năm, 15 năm. Có lẽ còn hơn thế nữa.

“Karim. Mẹ em giờ không cứu được nữa đâu.”

“Cứu được mà!”

“Đã quá muộn rồi.”

Dù vẻ ngoài là đứa trẻ, nhưng có lẽ nó đã sống với hình dáng này suốt hơn chục năm. Vậy nên Karim chắc chắn hiểu Sabina đang nói gì.

Chỉ là đến giờ phút này, nó vẫn không muốn thừa nhận mà thôi. Nhưng giờ phải thừa nhận rồi.

Khuôn mặt Karim dần méo mó, rồi nước mắt đọng lại nơi khóe mắt.

“Tại sao……?”

“Sao ư?”

“Tại sao mẹ không chờ con? Con chờ mãi mà……”

Nắm tay nhỏ bé run rẩy. Karim nhăn nhó mặt, cúi gằm đầu.

“Con chờ mãi, vẫn thế này, sao mẹ lại…… không chờ con, không ở lại với con…….”

Sabina hiểu Karim muốn nói gì.

Giống như chính nó bị mắc kẹt trong hình dáng trẻ con với thời gian ngừng trôi suốt bao năm, nó cũng mong mẹ mình sẽ mãi ở lại, thời gian ngừng lại.

Nhưng đó là một mong muốn thật tàn nhẫn.

“Karim.”

Người gọi tên đứa trẻ và tiến lại gần là Erzan.

“Em nghĩ mẹ em phải mãi mãi chịu đựng trong cái ao lạnh lẽo ngạt thở ấy sao?”

Trước lời chỉ ra của Erzan, vai đứa trẻ giật mình run lên. Nó ngẩng phắt đầu trừng Erzan, rồi nhìn sang Sabina, lại làm mặt khóc.

“Em không muốn mẹ đau khổ.”

“Vậy thì em cũng đừng đau khổ nữa.”

“Nhưng mẹ đã đau khổ rồi. Sao chỉ mình em được thoải mái?”

“Mẹ em chắc chắn mong em như vậy.”

“Ư…….”

Karim co vai lại, cắn chặt môi dưới, nhưng không khóc. Sabina hơi ngạc nhiên. Khi cô ôm nó thì nó khóc, nhưng trước mặt Erzan lại cố kìm nén nước mắt.

“Vậy mẹ em phải mãi ở dưới nước sao?”

“Không. Phải làm lễ mai táng chứ.”

Erzan chỉ về phía nhà thờ. Người làm lễ mai táng là linh mục nhà thờ. Karim hiểu ý chỉ qua cử chỉ, gật đầu mạnh mẽ.

“Nói với linh mục Roskayen là được phải không ạ?”

Không chờ câu trả lời, Karim quay ngoắt sang Sabina.

“Chị ơi. Cảm ơn chị đã cứu em.”

“Nhưng tôi không cứu được mẹ em.”

“Cảm ơn chị đã cứu em. Thật sự cảm ơn chị lắm!”

Dù không nghe thấy lời Sabina, Karim vẫn lặp lại câu đó với tất cả sức lực. Đôi mắt xám đục như đầm lầy giờ lóe lên ánh sáng sinh mệnh rực rỡ. Đối diện với điều đó, Sabina chợt run lên.

Cảm giác cơ thể cứng đờ từ đầu ngón tay lan ra. Nhưng không phải vì căng thẳng hay sợ hãi.

Cơ thể từng cứng lại giờ như được vuốt ve mát lạnh, tê rần. Đây là cảm xúc gì vậy.

Karim cúi chào hai người rồi chạy về phía nhà thờ của linh mục Roskayen.

Erzan vẫy tay theo, nhưng Sabina chỉ lặng lẽ nhìn bóng lưng đứa trẻ xa dần, không làm gì cả.

“Hóa ra làng này suy tàn cũng có lý do.”

Erzan lẩm bẩm với vẻ mặt nặng nề.

Dù là vùng hẻo lánh, nhưng vụ thảm sát hàng loạt người rồi chôn dưới ao làng mà không lộ ra ngoài là điều khó tin.

“Để vớt xương từ ao cần người giúp. Chỉ nên ở lại đến khi làm lễ mai táng xong, rồi rời đến làng khác. Tôi sẽ liên lạc với thủ đô.”

“Không.”

Sabina lắc đầu.

“Tôi không về đâu, Erzan.”

“Tiểu thư Sabina?”

Pháp thuật lời nguyền. Cô từng nghĩ nó chỉ có thể cướp đi sinh mạng người khác.

Sabina đã dùng pháp thuật âm u tàn ác ấy để loại bỏ vô số kẻ thù của các gia tộc. Dù muốn dừng cũng không dừng được.

Cô ghét bản thân. Ghét bản thân chỉ biết làm tổn thương và cướp mạng người khác, thật đáng nguyền rủa. Cô chưa từng nghĩ mình có thể giúp đỡ ai đó.

‘Vậy mà tôi, tôi lần đầu tiên.’

Lần đầu tiên cứu được một người. Không phải ảo giác. Karim rõ ràng đã nói cảm ơn vì đã cứu nó.

Karim – đứa trẻ không rời khỏi cái ao chôn cất thi thể mẹ, lang thang trong thời gian ấy, bị mắc kẹt trong hiện tại lâu hơn cả thời gian đã sống – đã lấy lại tương lai từ vòng tay Sabina.

Nếu có thể rải lời nguyền, thì cũng có thể thu hồi.

Dù không thể thanh tẩy như pháp sư thần thánh, ít nhất cô có thể chuyển lời nguyền đang ám ai đó sang cơ thể mình.

Cô có thể cứu những người đang đau khổ vì lời nguyền. Bằng cách cứu Karim, Sabina đã tự cứu chính mình.

“Tôi…… tôi cũng có thể làm được.”

“Tiểu thư Sabina?”

“Không phải giết người, không phải làm hại người, mà là giúp đỡ người khác. Tôi cũng có thể giúp người khác.”

Lúc này nước mắt mới trào ra từ hai mắt.

“Tôi làm được. Tôi có thể làm được.”

Không buồn, không đau, vậy mà nước mắt cứ tuôn rơi không ngừng. Một khi khóc thì không dừng lại được.

Erzan hoang mang không hiểu lý do cô khóc, đưa tay định lau nước mắt cho cô, nhưng Sabina lùi lại một bước như tránh né.

Rồi với khuôn mặt vừa cười vừa khóc, cô nói tiếp.

“Anh về đi, Erzan.”

“Hả?”

“Tôi sẽ ở đây cứu mọi người. Đây là việc chỉ tôi, chỉ mình tôi mới làm được. Chỉ có tôi – hiện thân của lời nguyền – mới cứu được ngôi làng đầy lời nguyền tử vong này.”

Dù có hấp thụ hết lời nguyền trong làng, dù cơ thể bị lời nguyền xâm thực đến chết cũng không sao. Thậm chí còn là điều cô mong muốn.

Sabina chợt nhận ra tại sao cha mình – Bá tước Konbayazen – lại gửi cô đến đây.

Chắc chắn ông nghĩ lời nguyền tử vong ở đây sẽ làm sức mạnh của cô mạnh hơn.

Vì ông – người chỉ dùng sức mạnh của cô để giết người – đã biến ngôi làng này thành đống hỗn độn, nhằm biến cô thành hiện thân tử vong vững chắc hơn nữa.

Nhưng Sabina đã tìm thấy câu trả lời ở nơi này.

Ở đây, cô không phải là hiện thân của cái chết, mà có thể trở thành người cứu rỗi những kẻ bị lời nguyền xâm thực.

Không phải giết người, mà là cứu người. Chỉ ở ngôi làng đầy lời nguyền này mới có thể.

“Tiểu thư Sabina. Như linh mục Roskayen đã nói, ngôi làng này không an toàn. Và nếu báo cáo sự việc này lên trung ương, chắc chắn sẽ có thanh tra được cử đến để điều tra sự thật.”

“Vậy thì Erzan hãy về thủ đô và báo cáo sự thật đi. Tôi sẽ ở lại đây.”

“Cô đang nói gì vậy! Tiểu thưSabina, tôi ở đây để bảo vệ cô……”

“Tôi sẽ ở lại. Tôi sẽ cứu mọi người ở đây. Giống như cách tôi đã cứu Karim. Và, và còn có thể cứu thêm người khác nữa. Đúng vậy, người đàn ông bị giam dưới tầng hầm tháp chuông kia, có lẽ tôi cũng cứu được anh ta không chừng?”

Lời nói tuôn ra như thác mà không qua suy nghĩ. Có lẽ chính cô cũng không biết mình đang nói gì.

Erzan nghĩ Sabina đang bị hoảng loạn do cú sốc lớn, nên tiến lại gần để trấn an cô.

“Tiểu thư Sabina, bình tĩnh lại đã. Cô nên nghỉ ngơi trước.”

“Erzan thì không. Anh không có bóng tối tử vong. Anh tỏa sáng như mặt trời. Anh không cần tôi. Tôi sẽ ở bên những người cần tôi.”

Erzan nhận ra sự nguy hiểm từ đôi mắt đen của Sabina đang dao động không nhìn thẳng vào đâu, anh nắm chặt cổ tay cô.

“Tỉnh táo lại đi, cô Sabina!”

“Buông ra! Anh không bị nguyền rủa, nên nếu chạm vào tôi thì……!”

Cô định nói rằng có thể bị nhiễm lời nguyền nên nguy hiểm, nhưng cổ họng đột nhiên nghẹn lại, tầm nhìn đảo lộn.

“Hự!”

“Tiểu thư Sabina!”

Tầm nhìn chớp tắt đen kịt, ù tai vang lên. Đầu đau như muốn nổ tung. Sabina mất thăng bằng, lảo đảo.

Đó là cái giá phải trả khi hấp thụ pháp thuật lời nguyền đầy ắp trong cơ thể Karim – ‘phản ứng của lời nguyền’ đã xảy ra.

“A, aaaa……!”

“Cô Sabina!”

Erzan nắm chặt để cô không ngã bị thương, Sabina vùng vẫy trong đau đớn, móng tay cào xước má anh.

Trên khuôn mặt tuấn tú xuất hiện vệt đỏ, nhưng Erzan không hề nhăn mặt. Như muốn trấn an cô, anh ôm chặt hơn.

“Hức, h……”

“Cô, chịu đựng một chút thôi. Tôi sẽ gọi ngay linh mục Roskayen.”

Erzan bế Sabina về túp lều, định đặt cô nằm xuống giường. Nhưng ngay lúc ấy, đôi mắt trắng dã của Sabina đột nhiên có thần trở lại.

Khoảnh khắc chạm phải đôi mắt đen không phản chiếu chút ánh sáng nào, cô lao tới hôn Erzan.

“Hự……!”

Pháp thuật lớn thì đi kèm tác dụng phụ tương xứng. Hay nên gọi là phản ứng.

Pháp thuật lời nguyền cướp đoạt sinh mạng thuộc loại cao cấp nhất trong các pháp thuật, nên quy mô và phạm vi phản ứng cũng vượt ngoài tưởng tượng.

Vì thế, các pháp sư gọi phản phệ của pháp thuật lời nguyền là ‘nghiệp báo’ và coi đó là điều cấm kỵ.

Chính Sabina cũng bị tổn thương mỗi khi thi triển pháp thuật lời nguyền.

Ban đầu là vết thương vỡ ra, máu chảy đau đớn. Để quen với đau đớn, cơ thể cô bắt đầu theo đuổi khát khao không thể lấp đầy.

Thực ra, với cô – người không thể chết – nỗi đau lớn nhất không phải vết cắt hay mưng mủ, mà là dục vọng không thể thỏa mãn.

“Ưm, ưm……”

Sabina phát ra những tiếng rên dâm đãng không liền mạch, cơ thể run rẩy.

Khác với đau đớn chỉ cần chịu đựng, khát khao dục vọng không thể lấp đầy mang theo nỗi thống khổ khiến tinh thần phát điên.

Có lẽ đã phát điên từ lâu rồi. Sabina hiện tại không nhận thức được mình đang làm gì.

Không nhận ra người đàn ông trước mặt là Erzan. Chỉ còn ý nghĩ phải giải tỏa cơn nóng đang sôi sục trong cơ thể.

Sabina thở hổn hển, vươn tay về phía Erzan. Lưỡi đỏ liếm lên môi anh, rồi không rời ra mà trượt dọc má, chạm đến vành tai.

Cô thì thầm bằng giọng quyến rũ.

“Ôm em. Ôm em đi, làm ơn……”

“A, tiểu thư! Không được làm vậy. Phải để linh mục Roskayen chữa trị……!”

“Không, nếu không phải bây giờ thì…… không được.”

Cô cọ sát cơ thể mình vào thân hình cứng đờ vì căng thẳng và bối rối của anh, bắt đầu cởi quần áo.

“Tiểu thư Sabina……”

Dù không phải lần đầu nhìn thấy cơ thể trần truồng của cô, nhưng trong tình huống này Erzan vẫn không thể quen, anh quay mặt đi trong khó xử, không biết nhìn đâu.

Điều khó xử nhất là cơ thể anh không thể kháng cự đúng mức trong tình huống éo le này.

Dù có thể đẩy ra, nhưng tay không còn sức. Như bị xích lại, Erzan cứ thế cứng đờ.

“Tiểu thư Sabina…… Ư!”

Khi những ngón tay mảnh khảnh chạm vào mép quần, eo anh căng cứng.

Chưa nhận ra, nhưng dương vật anh đã cương cứng từ bao giờ.

Xác nhận được cảm giác lớn và cứng rắn qua lớp quần dày, Sabina mỉm cười với khuôn mặt đỏ bừng vì mong đợi.

Hình ảnh ấy quyến rũ đến điên dại. Lưỡi ướt át lại liếm môi Erzan.

Đồng thời bàn tay nhỏ bé nhanh chóng tháo thắt lưng, luồn vào trong quần, Erzan nuốt nước bọt.

“Khự……!”

“Ưm, đây này. Cứng quá……”

“Tiểu thư. Nếu, nếu chạm như vậy thì……”

Có lẽ vì đã trải qua một lần đêm qua.

Dù không phải vuốt ve thành thạo, chỉ cần tay cô chạm vào thôi, cả cơ thể đã tê rần.

Cảm giác như toàn thân bị nung nóng, Erzan run rẩy.

Đây là dục vọng sao?

Mình từng tự phụ rằng có thể chống lại cảm giác điên cuồng này sao.

Đầu óc gào thét rằng không được, nhưng cảm giác tay cô vuốt ve mình quá tuyệt vời, Erzan vô thức đẩy hông.

“Tiểu thư. Tiểu thư Sabina……”

“Thoải mái không……?”

“Vâng, như phát điên vậy……”

Kích thích quá mạnh đến mức không chịu nổi, nhưng lại không muốn dừng.

Erzan không thể diễn tả được cảm giác này là gì.

Quần anh đã bị kéo xuống nửa chừng, đùi săn chắc lộ ra, đùi mềm mại của người phụ nữ chạm vào.

Sabina ngồi lên người Erzan, tay bận rộn di chuyển, liếm láp từ sống mũi sắc nét, cằm, đường nét cổ nam tính xuống xương quai xanh, những nụ hôn nhột nhột.

Kích thích không chịu nổi. Như bị tra tấn vậy.

Nhưng nếu là loại tra tấn này thì chết cũng đáng, ý nghĩ điên rồ ấy khiến tinh thần anh mơ hồ.

“Ư, tiểu thư……”

Bàn tay to lớn ôm vai Sabina, vuốt ve lưng, cơ thể cô càng nghiêng về trước.

Ngực hai người chạm nhau. Cảm giác bầu ngực mềm mại ép dẹt lên ngực mình khiến đầu óc Erzan lại trắng xóa.

Liệu còn ý nghĩa gì khi níu giữ sợi dây lý trí đang đứt đoạn, treo lơ lửng? Erzan thở mạnh một hơi, rồi buông bỏ nó trong khoảnh khắc.

“A!”

Tư thế đảo ngược ngay lập tức.

Erzan lật người, Sabina đang ngồi trên đùi anh ngã xuống giường.

Cơ thể rắn chắc đầy cơ bắp của người đàn ông phủ lên thân thể mềm mại của người phụ nữ.

“Xin thứ lỗi, tiểu thưSabina.”

“Thứ lỗi gì, ưm……”

Lời không thể tiếp tục.

Như không cho phép câu hỏi nào nữa, môi Erzan bịt chặt miệng Sabina.

“Ưm…… ha……”

Do dự chỉ có lúc đầu.

Khi đầu lưỡi tách môi, lưỡi lớn xâm nhập vào khoang miệng nhỏ bé của Sabina, cánh tay cô đã vòng qua vai anh.

Những ngón tay trắng muốt nhảy múa trên lưng rắn như đá của người đàn ông.

Mỗi lần lưỡi Erzan quét qua vòm miệng và hàm răng Sabina, cô khẽ rên rỉ, uốn éo cơ thể.

Sợ cô thoát khỏi vòng tay, Erzan ôm chặt thân hình mảnh khảnh của cô.

Dù chiều cao Sabina không nhỏ, nhưng khi bị Erzan ôm, cô như con mồi bị thú dữ nuốt chửng, toàn thân bị bao bọc bởi anh.

Ngực chạm nhau, bụng chạm nhau, dương vật cương cứng chạm vào vùng bụng dưới lõm của cô.

Dương vật của người đàn ông lần đầu biết dục vọng đêm qua, chỉ cần ôm cơ thể phụ nữ thôi đã giật mạnh như sắp xuất tinh, chọc vào bụng dưới Sabina.

“Hức, aaa……”

Không chỉ anh, hơi thở Sabina cũng trở nên gấp gáp.

Mặt đỏ bừng, toàn thân ướt đẫm mồ hôi.

Như người khát nước, cô thở hổn hển ha hả, cơ thể run rẩy.

Âm hộ co giật, dịch nhờn trơn tuôn ra.

“Haa, ư…… nhanh lên……”

Như khao khát kích thích lớn hơn, âm hộ cô không ngừng co bóp.

Như đứa trẻ khát nước thè lưỡi thở hổn hển, cửa mình đỏ ửng mở ra, đòi hỏi dương vật của người đàn ông để lấp đầy.

“Chờ chút, chờ chút đã. Như thế này thì……”

Dù là lần thứ hai, nhưng cú sốc từ lần đầu quá mạnh mẽ, Erzan cũng cần thời gian chuẩn bị.

Nếu lại mất lý trí và ôm cô như đêm qua, có lẽ sẽ phạm sai lầm lớn.

“Hức……”

Erzan dùng tay nắm lấy thứ nóng bỏng cứng rắn, vuốt từ dưới lên trên, thở gấp. Dương vật giật mạnh như tìm chỗ xuất tinh, căng phồng đến mức sắp bùng nổ.

“Tiểu thư Sabina……”

“Nhanh lên, nhanh lên…… haa……”

Chỉ cần dương vật chạm nhau mà cọ xát thôi cũng đủ khiến cô hưng phấn, mỗi lần thở gấp, bầu ngực lại nhấp nhô.

Erzan dùng tay ôm lấy bầu ngực mềm mại đang rung động theo đường cong quyến rũ, xoa nắn núm vú, tiếng rên cao vút thoát ra từ miệng Sabina.

“A, hưn…… hức!”

Khi đầu khấc gõ cửa lối vào, vừa khẽ lọt vào bên trong, tiếng rên của Sabina lập tức cao vút.

“Cô, hức……!”

Từ miệng Erzan thoát ra tiếng rên khàn khàn. Cùng với âm thanh ướt át, chất lỏng rỉ ra từ âm hộ rơi xuống sàn.

“Haa, ưm! Chỗ đó, quá…… thích quá……!”

Tiếng thở khàn khàn tự nhiên thoát ra.

Sabina há miệng thở dốc, lắc mạnh hông.

Những giọt mồ hôi lăn dài trên làn da trắng lấp lánh dưới ánh sáng rồi bắn tung lên không trung.

Chẹp. Tiếng da thịt va chạm vang lên chậm rãi.

“A, a, aaa……!”

Cơ đùi tự động siết chặt, lớp thịt bên trong âm hộ ôm chặt lấy dương vật của người đàn ông.

Erzan khẽ rên lên vì bị cọ xát. Kích thích quá mạnh chăng. Nhưng Erzan không dừng hông lại.

Ngược lại, anh càng dùng sức đẩy mạnh dương vật vào sâu hơn, như muốn ép mở lối vào bên trong cô.

“Haaưm……!”

Cơn nóng ran trong âm hộ bị đẩy ra, dương vật cứng và to di chuyển qua lại, khiến đôi chân Sabina run rẩy, ngón chân co quắp.

Từ đôi mắt ướt át, nước mắt không ngừng rơi.

Việc nước mắt ấy do đau đớn hay khoái lạc đã không còn ý nghĩa.

Lý trí để phán đoán những điều đó đã không còn nữa.

Theo chuyển động uốn éo của người đàn ông bên trong, bụng dưới của người phụ nữ lõm sâu xuống.

Rồi đột ngột dồn lực đẩy lên, bụng dưới phồng ra, tiếng rên ngắn cao vút.

Erzan dùng một tay nắm lấy vòng eo mảnh khảnh gần như không đầy một nắm của cô, tay kia ôm lấy bầu ngực trắng đang rung động.

Lớp da mềm mại trong lòng bàn tay thay đổi hình dạng, ép sát dính chặt.

Dù thân hình mảnh mai như có thể vỡ vụn nếu ôm chặt, nhưng không hiểu sao Erzan lại có ảo giác mình đang bị cơ thể Sabina nuốt chửng.

“Sa, Sabina, tiểu thư……!”

Dù đã nói cần thời gian chuẩn bị, dù đã hứa sẽ không lặp lại sai lầm như lần đầu, tất cả đều trở nên vô nghĩa.

Trái với lý trí, cơ thể tự động di chuyển. Erzan dùng một tay bế phắt Sabina lên.

“Haa, a! Không được…… haang!”

Góc độ xâm nhập thay đổi, dương vật đâm sâu một phát vào tận cùng, Sabina gần như khóc nức nở, móng tay cào mạnh lên lưng Erzan.

Hành vi của người đàn ông và người phụ nữ mất hết lý trí như muốn nuốt chửng lẫn nhau kéo dài cho đến khi mặt trời đang treo cao trên bầu trời dần biến mất, bóng đêm đen kịt bao trùm mặt đất.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

photo 2026 02 26 08 43 05
Tiểu Thuyết – Junk? Junk!
April 16, 2026
photo 2026 02 26 08 42 28
Tiểu Thuyết – Đêm Bí Mật Của Thánh Nữ
April 16, 2026
photo 2026 03 19 17 43 45
Lời nguyền của người hàng xóm
April 28, 2026
manga_cover_c5809004-88d8-4369-99c2-c2942c883238
Cánh Đồng Bị Lãng Quên
May 23, 2026

Recent Posts

    Recent Comments

    No comments to show.

    Comments for chapter "Chương 4"

    MANGA DISCUSSION

    Leave a Reply Cancel reply

    You must Register or Login to post a comment.

    © 2026 Quillpetalcomi

    Premium Chapter

    You have not logged in yet

    Sign in

    Lost your password?

    ← Back to Quillpetalcomi

    Sign Up

    Register For This Site.

    Log in | Lost your password?

    ← Back to Quillpetalcomi

    Lost your password?

    Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

    ← Back to Quillpetalcomi

    Caution to under-aged viewers

    Tiểu Thuyết – Lửa Trong Đầm Lầy

    contains themes or scenes that may not be suitable for very young readers thus is blocked for their protection.

    Are you over 18?