Quillpetalcomi
  • Tiểu thuyết
  • Truyện tranh
  • Thể loại
Advanced
Sign in Sign up
  • Hồ sơ người dùng
  • Home
  • Thể loại
  • Tiểu thuyết
  • Truyện đã hoàn
  • Truyện tranh
Sign in Sign up
Prev
Next

Tiểu Thuyết - Lửa Trong Đầm Lầy - Chương 19

  1. Home
  2. Tiểu Thuyết - Lửa Trong Đầm Lầy
  3. Chương 19 - Điều mong muốn, chỉ có một
Prev
Next

Edit: Quillpetal

Dù Sabina và Camilla đã rời phòng được khá lâu, Erzan vẫn không ngủ được.

Không phải vì vết thương khiến anh không nghỉ ngơi được. Cơ thể anh nằm thả lỏng như đang nghỉ, nhưng trong đầu lại căng thẳng hơn cả lúc chiến đấu, hỗn loạn không ngừng chuyển động.

“Tôi xin lỗi. Thực ra từ lâu tôi đã chịu được rồi.”

Lời xin lỗi vì đã giấu anh, cùng với biểu cảm Sabina vừa do dự vừa như nhẹ nhõm khi nói rằng giờ không cần dựa vào Erzan nữa, vẫn còn in rõ mồn một trong tâm trí anh.

‘Tôi không xứng đáng làm hộ vệ hiệp sĩ. Ở gần cô ấy nhất bấy lâu nay mà vẫn không nhận ra sự thay đổi của cô…’

Với Sabina – người bất tử, vết thương nào cũng nhanh chóng lành – một hộ vệ hiệp sĩ chẳng có mấy tác dụng.

Khác với Sabina có thể hấp thụ lời nguyền để cứu dân làng, khả năng thanh tẩy của Erzan chỉ gây hại cho những kẻ bị lời nguyền nhiễm.

Erzan chỉ có thể làm một việc duy nhất.

Hòa quyện cơ thể với Sabina để giúp cô giải tỏa phản ứng sau khi hấp thụ lời nguyền, khiến cô bình tĩnh lại.

Khi nhận ra mình không còn hữu ích, Erzan sợ vai trò ấy bị người khác cướp mất nên bám víu lấy Sabina. Không phải người đàn ông khác, mà chính anh mới là người cô cần ở bên.

Khi Sabina chấp nhận lời cầu xin của anh, Erzan mới thật sự nhẹ nhõm. Như tìm được chỗ đứng của mình. Anh quyết tâm không để ai cướp mất vị trí ấy. Có lẽ là tự cao, nhưng Erzan tin mình có thể làm Sabina hài lòng. Làng này ít người, lúc đó giữa những chàng trai trẻ chỉ có Nazayev là đối thủ.

Anh từng chắc mẩm Sabina sẽ chọn mình.

Nhưng sau khi nghe sự thật từ cô, Erzan lại rơi vào hỗn loạn.

Cô đã chịu được mà không cần hòa quyện cơ thể từ rất lâu trước đó, vậy mà vẫn giấu và đáp lại lời cầu xin của anh. Nghĩ rằng chỉ vì cô tốt bụng, không nỡ từ chối, hoặc vì thấy anh mong muốn nên mới chiều theo, Erzan cảm thấy bi thảm.

“Erzan bị thương thế này…… có phải vì tôi không?”

Khi nhớ lại câu hỏi mà Sabina đã hỏi với vẻ mặt khó hiểu, Erzan chỉ muốn đập đầu vào tường rồi ngất xỉu luôn. Một hiệp sĩ mà không biết xấu hổ, lại còn để lộ dục vọng với chủ nhân của mình.

Nhận ra rằng tất cả cảm giác thỏa mãn và hạnh phúc mà anh từng cảm nhận khi ôm cô đều chỉ là ảo ảnh xuất phát từ sự ích kỷ của chính mình, trái tim anh lại cảm thấy trống rỗng.

‘Tiểu thư Sabina nghĩ về mình như thế nào nhỉ?’

Hiệp sĩ hộ vệ do cha cô sắp xếp. Không thực sự hữu dụng nhưng cũng chẳng có lý do gì để từ chối nên cô giữ anh bên cạnh. Một người đàn ông chẳng giúp được gì nhiều cho công việc của cô, đôi khi còn trở thành trở ngại. Làm ra cả đống thức ăn đến mức cô khó mà ăn hết, khiến cô cảm thấy áp lực; lấy cớ dọn dẹp để vô tư bước vào không gian riêng tư của cô.

Từ khi Sabina – người ghét mặc gì lên người đến mức sẽ đẩy chăn ra nếu anh đắp cho – bị Erzan bắt gặp ngủ khỏa thân, cô gần như luôn mặc đồ khi ngủ. Chắc hẳn cô đã khó chịu đến mức nào.

‘Hóa ra mình chỉ mang đến gánh nặng và sự khó chịu cho cô Sabina, một gã đàn ông tệ hại như vậy.’

Odil từng nói thế phải không. Dù không làm được hiệp sĩ thì cũng có tố chất làm chó. Chó ít ra còn có lòng trung thành với chủ, còn Erzan thì không. Lần nào anh cũng khiến Sabina khó xử vì dục vọng của chính mình. Dù nghĩ thế nào thì cảm xúc dành cho Sabina này cũng không hề giống lòng trung thành.

‘Mình nghĩ về cô ấy như thế nào đây?’

Erzan không thể hiểu được. Càng nghĩ về Sabina, lồng ngực anh càng như bị bóp nghẹt. Lúc đầu khi ở bên cô, cảm giác ấy nhẹ nhàng, rạo rực và dịu dàng như lông vũ bay; giờ đây nó lại trở thành những mũi kim sắc nhọn đâm vào tim anh đau đớn.

Khi ở bên Sabina, cảm giác ấm áp tràn đầy luôn khiến anh hạnh phúc; nhưng chỉ cần cô khuất khỏi tầm mắt, nó lại rút đi như thủy triều.

Hóa ra việc con người trở nên cô độc lại đau khổ đến thế này sao. Dù trước giờ luôn một mình nhưng anh chưa từng cảm nhận được cảm giác nặng nề đến mức khiến hơi thở nghẹn lại, đè ép anh đến ngạt thở như lúc này. Đột nhiên cảm thấy khó thở, Erzan cố ý hít thở sâu rồi dùng lòng bàn tay che mắt.

“Cô Sabina…….”

Tóc đen, mắt đen. Làn da trắng. Hình dáng cô được tạo nên từ những gam màu vô sắc. Sabina rất yên tĩnh, thích những nơi không có ánh mắt hay bàn tay con người chạm đến. Khi Erzan đến gần, cô hoảng hốt tránh xa, câu trả lời duy nhất chỉ là “Không” và “Không sao đâu”.

Khi Erzan phá vỡ bức tường mà cô dựng lên để giữ khoảng cách với người khác và bước thẳng vào, Sabina đã nghĩ gì. Đã cảm nhận điều gì.

Ngạc nhiên? Lúng túng? Lo lắng? Sợ hãi?

Dù là gì thì chắc chắn cũng không phải cảm xúc tích cực. Nghĩ đến việc Sabina đã khó xử đến mức nào vì mình, trong lòng Erzan đột nhiên dâng lên một cảm giác nghẹn ngào, anh cắn chặt môi.

‘Nếu mình không còn giúp ích được nữa…… nếu mình trở nên không cần thiết với cô Sabina, thì mình phải làm sao đây?’

Việc ôm lấy Sabina để bảo vệ cô khỏi vụ nổ kho hàng mà không để cô bị thương chính là công trạng duy nhất của Erzan. Nhưng nhờ vậy mà anh chịu thương tích nặng đến mức tạm thời không thể cử động. Với Sabina, dù có bị thương thì cũng sẽ lành nhanh chóng, vậy mà vì Erzan che chắn nên cô chỉ cảm thấy tội lỗi vì đã làm anh bị thương vô ích.

Niềm tự hào đầu tiên khi bảo vệ được cô an toàn cũng biến mất, chỉ còn lại vết thương đau đớn đến tột cùng.

Erzan ấn mạnh vào khóe mắt đang rỉ nước mắt để kìm nén tiếng khóc. Biết rằng một khi khóc thì sẽ không dừng lại được, anh cố gắng dằn xuống hết sức.

Chít.

Tiếng kêu của chuột vang lên từ đâu đó. Erzan chớp mắt để rũ nước mắt, nhìn về phía cửa thì thấy một con chuột cống đen sì đang kẹt giữa khe cửa.

Con chuột cống mà nếu bị ai phát hiện chắc chắn sẽ bị đuổi bằng chổi vì bẩn thỉu, đang rên rỉ cố chui qua khe cửa, bỗng dưng khiến Erzan nghĩ rằng nó giống mình.

Không được chào đón ở bất cứ đâu, chỉ mang đến sự khó chịu cho mọi người.

‘Mình còn ý nghĩa gì khi ở đây nữa không?’

Một kẻ ôm dục vọng với chủ nhân mà mình phải thề trung thành, khiến chủ nhân phải khó xử – chẳng phải mình đã trở thành một tồn tại không cần thiết rồi sao.

Dù Erzan có cố tìm nơi để nương tựa đến đâu, nơi anh hiện diện luôn cảm thấy khó chịu vì anh. Giống như cha mẹ bỏ rơi anh, giống như ở trại trẻ mồ côi vốn đã chật chội, vì Erzan to con nên các trẻ khác phải ngủ khó chịu hơn, giống như dù đỗ kỳ thi hiệp sĩ hoàng cung nhưng vẫn bị đánh giá không phù hợp và phải chờ đợi mãi.

Không có nơi nào dành cho Erzan. Không có ai cần đến anh.

Ngay cả ở ngôi làng bị nguyền rủa, Erzan cũng chẳng phải người cứu rỗi, chỉ là một tên lưu manh gây hại cho dân thường.

Anh từng nghĩ rằng cuối cùng mình cũng tìm được chỗ đứng, nhưng nơi Erzan đang đứng không phải cánh đồng đầy nắng hay tảng đá vững chãi, mà là một tấm băng mỏng nứt nẻ. Nhìn chân mình đang dần biến mất, Erzan tự hỏi chính mình.

Ngươi muốn làm gì?

‘Ta không giúp ích được gì cho cô Sabina.’

Erzan quyết định thừa nhận. Khi chấp nhận sự bất tài và vô dụng của mình, cảm giác tội lỗi nặng nề đè ép dường như nhẹ đi đôi chút. Erzan thở dài nhẹ rồi dụi mắt.

Chít. Chít.

Tiếng chuột kêu lại vang lên. Nhìn ra cửa, con chuột cống đang kẹt và rên rỉ lúc nãy đã thoát ra được. Nó di chuyển bốn chân nhanh chóng nhưng vẫn không rời khỏi chỗ đó. Erzan nheo mắt nhìn kỹ thì thấy đuôi nó bị kéo thẳng ra, nên không thể đi tiếp.

‘Chắc không phải người kéo…… bị mắc vào thứ gì đó à?’

Nếu con chuột này xuất hiện ở chỗ ở của Sabina thì chắc chắn sẽ bị cô giết ngay lập tức và thiêu xác. Nhưng đây là nhà thờ, mà Erzan cũng không có sở thích giết chóc. Dù là chuột cống bẩn thỉu, nhưng vì vừa nhìn thấy hình ảnh của mình trong nó, nên nhìn nó vùng vẫy để sống mà Erzan cảm thấy thương, anh hơi nhấc người dậy.

Lưng tê rần đau nhói, nhưng vì đã quen với đau đớn nên không đến mức quá khó chịu. Erzan thò nửa người ra khỏi giường, đưa tay về phía con chuột đang vùng vẫy tránh tay anh và thứ gì đó mắc kẹt trong khe cửa.

Một thứ gì đó mịn màng và mảnh mai chạm vào đầu ngón tay anh. Nghĩ rằng có lẽ là móc câu hay dây thừng gì đó khiến chuột không thoát ra được, nhưng nó mỏng hơn cả sợi chỉ. Cảm giác rất quen thuộc.

‘Chẳng lẽ là tóc?’

Ngay khi Erzan nhận ra bản chất, từ đầu ngón tay bùng lên ngọn lửa vàng, thiêu cháy sợi tóc.

“A, chết tiệt!”

Khả năng thanh tẩy của Erzan không phân biệt mà thiêu rụi cả vật bị kết hợp với lời nguyền. Anh định cứu nó vì thấy nó vùng vẫy đáng thương, vậy mà lại thiêu chết nó. Giật mình, Erzan vội rụt tay lại, dưới bóng tay anh, một cái bóng đuôi dài phát ra tiếng “chít” rồi di chuyển.

“Ơ?”

Khi thứ đang kéo đuôi nó bị thiêu cháy biến mất, con chuột nhân cơ hội lao nhanh vào khe hở giữa các tấm ván sàn, chui vào trốn mất.

Sợi tóc Erzan thiêu cháy hóa thành bụi vàng rơi xuống sàn rồi biến mất ngay sau đó.

Căn phòng lại trở nên tĩnh lặng.

“…Chuyện gì vậy?”

Nếu sợi tóc bị thiêu cháy bởi tay Erzan thì chắc chắn nó là vật mang lời nguyền, vậy mà con chuột bị mắc vào đó lại không bị thiêu cùng.

‘Chỉ đơn thuần bị mắc vào thôi chứ không bị nhiễm lời nguyền sao? Hay là…….’

Erzan chống tay vào tường, gắng gượng đứng dậy. Vết thương ở lưng nhói đau nhưng anh không còn tâm trí để quan tâm.

Erzan tiến đến cửa sổ, kéo rèm ra. Căn phòng mà trước khi Erzan đến Barselda từng nghỉ ngơi, được che rèm chắn sáng để có thể ngủ ngon ngay cả vào ban ngày.

Erzan hé mở cửa sổ, thò tay ra ngoài. Ở đầu cành cây rủ xuống, có chiếc lá khô đang đung đưa.

‘Lá rộng. Đầu lá lượn sóng…… là cây sồi à?’

Khi Erzan dùng phần mềm đầu ngón tay chà lên bề mặt lá đen sì, giữa chiếc lá đen khô cứng sắp rơi, một vòng tròn ánh vàng lóe lên, rồi trên bề mặt ẩm ướt, gân lá hiện rõ nét.

Erzan vô thức kêu lớn rồi vội ngậm miệng lại. Không được để ai biết anh đang dậy trong lúc bị thương. Nhưng nhìn chiếc lá xanh trong tay mình, anh không thể giấu nổi sự ngạc nhiên.

‘Chuyện gì thế này? Trước đây khi thiêu lá cây thì toàn bộ đều cháy thành tro vàng…….’

Giờ đây chỉ phần ngón tay anh chà qua mới lột được lớp lời nguyền đen, để lộ màu xanh nguyên bản của lá.

‘Trùng hợp thôi sao? Phần còn lại cũng thế không?’

Khi Erzan chà nhẹ phần còn lại của lá bằng đầu ngón tay, lớp lời nguyền đen như bị lột sơn, tan ra thành ánh vàng rồi biến mất, để lộ hình dáng thật của chiếc lá. Erzan vốn nghĩ khả năng thanh tẩy của mình chẳng có tác dụng gì, giờ lại thử thêm lần nữa bằng cách chạm vào phần lời nguyền đen ở đầu cành.

“A, chết tiệt!”

Phừng. Cành khô ngay khi chạm tay Erzan biến thành tro vàng rồi tan biến.

Không phải anh đột nhiên kiểm soát được khả năng. Nhưng khác với hoa, lá, sỏi mà anh từng thanh tẩy và thiêu rụi trước đây, riêng chiếc lá sồi này rõ ràng chỉ thanh tẩy được “lời nguyền” mà không thiêu luôn cả lá.

‘Nếu biết được trong trường hợp nào thì cháy cùng, trường hợp nào chỉ mất lời nguyền, thì mình có thể phát triển khả năng…….’

Không biết có điều kiện cụ thể nào không, hay phụ thuộc vào tình trạng cơ thể, hay chỉ là ngẫu nhiên như quay roulette. Nếu thử thêm vài lần nữa thì sẽ rõ. Khi đang cố chịu đựng cơn đau nhói ở lưng và thò tay ra ngoài cửa sổ để thử tiếp, tiếng hét của Camilla vang lên.

“Kyaaaa!”

Việc không phải tiếng hét của Sabina không khiến Erzan có thể yên tâm mà thở phào. Camilla không phải đang đi cùng Sabina sao? Nếu cô ấy phải hét lên như vậy thì chắc chắn là tình huống nguy cấp. Erzan vội vàng rút tay ra khỏi cửa sổ, nhưng lại bị khung cửa cào xước cánh tay.

“Ư……!”

Da bị cọ xát đau rát, nhưng may mắn không bị gai gỗ đâm vào. Như vậy là đủ rồi. Erzan phán đoán rằng cần phải mau chóng đến phòng cầu nguyện nơi Sabina và Camilla đang ở, liền nắm lấy tay nắm cửa định xoay.

Cạch. Cạch.

Dù Erzan có xoay tay nắm cửa thế nào thì cửa vẫn không mở ra được. Chẳng lẽ bộ phận bên trong bị tuột ra nên bị khóa? Đúng lúc Erzan định dùng sức đập phá thì quả nắm cửa tròn đột nhiên bị rút ra, một sợi chỉ đỏ thò ra như đầu rắn.

Không phải sợi chỉ đỏ, mà là tóc đỏ.

Màu đỏ máu rực rỡ y hệt sợi tóc đỏ từng làm Sabina bị thương trong rừng, và cũng chính là sợi tóc vừa rồi trói chặt con chuột cống kẹt trong khe cửa. Erzan không có thời gian để nghĩ tại sao sợi tóc lại có thể cắt cổ người hay trói chặt một con chuột lớn. Khi anh định nắm lấy để thanh tẩy nó, sợi tóc mảnh mai kia lượn lờ thoát qua kẽ ngón tay anh rồi rơi xuống sàn.

Lại rơi đúng vào sàn tối om này. Những khe hở giữa các tấm ván gỗ cũ kỹ đã rộng ra, lại còn có lỗ mắt gỗ và cả những mảnh vụn nhọn hoắt lòi ra, muốn tìm một thứ mảnh mai như vậy gần như là bất khả thi. Chẳng lẽ cứ để sợi tóc mang lời nguyền xấu xa này trôi tuột đi sao. Nếu để mặc nó thì không biết sẽ còn ai bị thương ở đâu nữa!

Erzan cắn chặt môi, đạp mạnh xuống sàn. Phần ván gỗ bị bàn chân to lớn giẫm phải lõm xuống, nhưng vì không còn dư dả tinh thần, Erzan đã quên mất rằng đây là phòng của Roskayen, không được tùy tiện phá hỏng tường hay sàn.

Nhưng đúng lúc đó.

「Kiieeeek!」

Một tiếng thét chói tai vang lên rõ mồn một bên tai Erzan.

“Cái gì vậy?”

Quay đầu về phía phát ra tiếng, Erzan thấy từ khe hở nghiêng của cửa sổ – có lẽ con chuột đang cố chui ra để trốn – một sợi chỉ vàng mảnh mai bùng cháy lên rồi hóa thành tro biến mất.

“Sao…… thế được?”

Anh thậm chí không chạm vào bên đó, chỉ vì tức giận mà đạp sàn một cái, vậy tại sao sợi tóc dính trên khung cửa lại bị thiêu cháy bởi ngọn lửa thanh tẩy của Erzan mà biến mất?

Và tại sao lần này, khi sợi tóc cháy rụi lại vang lên tiếng kêu thảm thiết như tiếng kêu cuối cùng của quái vật, khác hẳn những lần trước?

Không có thời gian để suy nghĩ. Sợi tóc đã cháy mất rồi, giờ việc cấp bách là phải tìm hiểu nguyên nhân tiếng hét của Camilla.

Erzan dùng vai đập mạnh phá khóa cửa mà mở ra. Lần này anh đã nhận thức được rằng không được phá hỏng cửa, nhưng tình huống buộc phải làm vậy, không còn cách nào khác.

***

Sabina nắm lấy mu bàn tay mình. Giờ đây vết sẹo đã biến mất hoàn toàn từ lâu, nhưng lúc đó rõ ràng cô đã bị móng vuốt mèo cào và chảy máu.

Nếu Appetit có thể dùng máu của đối phương để tạo ra ảo giác bằng lời nguyền, thì việc Sabina nghe thấy tiếng thì thầm khi trốn khỏi giếng và chạy trốn Nenavuste cũng có thể giải thích được.

‘Vậy thì…… Appetit chắc chắn không chỉ điều khiển con người, mà còn có thể điều khiển cả những động vật giống như con mèo đó.’

Chẳng phải Kairat từng nói rằng từ nhỏ Appetit đã cố gắng dùng chỉ để khâu nối xác động vật và điều khiển chúng sao.

Trong ảo giác mà Appetit tạo ra bên trong kho hàng, Sabina đã nhớ lại cảnh ngôi làng và ngôi nhà nơi cô sống cùng mẹ bị thiêu rụi, và bản thân thời thơ ấu điên cuồng gào lên “chết đi”.

Những người bị lời nguyền xâm chiếm thường sẽ chết, nhưng nếu sống sót thì họ sẽ mang một đặc tính dị biệt nào đó khác với người thường.

Camilla thì một bên mặt bị sụp đổ và đi khập khiễng, Nazayev thì từ cả hai đồng tử chảy ra những giọt nước mắt màu xanh lam như thể đồng tử đang tan chảy, còn Kairat dù là do Appetit gây ra nhưng đã bị mù mắt và lưỡi bị điều khiển để nói ra những lời mà thuật sĩ muốn.

Nhưng không phải ai chịu đựng được lời nguyền cũng chỉ kết thúc bằng việc bị thương.

Bỏ qua Roskayen là một linh mục, thì Odil dường như không có vết thương nào trên cơ thể. Theo lời Camilla, giọng nói vốn đã thô lỗ, việc không quan tâm vệ sinh chỉ nặng hơn một chút so với tính cách ban đầu, không thay đổi quá lớn, vậy nên có lẽ Odil không chịu thương tích hay tổn thương cơ thể, mà đã chịu đựng lời nguyền theo cách khác.

‘Karim cũng vậy, trước khi mình thanh tẩy ao nước, cậu ấy không hề chảy máu…….’

Con người bị lời nguyền xâm chiếm sẽ thay đổi bản chất. Hoặc sống cả đời với vết thương, hoặc sở hữu những khả năng kỳ lạ mà người thường không thể có.

Việc Sabina trở thành hiện thân của cái chết, khiến mọi thứ chạm vào da cô đều dẫn đến tử vong, cũng chính là vì đã chấp nhận lời nguyền cái chết và vượt qua nó.

‘Nếu mục đích của Appetit là điều khiển con người hay thú vật, và nếu hắn cũng là hiện thân của lời nguyền có thể đặt lời nguyền mạnh mẽ như mình…….’

Giống như Sabina có thể khiến đối phương chết chỉ bằng cách chạm da hoặc vẩy máu, thì Appetit có thể cấy lời nguyền vào tóc mình để điều khiển mục tiêu. Tuy nhiên, để ràng buộc lời nguyền thì cần máu của đối phương làm vật trung gian.

“Kairat, hãy nói cho tôi biết. Lời nguyền của Appetit kéo dài bao lâu? Tôi đã gặp hắn hai lần rồi……”

“Nếu dự đoán của tôi đúng, thì có lẽ chỉ một lần một người. Nếu cô đã gặp hai lần, có lẽ cô đã bị hắn lấy máu hai lần rồi.”

Khác với Sabina giết người một cách bừa bãi, Appetit không muốn giết đối phương mà muốn điều khiển họ. Nếu chết thì xác sẽ thối rữa và không thể cử động tốt, nên hắn cấy lời nguyền vào sinh vật sống để tạo ảo giác hoặc điều khiển một phần cơ thể, khiến họ hành động theo ý hắn.

“Hai lần…… đúng rồi. Chính xác là hai lần.”

Lần đầu là khi cùng Erzan thử nghiệm thanh tẩy hoa dưới hàng rào, bị móng vuốt mèo cào.

Lần thứ hai là khi cùng Erzan đi qua rừng phía bắc để đến kho hàng phía tây, bị sợi tóc quấn quanh cổ cắt đứt.

‘Vậy giờ tôi sẽ không còn thấy ảo giác của Appetit nữa sao? Nếu lại bị lấy máu lần nữa, lần sau tôi sẽ lại thấy ảo giác của hắn và hành động sai lầm.’

Erzan đang bị thương, nếu cô bị Appetit mê hoặc thì sẽ không còn chỗ dựa. Kairat cũng bị điều khiển, vậy nên có lẽ trong những người ở làng này không ai là hiện thân lời nguyền đủ mạnh để chống lại lời nguyền của Appetit.

Ngay cả Sabina cũng từng bị hắn mê hoặc.

“Vậy giờ phải làm sao đây? Kairat. Nếu không tìm được Appetit, dù tôi có hấp thụ hạt nhân phía bắc thì cũng không biết làng sẽ ra sao.”

Hiện tại bốn hạt nhân đang cân bằng, ít nhất không già đi và không chết trừ khi bị cắt cổ.

Nhưng nếu Sabina hấp thụ hết bốn hạt nhân để đưa ngôi làng bị thời gian dừng lại trở về bình thường.

Thì những người bị thuật của Appetit trúng phải có sống sót được hay không, vẫn là điều không biết.

“Làm sao đây……”

“Sao lại lo lắng thế? Đến giờ cô vẫn làm tốt mà. Đừng nghĩ tiêu cực quá, Sabina.”

“Nazayev!”

“Wow, thật sự rùng mình luôn đấy? Hóa ra bị Sabina gọi tên cảm giác thế này à. Rợn cả người.”

Chết rồi. Sabina vội che miệng. Nếu gọi tên mạnh mẽ thì sẽ khiến người ta mắc bệnh, vậy mà cô lại vô tình hét to tên Nazayev.

Camilla dường như không bị lời nguyền chỉ vì mức độ tiếp xúc với Sabina, nhưng Nazayev dựa theo phản ứng lúc hắn truyền lời nguyền cho Barselda, rõ ràng không đủ khả năng chịu đựng lời nguyền của Sabina. Cô vội cúi chào bằng mắt với Nazayev đang lảo đảo tiến lại gần.

“Naza…… không, xin lỗi. Tôi lỡ……”

“Sao phải xin lỗi? Tôi thích Sabina gọi tên tôi lắm. Cô gọi mạnh mẽ thế, khoảnh khắc tôi cứ tưởng bị giọng nói đánh trúng, đầu ong ong luôn.”

Khuôn mặt hắn bị cháy xém đen sì, tóc thì xù như bị pháo nổ, và quan trọng nhất là bị Camilla giẫm đạp nên quần áo rách bươm, trông thảm hại, vậy mà Nazayev vẫn cười toe toét như hài lòng khi tiến lại gần Sabina.

“Mà này Sabina. Có chuyện gì à? Lúc nãy tôi nghe tiếng hét của Camilla…… Ối!”

“Là mày à, Nazayev!”

Erzan lao ra từ cửa phòng bị phá, ném luôn nắp chén thánh chứa Mình Thánh bay thẳng vào Nazayev, khiến hắn trợn trắng mắt rồi ngất xỉu.

“Erzan! Anh làm gì vậy!”

“Tôi tưởng Nazayev gây chuyện…… À, không phải sao?”

“Không phải vấn đề đó!”

Nazayev bị hiểu lầm mà trúng đòn, trợn trắng mắt ngã ra thì chẳng quan trọng gì.

Bây giờ điều quan trọng là.

“Erzan đang bị thương mà. Sao anh lại di chuyển!”

“Tiểu thư, nhưng…….”

“Về phòng ngay! Thật tình…….”

Sabina mặt mếu máo lao về phía Erzan. Chỉ mới lúc nãy thôi, sàn gỗ dưới chân cô còn mục đen, vậy mà giờ khi chạy đến chỗ Erzan, dưới chân Sabina thậm chí không để lại dấu chân. Kairat vẫn đang liếm lưỡi đau rát, quan sát cô. Dĩ nhiên Nazayev nằm sóng soài trên sàn cũng chẳng được Kairat chú ý.

“Làm sao đây, vết thương không nứt ra chứ? Để tôi xem lưng anh đi.”

“Không sao đâu. Tôi vẫn di chuyển được…… Ứ!”

“Thấy chưa. Tôi đã bảo đừng cố gắng mà!”

Máu dường như đã cầm, nhưng trên lưng anh vẫn còn vết thương ghê rợn. Sabina phán đoán nếu đụng phải thì vết thương có thể lại nứt ra chảy máu, nên cô vắt tay Erzan lên vai mình. Dù việc đỡ một người to lớn như anh một mình là quá sức, nhưng Erzan cố giữ lưng thẳng để không gây gánh nặng cho Sabina nên không nặng lắm.

“Camilla, Kairat. Xin lỗi nhé. Tôi đưa Erzan về phòng rồi quay lại.”

“Ừ? À…….”

“Đợi đã, Sabina.”

Kairat ngăn hai người lại. Khuôn mặt Sabina lại trở nên dữ tợn. Erzan đang bị thương, cần mau chóng đưa về phòng để nghỉ ngơi, vậy mà Kairat lại gọi dừng lại, khiến lòng oán trách anh ta dâng trào ngay lập tức.

Camilla há hốc miệng khi lần đầu tiên chứng kiến Sabina trừng mắt nhìn ai đó – không phải Erzan.

‘Ồ…… Sabina cũng biết nổi giận cơ à.’

Dù không trực tiếp quát tháo hay dùng bạo lực, nhưng ánh mắt thì chẳng đùa được. Camilla nhận ra rằng Sabina vốn luôn ngoan ngoãn, nghe lời thực ra không phải là người dễ bắt nạt, và trong lòng hơi run sợ.

“Erzan là ưu tiên trước.”

“Đúng vậy. Nên hỏi tình hình từ người đàn ông đó trước.”

“Kairat, dừng lại đi.”

“Anh ấy nói đã nhìn thấy xác trong kho hàng, phải không? Anh ấy không bị lời nguyền của Appetit ảnh hưởng.”

Với thể chất thanh tẩy của Erzan, lời nguyền của Appetit cũng vô dụng. Không thể dùng tóc cắt da hay điều khiển cơ thể anh ấy được. Tuy nhiên, hạt nhân oán hận mà anh mang theo là bụi lơ lửng trong không khí, nên chỉ cần một chút va chạm hay nhiệt ma sát nhỏ cũng dễ dàng bùng cháy.

Erzan không bị thương bởi ngọn lửa lời nguyền, nhưng lại bị thương bởi lửa thật.

Hoàn toàn ngược lại với những người khác.

“Tình trạng xác như thế nào?”

“Kairat. Chuyện đó để sau đi.”

“Cần phải biết ngay khi ký ức còn chính xác, vì vừa mới trải qua không lâu.”

“Kair……!”

Suýt nữa gọi to tên anh ta, nhưng Sabina đột nhiên nhớ ra Nazayev từng bị tổn thương khi nghe cô hét tên, nên vội cắn môi. Máu tanh lan trong miệng. Sợ nếu để máu chảy ra ngoài thì Erzan sẽ hoảng, Sabina vội nuốt ngược vào.

Lợi dụng lúc Sabina không thể mở miệng, Kairat nhanh chóng tiếp lời.

“Erzan. Có thể nói lý do anh đi qua rừng phía bắc để đến kho hàng phía tây không?”

“Phải bí mật di chuyển. Quảng trường phía nam quá thoáng, dễ bị ai đó phát hiện.”

“Tại sao? Chắc chắn anh đã nghe về mức độ nguy hiểm của Appetit chứ. Ít nhất cũng nên dẫn theo ai đó có thể giúp đỡ chứ?”

Erzan nhíu mày trước câu hỏi của Kairat. Để trả lời, anh phải giải thích từng điều kiện mà Nenavuste đưa ra.

Ban đầu Sabina định hấp thụ lõi phía tây trước, nhưng đêm đó bí mật hành động là vì Odil đã đến.

Odil tỏ ra lo lắng cho Sabina, đồng thời cố kéo dài thời gian để ngăn cô đến phía tây.

Sabina nghĩ nếu Odil trở thành trở ngại thì phiền phức, nên ngay đêm đó đã lên đường.

Dù không bắt được Appetit, nhưng cô đã thành công hấp thụ hạt nhân dục vọng.

Bản thân cũng bị thương, nhưng không nguy hiểm đến tính mạng, chỉ cần điều trị là sẽ lành nhanh.

Dù khiến Sabina khóc, nhưng lần này khi hấp thụ hạt nhân phía tây, cô nghĩ mình đã không mắc sai lầm.

Tuy nhiên, Kairat lại mang vẻ mặt như thể Erzan và Sabina đã làm hỏng việc nghiêm trọng, trông rất bực bội.

“Không có ai có thể giúp đỡ.”

“……”

“Odil không muốn chúng tôi đến phía tây. Kairat, anh hay Nazayev thì bị mù, còn Barselda thì thậm chí không biết mình có thể cử động hay không. Trong tình huống đó, chúng tôi phải nhờ ai giúp đây?”

Dù thị lực của Kairat và Nazayev đã trở lại – có thể nhận ra qua ánh mắt đã có tiêu cự – nhưng tình hình lúc họ rời khỏi túp lều vẫn là như vậy.

“……Tôi không trách móc đâu.”

Kairat thở dài khe khẽ, vuốt tóc mái. Mái tóc nâu mảnh mai không chút bóng mượt vì nằm liệt giường lâu ngày, bị ngón tay anh vuốt qua rồi nghiêng sang một bên.

“Các người quá khinh suất.”

“Chúng tôi đã thành công hấp thụ hạt nhân phía tây. Cô Sabina cũng không bị thương.”

“Nhưng Erzan bị thương rồi còn gì!”

Sabina lập tức chen vào phản bác, khiến vẻ mặt cứng đờ của Erzan hơi giãn ra. Dù biết không nên để lộ cảm xúc trước cô, nhưng anh vẫn thấy vui khi cô lo lắng cho mình.

Erzan cố nén nụ cười suýt bật ra, quay mặt đi khỏi Sabina rồi trả lời.

“Tiểu thư. Nhiệm vụ của tôi là bảo vệ cô.”

“Lại câu đó nữa……”

“Dù sao thì, việc chúng tôi vào kho hàng phía tây cũng không gây hại gì cho mọi người, tôi nghĩ vậy.”

Tay Erzan đã vô thức ôm vai Sabina như kéo cô lại gần. Anh dường như không nhận ra mình đang dựa vào cô để được đỡ. Sabina hơi buồn vì Erzan không chịu dựa vào mình, nhưng bàn tay ôm vai thì không hề khó chịu, nên cô ngoan ngoãn đứng yên.

“Nhờ vậy mà Appetit đã trốn thoát. Trước đó, vì không biết hắn ở đâu nên ít nhất có thể nhốt hắn trong khu vực ‘phía tây’.”

“……Trốn thoát? Ai nói vậy?”

“Anh đã thấy Appetit sao?”

Trước câu hỏi của Kairat, vẻ mặt Erzan trở nên khó xử. Những bóng đen mà Erzan thấy trong kho hàng có đến mười cái. Vì cử động hơi quái dị, anh đã cảnh giác và ôm lấy Sabina. Khi vung kiếm thì chúng định vươn tay nhưng lại rút lui, khi chúng quấn vào nhau trông như một khối đen nhầy nhụa không có ý chí.

Anh nhớ có hai cánh tay bị cắt đứt phập một cái.

“Tôi không biết mặt Appetit.”

“Là người đàn ông tóc đỏ, trông như rắn. Miệng lớn, mắt vàng là đặc điểm.”

“Trong kho hàng tối om, tôi chỉ thấy bóng đen, nên không nhìn được đặc điểm ngoại hình……”

“Bóng đen có bao nhiêu?”

Erzan nhớ lại câu hỏi của Sabina trước đó.

“Bên đó có mười. Cộng cả tôi và cô Sabina là mười hai.”

“……Vậy thì Appetit không có ở đó.”

Kairat cau mày thở dài, chống tay lên ghế phía trước rồi tựa cằm. Vì lưng không có sức, anh khó ngồi thẳng.

“Lạ thật. Không lẽ hắn tách riêng hạt nhân dục vọng ra……”

“Appetit chỉ hiện ra với tôi thôi.”

Sabina tiếp lời. Cô đã thấy ảo giác của Appetit. Bị kiếm của Erzan chém, tưởng chết nhưng lại xuất hiện bình thường và nói chuyện với cô. Khi Erzan hôn cô và cô đổ nước bọt trộm được từ Erzan khiến cằm hắn thủng lỗ rồi cơ thể dần tan chảy, nhưng dựa theo phản ứng của Erzan thì có lẽ đó cũng là ảo giác.

“Vậy rốt cuộc Appetit đang ở đâu?”

“Tôi có chuyện muốn hỏi hơn thế, Kairat.”

Quan trọng hơn việc Appetit đi đâu hay hắn là ai.

Trong ảo giác mà Appetit tạo ra, Sabina thời thơ ấu đã nghe tiếng nhà mình cháy rụi và tiếng kêu thét của mọi người, rồi khao khát cái chết mãnh liệt.

“Appetit gọi tôi là…… bạn đời.”

“Bạn đời?”

“Bạn đời? Cái quái gì thế!”

Camilla và Erzan đồng thời giật mình phản ứng, nhưng vẻ mặt Kairat vẫn bình thản.

“Anh từng gặp Appetit sao?”

“Không. Nhưng Appetit biết tôi có thể hấp thụ lời nguyền. Có lẽ hắn nhận ra thể chất của tôi vì hắn cũng ở tình huống tương tự.”

“Tương tự?”

“Appetit cũng tự xưng là ‘hiện thân của lời nguyền’.”

Cũng.

Nghe vậy, mắt Kairat mở to.

“Sabina. Người gửi cô đến đây là ai?”

“Hả?”

“Cô nói là đến dưỡng bệnh mà. Ai đã gửi cô đến?”

Trước phản ứng mạnh mẽ của Kairat, Sabina hơi bối rối. Cô vẫn chưa biết anh đang nghĩ gì, nên không thể tiết lộ hết bí mật. Khi Sabina cố lảng sang chuyện khác và muốn moi thông tin từ Kairat, Erzan đã trả lời thay.

“Cô Sabina là người được Bá tước Konbayazen bảo vệ.”

“Bá tước Konbayazen…… Nghe quen quen.”

“Bá tước Aleksei Ovman Konbayazen. Hiện là đại diện của Hoàng đế bệ hạ.”

“Aleksei?”

Nazayev đang nằm sấp bỗng bật dậy.

“Bây giờ cậu nói Aleksei à?”

Đồng tử đỏ của Nazayev rung động dữ dội. Khuôn mặt cháy xém đen sì trái ngược với đôi mắt mở to tròn, lóe lên ánh sáng rực rỡ. Không giống Sabina hay Erzan không hiểu tại sao Nazayev phản ứng như vậy, Camilla nhìn hắn với vẻ mặt khinh thường.

“Trên đời này thiếu gì Aleksei? Tên phổ biến thế mà làm quá lên.”

“Không, nhưng…… là quý tộc mà?”

Aleksei – anh trai của Nazayev và Barselda.

Mẹ của ba anh em luôn nói với Aleksei rằng “Con khác với hai đứa em, con thừa hưởng dòng máu quý tộc.”

Dĩ nhiên ngôi làng này nằm ở nơi hẻo lánh đến mức dân dưới chân núi còn chẳng biết tồn tại, nên chẳng ai tin Aleksei có dòng máu quý tộc. Ngay cả Nazayev và Barselda cũng chỉ nghĩ mơ hồ rằng chắc cha khác nhau nên ngoại hình anh ta mới chẳng giống bọn họ.

“Nazayev. Đừng nói là cậu nghĩ thằng anh đã chết của cậu đang giả làm quý tộc ngoài kia nhé?”

“……Không thể sao?”

“Dĩ nhiên là không! Từ làng này chẳng ai ra ngoài được mà.”

Camilla cắt đứt suy đoán mơ hồ của Nazayev ngay lập tức. Thực tế sau sự kiện 15 năm trước, không ai trong làng ra ngoài được. Không đếm được số người chết, không phân biệt được thi thể, nên mọi người cho rằng ngoài người sống sót thì tất cả đều đã chết. Vì 15 năm không gặp Aleksei, Camilla đương nhiên nghĩ hắn cũng chết cùng lúc đó.

“Nhưng anh ấy đã thí nghiệm trên tôi và Barselda mà!”

Thí nghiệm tạo vật tế lời nguyền.

Aleksei đeo nhẫn giống nhau cho hai em, khiến Barselda chịu lời nguyền thay cho Nazayev. Mối quan hệ anh em tệ hơn cả người dưng, nhưng Nazayev biết rõ tính cách Aleksei chẳng khác mình là mấy vì chính hắn cũng là đồ rác rưởi.

“Anh ta không thể không làm gì. Chắc chắn đã thử rồi. Xem có thể đẩy lời nguyền cho người khác rồi thoát ra không.”

“Rồi sao? Aleksei tránh được lời nguyền, trốn khỏi làng rồi giả làm bá tước à? Cậu đang viết tiểu thuyết hả?”

Camilla khinh bỉ chen lời, Nazayev tức giận đấm mạnh vào lưng ghế phía trước, nhưng vì tự nhận cũng là suy diễn quá đáng nên không phản bác.

Nhưng phản ứng của Sabina lại lạ lùng.

Sắc mặt cô tái nhợt rõ rệt, giọng run run hỏi hắn.

“Anh trai của Nazayev…… tên là Aleksei à?”

“Ừ? Ừ.”

Sabina đột nhiên lảo đảo. Erzan kịp đỡ nên cô không ngã, nhưng anh cũng nhận ra cô đang dao động dữ dội.

“Cô Sabina?”

Camilla từng nói. Người làng thời gian dừng lại nên không già đi, nhưng Sabina và Erzan là người ngoài nên sẽ già.

Bằng chứng là Roskayen – người ngoài – đã già đi theo năm tháng. Không biết sao lại già gấp đôi, nhưng quan trọng là chỉ ‘người làng’ mới không già.

“Nazayev. Anh trai cậu bao nhiêu tuổi?”

“Nhiều hơn tôi hai tuổi nên 25 thôi.”

“Cậu nói cái gì không biết xấu hổ thế? Nếu còn sống thì giờ đã quá 40 rồi. 15 năm cậu bán đi đâu rồi!”

Sabina không còn sức để chú ý đến cuộc cãi vã vô nghĩa giữa Camilla và Nazayev. Trong đầu cô, những sự việc trải qua 15 năm qua đảo ngược như kim đồng hồ quay ngược.

‘Cha…… từ khi con gặp lần đầu đến giờ, không hề già đi chút nào.’

Thật lạ.

Sabina từ 8 tuổi đã thành 23 tuổi.

Nhưng cha mà cô thấy lúc nhỏ, sau 15 năm vẫn không một nếp nhăn, ánh mắt vẫn sắc sảo.

“Erzan không thấy lạ sao?”

“……”

“Anh thấy không lạ à?”

Erzan không phải không hiểu Sabina đang hỏi gì.

Vì khi gặp Bá tước Konbayazen, chính anh cũng nghĩ y hệt như vậy.

“Tiểu thư. Chẳng lẽ……”

“Mình đang nghĩ lung tung sao? Đây có phải suy diễn quá đáng không?”

Sabina lắc đầu.

Aleksei là tên phổ biến.

Dù tên hiếm thì chỉ trùng tên thôi cũng không khiến Sabina dao động.

Nhưng việc cha cô không già đi suốt 15 năm thì khó mà bỏ qua.

Cô từng nghĩ cha không già là lạ, nhưng vì ông là người duy nhất chạm vào cô mà không sao, nên chắc có sức mạnh đặc biệt giữ gìn tuổi trẻ.

‘Khoan đã. Sức mạnh đặc biệt……?’

Một tồn tại đặc biệt không bị ô nhiễm lời nguyền dù chạm vào Sabina.

Cha dường như không có khả năng thanh tẩy như Erzan.

Cũng không bị lời nguyền ảnh hưởng như Karim hay Camilla. Nếu vậy thì Sabina đã hấp thụ lời nguyền trên cha rồi, nhưng cha cô thậm chí không phải con người bị ảnh hưởng với lời nguyền.

Dù là người chạm vào hiện thân của cái chết mà vẫn bình an vô sự, nhưng trông hắn lại quá giống một kẻ hoàn toàn không liên quan đến lời nguyền.

Đúng vậy. Giống hệt như lần đầu tiên gặp Nazayev vậy.

Sabina nhớ rõ phản ứng của Nazayev khi cô gọi tên hắn lúc hắn vẫn còn đeo nhẫn. Nếu gọi tên mạnh mẽ thì phải mắc bệnh, hoặc ít nhất cũng phải khó chịu, nhưng Nazayev vẫn bình thường như không.

Ngay cả khi đầu ngón tay chạm vào nhau cũng chẳng có phản ứng gì. Không, thậm chí hắn còn tỏ ra thích thú.

‘Có lẽ…… Có lẽ lý do cha chạm vào mình mà không sao…….’

Giống như Nazayev dùng Barselda làm vật tế để tránh lời nguyền, nếu cha cũng dùng ai đó làm vật tế thì mọi thứ đều hợp lý: lý do ông không già đi, lý do ông chạm vào Sabina mà không sao.

Và cũng giải thích tại sao ông lại đặc biệt quan tâm đến Erzan – người có thể chất thanh tẩy – khác hẳn với việc ông chỉ tránh được lời nguyền qua công cụ thuật.

“Nazayev. Còn cái nhẫn thì sao?”

“Thế nên dù Camilla có nói gì thì tôi vẫn còn trẻ trung như hai mươi ba…… Hả? Sabina, cô nói gì?”

“Cái nhẫn mà anh và Barselda chia nhau đeo ấy. Cái nhẫn đó biến mất thế nào?”

“Chắc vỡ vụn như tro rồi? Anh ấy nói nếu chạm nhau thì thuật sẽ bùng nổ và hình dạng sẽ sụp đổ.”

Nazayev trí nhớ không tốt lắm, nhưng hắn nhớ rõ những gì Aleksei nói khi đưa nhẫn.

Anh trai lâu ngày không thấy mặt đột nhiên trở về, gọi Nazayev và Barselda ra rồi chia nhẫn vàng. Đó không phải chuyện bình thường. Nhưng Nazayev đầu óc đơn giản nên không ngờ anh trai đang âm mưu gì, chỉ nghĩ anh trai đột nhiên tỉnh ngộ mà ban ơn cho em.

Mãi đến khi lời nguyền trong làng đồng loạt kích hoạt, nhà cháy, người chết la liệt, hắn mới nhận ra đó không phải ơn huệ mà là lời nguyền.

“Anh cũng không biết anh trai anh đi đâu đúng không?”

“Sabina. Cậu cũng theo cái suy nghĩ điên rồ của Nazayev à? Aleksei đã chết rồi. Người trong làng này không ra ngoài được mà.”

“Tôi biết. Nhưng…… nếu có vật tế riêng thì có thể tránh lời nguyền được mà. Như Nazayev vậy.”

“Nazayev cũng không ra khỏi làng được đâu?”

Không chỉ Nazayev, Camilla cũng nhiều lần cố thoát khỏi làng. Cố thoát khỏi lời nguyền. Tất cả người sống sót đều muốn lao ra khỏi làng. Nhưng không ai làm được. Dù có lang thang trong rừng bao lâu cũng như bị ma dẫn, cuối cùng lại quay về chỗ cũ. Như thể có một sức mạnh khổng lồ bao bọc ngôi làng, điều khiển họ không cho ra ngoài.

“Sabina.”

Khác với Camilla cắt đứt giả thuyết của Nazayev như chuyện vớ vẩn, vẻ mặt Kairat rất nghiêm túc.

“Cô đang nghĩ Bá tước Konbayazen – người gửi cô đến đây – chính là Aleksei, anh trai Nazayev, phải không?”

“Không, chưa chắc……”

“Tôi có thể biết cơ sở để cô phán đoán như vậy không?”

Cơ sở rất rõ ràng.

Một con người không già đi, không bị lời nguyền ô nhiễm.

Nền tảng của cha – du học lâu năm ở nước ngoài – và anh trai Nazayev sinh ra ở làng này nhưng lại tự xưng có dòng máu quý tộc.

“Cô đến ngôi làng này với mục đích gì?”

“Kairat. Tôi……”

“Cô và Bá tước Konbayazen có quan hệ gì?”

Bá tước Konbayazen từng dặn Sabina. Không được nói rằng ông là cha cô. Nếu không, những kẻ thù của ông có thể nhắm vào Sabina.

Sabina vốn nghĩ cha chẳng bao giờ lo lắng cho mình nên không hỏi lý do ông dặn vậy. Nhưng nếu không phải vì ông không muốn người ta biết đã biến con gái thành thuật sĩ của gia tộc, mà vì lý do khác thì sao.

“Sabina. Có một điều về Aleksei trong làng mà tôi chưa nói với cô.”

“Điều gì…… vậy?”

“Aleksei cũng đọc sách được.”

Người có đủ kiến thức để đọc sách. Hiện tại chỉ còn Kairat và Roskayen là người sống sót biết chữ, nhưng Aleksei cũng có thư phòng riêng ở nhà, rất uyên bác, chỉ là không nhắc vì nghĩ hắn đã chết.

Tuy nhiên Aleksei không quan tâm đến pháp thuật, và hắn rời làng trước cả khi tài liệu nghiên cứu của Kairat biến mất nên không nghi ngờ.

“Aleksei rời làng trước cả khi tài liệu nghiên cứu mất. Nên tôi không liên hệ gì……”

Tên người gửi Sabina đến làng trùng với tên người thí nghiệm dùng Nazayev và Barselda làm vật tế. Có thể bỏ qua chỉ vì trùng hợp không?

Không thể.

Sabina từng nói. Appetit cũng tự xưng là hiện thân của lời nguyền.

Cô được giải thích rằng hắn ở tình huống tương tự cô.

Vậy tức là Sabina cũng là hiện thân của lời nguyền.

“Tôi biết Linh mục Roskayen nhận liên lạc rồi dẫn cô đến đây. Nếu Barselda tìm đến Linh mục Roskayen thì tôi sẽ hỏi thử.”

“Kairat, đừng tưởng tượng lung tung nữa. Nếu Linh mục Roskayen biết Aleksei đang giả danh người khác thì giấu bọn tôi làm gì?”

“Không biết được.”

“Anh nghĩ cả thế giới đều âm hiểm như anh à?”

Camilla rùng mình, nắm chặt tay, trừng mắt Kairat.

Hai anh em vẫn chưa hòa giải. Chính xác là Camilla ghét cay ghét đắng Kairat, còn Kairat cũng chẳng chủ động tìm Camilla. Ba ngôi nhà liền kề nhưng chẳng ai quan tâm nhà bên. Từ hôm đó Camilla hành xử như chỉ mình cô sống ở ba ngôi nhà, Kairat cũng vậy.

“Nếu Aleksei dùng cách nào đó trộm tài liệu nghiên cứu của tôi, rồi dựa vào đó đặt lời nguyền lên làng thì mọi thứ khớp.”

“Khớp hay không thì liên quan gì? Có chứng cứ không? Có thì làm gì được? Không ra khỏi làng được, không bắt được thủ phạm thì chỉ biết bí mật thì anh nghĩ hành động của anh là chính đáng à, Kairat?”

“Nếu Sabina giải ra thì đúng vậy. Anh sẽ tự biết ơn cô ấy, Em khỏi lo.”

Vẻ mặt Camilla lộ rõ thù địch, giống hệt Nenavuste vung dao về phía Sabina. Chỉ khác là sự công kích của Nenavuste xuất phát từ sự nhạy cảm khi phải bảo vệ em nhỏ bằng cách dựng gai với mọi thứ xung quanh, còn sự công kích của Camilla gần với cơn giận không giấu nổi vì bị phản bội bởi người mình tin là gia đình.

“Sabina.”

“Đừng có gọi tên bạn tôi bừa bãi. Đồ bẩn thỉu!”

“Cô có thể nói về Bá tước Konbayazen mà cô biết không? Trước tiên cần xác định xem có khớp với đặc điểm của Aleksei mà tôi biết hay không.”

“Sabina, mặc kệ hắn đi!”

Camilla rùng mình ghê tởm, nhưng Sabina nghĩ lời Kairat cũng có lý. Chính cô cũng thiếu thông tin về cha mình.

Cha cô từng du học nước ngoài khi còn trẻ.

Nhưng quá khứ đó có thật hay không thì không ai biết.

Những người có thể chứng minh đều đã chết hết rồi.

Nếu cha Sabina thực sự xuất thân từ làng này, thì việc Appetit có thể cho cô thấy ảo giác từ thời thơ ấu cũng dễ hiểu.

Nhưng lạ lắm.

Nếu Aleksei mà họ nói và cha cô là cùng một người, thì Sabina cũng xuất thân từ làng này.

‘Ngôi nhà mình nhớ từ nhỏ…… nhà thờ mà mình từng đi cùng mẹ, không phải nơi như thế này.’

Sabina nhìn quanh nhà thờ. Nhà thờ đơn sơ này khác hẳn những gì cô nhớ.

Hồi nhỏ cô thấy nó sặc sỡ hơn, tường vẽ nhiều bức bích họa phức tạp.

Cô thường chẳng cầu nguyện mà chỉ ngẩn ngơ nhìn tường.

Sabina lắc đầu.

“Tôi cũng không biết nhiều. Gia tộc giấu kín sự tồn tại của tôi, nên tôi ít khi ra ngoài……”

“Cô Sabina được Bá tước Konbayazen bảo vệ.”

“Cô là thuật sĩ của gia tộc Bá tước Konbayazen à?”

Sabina khựng lại trước câu hỏi của Kairat. Cô chưa hề nói từ “thuật sĩ”, vậy mà Kairat đoán ra thân phận cô như giải một bài toán đơn giản.

“Tôi…… chỉ có thể hấp thụ lời nguyền thôi.”

“Tôi biết một trong những điều kiện thành lập gia tộc quý tộc là sự tồn tại của thuật sĩ.”

“Tôi không phải loại thuật sĩ như anh nghĩ đâu.”

Không phải nói dối.

Sabina sống như thuật sĩ của gia tộc Konbayazen, nhưng nghiêm túc mà nói thì cô không phải thuật sĩ.

Cô không đọc được tương lai, cũng không tự do thi triển thuật gì cả.

Chỉ loại bỏ kẻ thù của gia tộc, xóa sổ mọi thứ cản trở việc cha cô làm.

“Thôi nào, nếu đã có thuật sĩ rồi thì chẳng cần phải đưa cả ‘hiện thân của lời nguyền’ vào đâu nhỉ.”

“……!”

Mắt Sabina mở to. Đồng thời cô thấy khóe miệng Kairat nhếch lên.

Vẻ mặt như thể đoán trúng phóc.

Sabina giật mình, nhưng giờ giấu biểu cảm cũng vô ích. Cô lặng lẽ cắn môi.

“Tôi đoán thế sau khi nghe cô nói Appetit và cô ở cùng tình huống. Xem ra trúng rồi.”

“……Anh muốn nói gì?”

“Bá tước Konbayazen gửi cô đến đây với mục đích gì?”

“Cô Sabina chỉ đến dưỡng bệnh thôi. Nếu biết đây là làng bị nguyền rủa thì tôi đã ngăn cô bước chân vào rồi.”

Erzan chen vào bênh vực, nhưng vẻ mặt Kairat không thay đổi.

Sabina cảm thấy mình hiểu Kairat đang nghĩ gì. Ánh mắt đó không lạ. Có lẽ giống như Nenavuste hiểu lầm, giống như Odil nghi ngờ, Kairat cũng đang nghi ngờ cô.

Nếu chỉ đơn thuần Bá tước Konbayazen gửi Sabina đến làng bị nguyền rủa thì có lẽ để cô hấp thụ lời nguyền của làng, tăng cường sức mạnh của cô.

Nhưng nếu Aleksei của làng này và Bá tước Konbayazen thực sự là một người.

“Không phải đến để xóa sổ ngôi làng này sao?”

“Kairat. Dừng lại đi!”

Dù bị Camilla đẩy, Kairat vẫn nhìn thẳng vào Sabina.

Không phải giận dữ. Đó là ánh mắt của học giả khao khát sự thật. Và cũng là ánh mắt của nhà nghiên cứu muốn xác nhận nghiên cứu của mình có thành hiện thực hay không.

“Xóa sổ cái gì?”

Tiếng quát của Odil vang lên ầm ĩ. Qua cánh cửa mở, Odil chạy vội ra với bộ dạng mặc áo chưa xong, bên cạnh là Barselda mặt tái mét.

Họ nghe được rồi sao? Tim Nazayev và Sabina đồng loạt thót lại.

“Kairat, đồ khốn! Không biết ơn ân nhân của làng mà dám nói cái gì đấy!”

Odil hầm hừ tiến lại, túm cổ áo Kairat ném phịch xuống ghế. Không ném mạnh có lẽ là chút lương tâm tối thiểu của một đội trưởng hộ vệ.

Odil đang trừng mắt với Kairat ngơ ngác thì quay sang nhìn Sabina, lập tức quát lớn.

“Nghe Barselda nói rồi. Cô đi phía tây thật à? Thật sự đã gặp Appetit sao?”

“……Thật ạ.”

“Tôi đã bảo đừng đi mà. Nguy hiểm lắm! Nếu mặt cô bị sẹo thì sao?”

Hướng câu hỏi hơi lạ, nhưng Sabina nghĩ Odil giận vì cô bỏ qua lời khuyên, nên xin lỗi.

“Xin lỗi. Nhưng không có vấn đề lớn. Dù để Appetit thoát, nhưng tôi đã hấp thụ được lõi lời nguyền……”

Sabina ngập ngừng, Odil nhìn thấy vết sẹo dài trên cổ cô, mắt trợn ngược.

“Cái gì đây. Ai làm cô bị thương!”

“Odil?”

“Cổ! Ai làm cô bị thương ở cổ hả!”

Odil lao tới với vẻ mặt hung ác, Erzan lập tức bước lên che chắn cho Sabina.

Ánh mắt vàng của Odil lóe lên sát khí.

“Mày à?”

“Odil?”

“Mày phải bảo vệ cô ấy tốt chứ! Đồ khốn kiếp!”

Bàn tay đầy sẹo vung lên tát mạnh vào má Erzan.

“Erzan!”

“Hiệp sĩ hộ vệ mà làm được gì? Để cô chủ bị thương thế kia hả?”

“Odil, sao vậy?”

“Cô Sabina, nguy hiểm!”

Sabina bị đẩy ra sau, Erzan dùng thân mình đỡ nắm đấm của Odil.

Không phòng thủ. Không phải vì vết thương ở lưng khó cử động. Mà vì đang che chắn cho Sabina nên không tránh.

“Mày! Mày phải bảo vệ tốt chứ! Mày phải chịu trách nhiệm chứ!”

Đấm vào bụng, vết thương lưng nứt ra, máu chảy. Đau rát như bị roi quất, nhưng Erzan im lặng chịu đựng cơn giận của Odil. Không biết Odil giận vì gì, nhưng nếu cơn giận hướng về Sabina thì anh phải chắn. Và việc không bảo vệ được Sabina hoàn toàn cũng là lỗi của anh, không có chỗ biện minh.

“Dừng lại, Odil!”

“Nếu làm kiểu này thì nghỉ việc đi! Cút quách đi!”

“Erzan không có lỗi!”

“Không có lỗi? Cô chủ bị thương mà không có lỗi à, đồ sâu bọ to xác mà vô dụng……!”

“Tôi bảo dừng lại mà!”

Tiếng hét của Sabina khiến tay Odil khựng giữa không trung.

“Đừng đánh! Đừng đánh Erzan nữa!”

Tiếng thét sắc nhọn như hiện hình, đâm phập vào lòng bàn tay Odil.

Đôi mắt vàng đang cháy bỏng hướng về Erzan đột nhiên cứng đờ vì kinh ngạc. Odil nhìn tay mình với vẻ không tin nổi. Không có gì bay tới, không chạm vào, vậy mà lòng bàn tay hắn rỉ máu đen theo đường vân tay.

Kỳ lạ thay, không đau. Bị thương mà không đau, có phải do lời nguyền hay do hắn đang mất cảm giác, không biết được.

Sabina lao lên, ôm chặt Erzan dù thân hình cô không che hết được anh.

“Ông là cái thá gì! Ông là cái thá gì mà dám động vào Erzan……!”

“Cô Sabina, bình tĩnh!”

“Đừng đụng vào Erzan của tôi!!”

「Đừng đụng vào mẹ tôi!」

Tiếng hét thời thơ ấu của chính mình vang lên từ đâu đó. Sabina nghẹn ngào ho khan, lắc đầu.

“Đừng đánh. Tôi không muốn Erzan bị thương……”

Không kịp suy nghĩ mình đang nói gì. Sabina bám chặt Erzan như thể rời ra là chết, nhưng tay vẫn đặt lên ngực để tránh chạm vết thương lưng.

Odil ngẩn người nhìn lòng bàn tay thủng lỗ to bằng móng cái, máu chảy ròng ròng. Camilla và Nazayev há hốc miệng như gặp ma. Còn Kairat thì mắt mở to, nhưng không phải vì sợ hãi. Như thể muốn nhìn kỹ hơn, anh kéo người đang bị ép ngồi dậy, chăm chú quan sát tay Odil.

Máu đen rơi xuống sàn không bay hơi.

Lời nguyền khi rời khỏi vật chủ thường mất sức giữ hình dạng. Vậy mà máu từ tay Odil không bay hơi, chảy thành đường cong nhẹ nhàng như nét cọ vẽ mực, rồi chui vào bóng của Sabina.

“Hức, hức……”

Vai Sabina run lên bần bật. Tiếng thở hổn hển xen lẫn nước mắt trong suốt rơi lộp độp. Odil nhìn đôi mắt đen nhìn mình đầy oán trách, đột nhiên cứng đờ.

Không phải vì bị cô tấn công. Cũng không phải vì bị thương bởi sức mạnh lạ.

Đôi mắt đen ấy như lôi hết tội lỗi giấu sâu trong tim hắn ra ngoài.

“Olga. Anh…….”

Phản xạ gọi tên em gái mình, Odil vội vàng ngậm miệng lại. Sabina vẫn chưa bình tĩnh, thở hổn hển với những tiếng nấc ướt át, mắt mở to. Người làm cô bình tĩnh lại chính là Erzan.

“Cô Sabina, dừng lại đi.”

“……Erzan…….”

“Không được làm vậy đâu.”

Erzan không biết sức mạnh lời nguyền của Sabina mạnh mẽ đến mức nào. Anh biết cô có thể hấp thụ lời nguyền khác và vết thương lành nhanh, nhưng không ngờ nó lại biểu hiện thành tính công kích như thế này.

“Nhưng, ưc. Người đó, hức. Người đó đánh Erzan…….”

Khi Sabina chỉ vào Odil với những tiếng nấc xen lẫn khóc, Erzan dùng tay mình phủ lên mu bàn tay cô, nhẹ nhàng kéo tay cô xuống.

“Cô Sabina ở lại ngôi làng này chẳng phải để cứu những người này sao. Bình tĩnh lại đi.”

Giọng Erzan trầm xuống thêm một chút. Giọng nói trầm ấm nhưng không hề áp bức khiến cơ thể run rẩy của cô dần dịu lại. Khi Sabina nức nở cúi đầu, Erzan vòng tay ôm vai cô.

Nhìn ba người vẫn đứng đờ như tượng đá và người đàn ông duy nhất ngồi nghiêng người về phía trước như đang xem một vở kịch thú vị, Erzan nhẹ nhàng nói.

“Hôm nay đã trải qua quá nhiều chuyện. Hãy để cô Sabina nghỉ ngơi một chút.”

“…….”

“Odil. Vết thương của ông ổn chứ?”

“……Ừm? À…….”

Chỉ khi Erzan gọi tên, Odil mới giật mình tỉnh lại và vụng về chỉnh lại tư thế cứng đờ. Đội trưởng hộ vệ của làng – người luôn bao bọc mình bằng lớp căng thẳng như áo giáp sắt, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào – giờ không còn ở đó nữa.

Odil cử động tay chân một cách gượng gạo, phát ra tiếng kêu ken két như con rối làm bằng dây thép.

“Odil. Tay ông bị thương…….”

“Ơ? Không, không sao. Loại này lành nhanh thôi.”

Odil vội dùng tay kia che lỗ thủng trên mu bàn tay. Dù không rõ nguyên nhân lòng bàn tay bị thủng, nhưng rõ ràng Sabina đã dùng sức mạnh nào đó tấn công ông.

Tuy nhiên Odil hoàn toàn không có ý định quát Sabina tại sao lại tấn công mình. Ông cũng chẳng tò mò sức mạnh gì đã làm tay hắn bị thương.

Như thể muốn xóa sạch ký ức về chuyện vừa xảy ra, Odil lắc đầu. Chỉ lúc này tay ông mới bắt đầu nhức nhối.

“Tôi ổn. Đừng lo, cứ chăm sóc tiểu thư Sabina…… của cậu đi.”

Lỗ thủng vẫn còn, nhưng máu đã ngừng chảy nên không vấn đề gì.

Thấy thái độ Odil cố tình né tránh chủ đề, Erzan khẽ cau mày rồi cúi đầu nhẹ.

“Xin lỗi. Hôm nay có thể về trước được không ạ?”

“……Ừ. Ừ, được…….”

Ánh mắt Odil không nhìn Erzan mà dán chặt vào Sabina đang nép vào lòng anh. Sabina tựa vào Erzan, nấc lên từng tiếng nhỏ như đứa trẻ tám tuổi. Dù cơ thể cô đã là người lớn, Odil lại cảm thấy ngực mình thắt lại như thể mình là tên lưu manh vừa đánh một đứa trẻ. Khi cố ý quay đầu đi, mắt hắn chạm phải Barselda đang đứng ở cửa.

Barselda đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng mà không bước vào nhà thờ.

“Bây giờ tôi chen vào được chưa?”

Barselda – người bị gạt ra ngoài vì lý do khác với Nazayev – hắng giọng “khụ” rồi bước vào. Ánh mắt Erzan lập tức cảnh giác. Đôi mắt xanh của anh nhanh chóng quét qua người đàn ông lạ mặt theo đường chéo.

Dù thấp hơn Erzan một chút, nhưng vẫn rất cao. Tóc đen dài quá vai hơi rối, nhưng không xù xì như Nazayev.

Đi được vài bước, Barselda nhận ra không khí căng thẳng nên dừng lại. Khi ánh mắt đỏ của hắn chạm vào Erzan, anh mới nhận ra muộn màng.

“Anh…… là Barselda à?”

“……Tôi chưa nói tên mà sao cậu biết?”

Khi cứu hắn ở kho hàng, hắn đầy muội than nên Erzan chỉ đoán được vóc dáng. Giờ ánh mắt Erzan có cảnh giác nhưng không có sát ý.

Barselda gãi cằm ngượng ngùng rồi quay sang Nazayev.

“Anh lại đi kể chuyện em lung tung khắp nơi rồi hả?”

Nazayev – người nãy giờ cứng đờ – giật mình nhảy dựng lên trước lời Barselda, quát lớn.

“Này Barselda! Kể lung tung cái gì, dám nói anh kể lung tung hả!”

“Nếu người lạ biết tên tôi thì chắc chắn là nghe từ anh rồi còn gì.”

“Dù sao thì cũng phải nói cho lịch sự chứ…….”

“Anh kể đúng không?”

Khi Barselda hỏi lại, Nazayev ngậm miệng, đôi mắt đỏ nhanh chóng nhìn sang hướng khác.

Không thể chối được. Khi Barselda bị nhốt dưới tầng hầm tháp phía đông, hắn không thể giao tiếp bình thường và toàn thân phủ lông đen, nên ngoại hình khác hẳn bây giờ.

Linh mục Roskayen chỉ gọi hắn là “hạt nhân phía đông”. Erzan và Sabina biết tên hắn là do hôm sau gặp Nazayev và nghe hắn kể.

“Tôi nghe nói hai người đã cứu tôi khi bị lời nguyền…… Người kia đang bị thương thì cứ vào nghỉ trước đi. Tôi sẽ tiếp tục tìm linh mục Roskayen.”

Dù Barselda chắc chắn đã thấy Sabina dùng sức mạnh lạ tấn công Odil, nhưng kỳ lạ thay hắn vẫn bình thản.

Hắn chào đơn giản như gặp hàng xóm mới chuyển đến, rồi nhanh chóng quay lưng rời khỏi nhà thờ.

Trong khi Nazayev vẫn tránh ánh mắt em trai, người vẫy tay chào bóng lưng Barselda lại là Kairat. Vẫn ngồi trên ghế, anh hỏi Erzan.

“Hình như giờ đã muộn để tiếp tục nói chuyện rồi nhỉ?”

“…….”

“Bệnh nhân cần nghỉ ngơi là trên hết, nên trước tiên cứ để cô ấy nghỉ. Erzan, đưa Sabina vào đi.”

Kairat vẫy tay như không có gì.

“Không cần tìm linh mục Roskayen nữa à?”

Barselda nhận ra Roskayen không ở nhà thờ, sau khi cứu Erzan liền đến nhà Kairat. Nhưng từ Kairat chỉ nghe rằng linh mục không đến kể từ khi mang bữa tối, nên hắn định đến nhà Camilla thì gặp Camilla đang đá Nazayev ra ngoài. Cô cũng chưa gặp Roskayen. Khi Barselda hỏi nơi linh mục có thể đến, Camilla chỉ chỗ ở của Odil.

Đó là hết phần Camilla kể. Nhưng Barselda chỉ dẫn Odil về nhà thờ.

Nghĩa là linh mục Roskayen cũng không ở chỗ Odil.

Thấy Kairat không hề lo lắng dù Roskayen mất tích, ánh mắt Erzan lại sắc bén.

“Camilla. Nazayev.”

“Ừ?”

“Ơ? Tôi à?”

“Hai người có thể giúp tìm linh mục Roskayen không?”

Dù kho hàng cách nhà thờ xa, nhưng với tư cách người duy trì cân bằng lời nguyền, linh mục Roskayen có thể đã gặp chuyện. Cần tìm ông nhanh.

“Không cần tìm đâu. Giờ ông ấy về rồi.”

Cửa phụ phía đối diện hướng Barselda đi mở ra, Roskayen bước vào.

“Linh mục Roskayen? Ngài đi đâu vậy…….”

“Ban ngày nhiều người tìm nên muốn đi một mình thì chỉ có thể đi ban đêm khi không có ai. Còn các người giữa đêm khuya thế này làm gì ở phòng cầu nguyện?”

Roskayen thở dài khi nhìn sàn nhà mục nát lõm sâu, ghế dính máu, bàn tay thủng lỗ của Odil không che hết, và vết thương lưng tróc da của Erzan.

“Erzan, cậu vào phòng nghỉ đi. Lát nữa tôi mang thảo dược và thánh thủy đến.”

“Linh mục Roskayen, nhưng…….”

“Camilla và Kairat về nhà đi, còn Nazayev đưa Odil về.”

Roskayen vội vã dọn dẹp chỗ ngồi và cố gắng đuổi những vị khách không mời mà đến ra ngoài. Camilla định nói gì đó, nhưng khi thấy Kairat không chút do dự đứng dậy rời đi về nhà, cô cáu kỉnh theo sau.

Nazayev kéo Odil – người vẫn còn đang ngẩn ngơ – đi, rồi đột nhiên nhớ ra điều gì đó đã quên.

“Khoan đã. Barselda đi tìm Roskayen rồi mà?”

“Nếu tìm không thấy thì sẽ quay về nhà thờ thôi.”

“Phải đến chỗ Barselda nói rằng Roskayen đã về chứ. Không thì hắn sẽ tìm đến khi mặt trời mọc luôn ấy chứ.”

Không biết từ bao giờ Nazayev lại lo lắng cho Barselda, nhưng Roskayen không cố ý chỉ ra điểm đó.

“Nazayev, cậu đưa Odil về rồi tiện đường tìm Barselda mà báo cho cậu ấy biết là được.”

“Hả? Sao tôi phải làm chuyện phiền phức ấy?”

“Vậy cậu định nhờ ai?”

Trước câu hỏi của Roskayen, Nazayev câm nín. Kairat đã đi rồi, Odil bị thương cộng thêm tinh thần nửa tỉnh nửa mê. Erzan cũng đang bị thương, nên người duy nhất còn cử động được là chính hắn.

Nazayev khẽ tặc lưỡi, lầm bầm “biết rồi” rồi kéo Odil ra khỏi nhà thờ.

“Linh mục Roskayen…….”

“Erzan. Trước tiên nên chữa vết thương đã. Chuyện nói sau, giờ để ta xử lý vết thương cho cậu trước.”

Roskayen dẫn Erzan vào phòng, dùng thánh thủy lau sạch cơ thể anh, đắp thảo dược lên rồi bước ra ngoài.

Sabina – người vẫn chờ đợi bên ngoài suốt thời gian đó – định vào xem tình trạng của Erzan thì bị Roskayen ngăn lại. Ông dẫn cô ra hành lang.

“Tiểu thư hãy đi theo tôi.”

***

Roskayen dẫn cô đến phòng giải tội. Phòng giải tội có cấu trúc như một căn phòng bị chia đôi, có lẽ vì Camilla hay Nazayev thường xuyên sử dụng nên một cánh cửa đã bị lệch, khe hở không khít. Cánh cửa bên kia vẫn còn nguyên vẹn, chắc hẳn đó là cửa dành cho linh mục ra vào.

“Linh mục Roskayen. Tôi không phải người trong làng này…….”

“Một khi đã bước vào nhà thờ, bất kỳ ai cũng có quyền thổ lộ tâm sự với linh mục.”

“Nhưng tôi không thể làm lễ giải tội hay gì đó…….”

Sabina không thể làm lễ giải tội với Roskayen. Không phải vì cô nghĩ mình vô tội, cũng không phải vì xấu hổ khi thú nhận tội lỗi, mà đơn giản là cô không thể nói với ông. Những việc cô làm dưới lệnh của cha mình không phải loại tội có thể được tha thứ chỉ bằng lời thú tội, mà nếu người khác biết được sự thật, tính mạng họ thậm chí còn bị đe dọa.

Trong tình trạng chưa thể xác định rõ mối quan hệ giữa cha mình – Bá tước Konbayazen – và Roskayen là đồng minh hay kẻ thù, Sabina không thể tiết lộ bí mật cho ông.

Roskayen nếu là đồng bọn của cha cô thì đã là vấn đề, nếu là kẻ thù cũng là vấn đề.

“Dù không nhất thiết phải thú tội cũng không sao.”

“Linh mục Roskayen.”

“Dù không phạm tội, con người đôi khi vẫn muốn thổ lộ lòng mình với ai đó để cảm thấy nhẹ nhõm.”

Mục đích chính của lễ giải tội là quỳ trước vị đại diện của Chúa, thú nhận hết thảy tội lỗi và cầu xin tha thứ, nhưng ở phòng giải tội này, việc người ta đến để thú tội đã đứt đoạn từ lâu.

Camilla đến đây chỉ để trút bầu tâm sự về ngôi làng bị nguyền rủa đáng ghét này, chửi rủa Kairat, cáu kỉnh và than vãn về hoàn cảnh của chính mình. Không phải để thú tội, mà gần như là một cách giải tỏa stress bằng việc nói ra những điều muốn nói cho sướng miệng với ai đó.

Ngược lại, Nazayev vì trong làng không ai chịu nói chuyện với hắn, mà lại ngại đến khu vực phía bắc đông người nên thường tìm đến Roskayen để trêu chọc vớ vẩn.

Những lời nói nhảm nhí và hỗn xược của Nazayev Roskayen chỉ nghe một tai rồi bỏ qua tai kia, nhưng việc có người tìm đến nói chuyện cũng mang lại sự an ủi cho chính ông. Vì vậy ông không đóng cửa phòng giải tội.

“Dù vậy tôi vẫn…….”

“Mời vào đi.”

Khi Roskayen mở cửa, cánh cửa vốn chỉ treo hờ trên bản lề kêu ken két mở ra, để lộ căn phòng hẹp chỉ đủ cho một người ngồi. Người dân làng đều từng làm lễ giải tội ở đây sao.

Sabina do dự, Roskayen liền đi vòng sang phía bên kia bước vào. Khi nghe tiếng cửa đóng và tiếng ngồi xuống, Sabina hoảng hốt. Qua ô cửa sổ nhỏ, cô thấy bộ râu trắng rậm rạp của Roskayen.

‘Phải làm sao đây…….’

Roskayen đã vào rồi thì không thể tự tiện bỏ đi được. Sabina đành miễn cưỡng bước vào phòng giải tội, đóng cửa và ngồi xuống.

“…….”

Nói gì bây giờ đây. Không thể thú tội được. Nhưng cũng không thể nói dối rằng mình vô tội nên chẳng có gì để thú tội. Sabina ngồi yên, chỉ xoắn xuýt ngón tay. Roskayen ở phòng bên không nói gì.

Ông đang chờ cô lên tiếng sao. Nhưng Sabina chẳng có gì để nói với Roskayen. Chính xác hơn là cô không biết nên nói gì. Càng im lặng lâu, Sabina càng bồn chồn.

“Erzan sẽ ổn thôi.”

“……Vâng? À…….”

“Nếu tiểu thư lo lắng đến thế, lòng Erzan sẽ càng thêm khó chịu.”

Roskayen nói như thể đã biết rõ điều cô lo lắng nhất. Có lẽ vì không nhìn thấy mặt nhau. Giọng Roskayen khiến căng thẳng và bất an trong cô dần tan biến.

Đôi mắt của người quen thuộc với lời nguyền thường đục ngầu và vô hồn, nhưng ở phòng giải tội này, Roskayen không phải kẻ bị lời nguyền nhuộm màu, mà chỉ là một linh mục. Nhận ra điều đó, tâm trạng lo lắng bồn chồn của Sabina bình tĩnh lại đôi chút.

Sabina ngẩng đầu nhìn bức tường phòng giải tội. Bức tường hẹp và dài, không treo gì cả. So với căn phòng đá cô từng bị nhốt ở phủ Bá tước Konbayazen, nơi này còn chật hơn, vậy mà lạ lùng thay, cô không cảm thấy ngột ngạt.

Có lẽ vì biết rằng mình có thể mở cửa rời đi bất cứ lúc nào? Hay vì có Roskayen ở phòng bên?

Sabina ngồi thẳng lưng, chậm rãi thở ra. Nhà thờ là nơi thiêng liêng ngăn chặn lời nguyền, lẽ ra ở đây phải khiến cô bất an hoặc cảm giác bị truy đuổi, vậy mà kỳ lạ thay, Sabina lại thấy nhà thờ này thật thoải mái.

Roskayen không lên tiếng. Dường như nhận ra hơi thở của Sabina đã đều đặn hơn, ông cũng ngả lưng vào ghế, thở dài một hơi. Sự im lặng kéo dài qua bức tường, nhưng không hề gượng gạo. Cả Roskayen lẫn Sabina đều quen với sự tĩnh lặng, nhưng không chỉ vì thế.

Chỉ cần biết rằng người kia đang ở đó thôi đã khiến lòng cô bình yên.

“Linh mục. Tôi…… về Erzan ấy ạ.”

“Vâng.”

“Sau này có thể thuyết phục Erzan để tôi đi một mình được không ạ?”

Dù có nói rằng anh ấy không chết, Erzan vẫn lo lắng cô bị thương nên luôn che chắn cho cô, lo lắng đến mức bồn chồn. Chỉ riêng tai nạn xảy ra khi hấp thụ lõi dục vọng hôm nay đã đủ rồi. Nếu tiểu thư che chắn cho Erzan thì dù toàn thân thành giẻ rách, chỉ cần nghỉ một đêm cũng hồi phục.

“Tôi không muốn Erzan bị thương vì tôi.”

“Vậy thì tiểu thư tự nói với cậu ấy sẽ tốt hơn chứ.”

“Tôi đã nói rồi. Đã nói nhưng…… Erzan lại quay lại.”

Cô đã đuổi anh ấy đi mà không thèm nhìn mặt, vậy mà chưa đầy nửa ngày sau, anh ấy đã lén mang bữa tối đến cho cô.

Dù cô có nói với Erzan rằng không cần bảo vệ mình nữa, rằng cô muốn đi một mình, Erzan vẫn sẽ lo lắng và lại lén theo sau cô.

“Nếu cậu ấy không nghe lời và quay lại thì cứ đuổi lần nữa là được chứ ạ.”

“Vấn đề là…… không làm được như vậy.”

“Tại sao thế?”

Sabina cúi đầu. Im lặng lại kéo dài, nhưng Roskayen không thúc giục. Sabina suy nghĩ hồi lâu rồi lại lên tiếng.

“Lúc Erzan quay lại, tôi thấy thật vô lý…… nhưng kỳ lạ thay, tôi lại vui.”

Đúng vậy. Nếu Erzan trái lệnh cô thì lẽ ra cô phải giận, vậy mà kỳ lạ thay cô không hề giận nổi. Không phải vì anh ấy bỏ qua lời cô, mà việc anh ấy lo lắng cho cô và mang bữa tối đến đã khắc sâu vào tim cô. Khoảnh khắc nhìn thấy mặt Erzan trong bóng tối, cảm xúc đầu tiên là ngỡ ngàng, kinh ngạc, và vui mừng.

“Nếu nghĩ cho Erzan thì lẽ ra tôi phải tàn nhẫn hơn để đuổi anh ấy đi, nhưng tôi không làm được. Vì Erzan quay lại tìm tôi khiến tôi vui quá…….”

“Nếu tiểu thư muốn ở bên cậu ấy thì ở bên sẽ tốt hơn.”

“Không được ạ. Nếu Erzan vì bảo vệ tôi mà lại bị thương thì sao?”

Giọng Sabina lẫn nước mắt. Roskayen khẽ hắng giọng như khó xử.

“Tôi phải đẩy Erzan ra xa, nhưng không biết cách. Không, tôi biết là nên làm vậy…… nhưng tôi không muốn.”

“Có nhất thiết phải đẩy cậu ấy ra không?”

“Tôi không muốn Erzan bị thương.”

“Nhưng tiểu thư cũng không muốn cậu ấy rời xa mình, đúng không.”

Trước lời nhận xét bất ngờ, Sabina chớp mắt và nhìn qua ô cửa sổ. Qua ô cửa nhỏ chỉ thấy vạt áo và râu của Roskayen. Dù không chạm mắt, Roskayen dường như biết cô đang nhìn mình mà tiếp tục nói.

“Dục vọng của con người là như vậy.”

“…….”

“Biết rằng để người kia tốt hơn thì nên để họ đi, nhưng lòng vẫn muốn giữ lại. Biết rằng ở đây nguy hiểm nên phải giận dữ đuổi đi, nhưng khi đối diện mặt mũi, nỗi nhớ và niềm vui khiến lời đuổi đi không thốt nên lời.”

Roskayen dường như nhìn thấu hết những tâm tư hỗn loạn mà chính Sabina còn chưa sắp xếp xong. Cô há miệng nhìn Roskayen qua ô cửa nhỏ.

“Nếu không gặp thì kìm nén dục vọng cũng không khó. Chỉ cần chịu đựng nỗi nhớ là được.”

“…….”

“Nhưng khi gặp mặt, thường thì dục vọng của bản thân lại trỗi dậy trước cả ý nghĩ vì người khác.”

“Như vậy thì không được chứ ạ? Đó là xấu…… ích kỷ mà.”

“Nếu đủ mạnh mẽ để đặt người khác lên trên dục vọng của mình thì đã không bị mê hoặc.”

Ông đang chỉ trích ý chí yếu đuối của Sabina sao. Nhưng lời nói không hề mang ý mỉa mai. Giọng Roskayen vẫn bình tĩnh và ôn hòa.

Ông nói những lời như đâm thẳng vào tâm tư cô giấu kín, vậy mà lạ thay, thay vì đau lòng, cô lại thấy nhẹ nhõm.

Đây có phải sức mạnh của linh mục không? Sabina không biết.

“Yếu đuối nên mới phạm tội, ngu muội nên mới không buông được vương vấn. Biết nguy hiểm nên đẩy ra, nhưng một góc lòng vẫn mong người ấy ở lại bên mình dù sao đi nữa.”

Đúng như lời Roskayen.

Erzan ở bên Sabina thì sẽ gặp nguy hiểm. Anh ấy sẽ lại bị thương vì cứu cô.

Vì vậy cô đẩy anh ấy ra, nhưng khoảnh khắc anh ấy quay lại, cảm giác nhẹ nhõm lại đến trước.

‘Không phải không có cách. Mà là không muốn làm vậy.’

Cách đuổi Erzan thì nhiều. Lý do để đuổi cũng nhiều.

Dù Erzan có lo lắng cho cô đến đâu, nếu cô giận dữ quát mắng thì anh ấy cũng không dám đến gần.

Nhưng Sabina không làm được. Chính xác là không muốn làm.

Không phải vì áy náy khi giận Erzan.

Mà vì sợ Erzan rời đi.

“Nhưng như vậy là xấu, rất xấu mà.”

“Tại sao tiểu thư nghĩ thế là xấu?”

“Không thể vì mình thích mà đẩy Erzan vào nguy hiểm được.”

“Tiểu thư.”

Roskayen ngừng một chút để lấy hơi, rồi hỏi bằng giọng nghiêm túc.

“Hãy tạm gác chuyện điều gì là chính nghĩa và đúng đắn lại. Bây giờ, điều quan trọng trước tiên là tiểu thư thực sự mong muốn điều gì.”

“…….”

“Erzan phải rời xa tiểu thư, phải không ạ?”

“Vâng…….”

“Tiểu thư có muốn Erzan rời xa mình không?”

Sabina không trả lời được.

Cô biết mình phải làm vậy, biết đó là điều đúng đắn, nhưng trái tim lại chạy ngược chiều. Cô biết rằng vì Erzan mà đẩy anh ấy đi là đúng, nhưng lòng cô lại mong anh ấy ở bên cạnh. Cô sợ mất đi người đã thắp sáng thế giới chỉ toàn bóng tối không một tia sáng của mình.

“……Tôi muốn Erzan ở bên cạnh tôi.”

“Vậy thì cứ nói như thế là được.”

“Thật sự…… có được như vậy không ạ?”

“Việc có được hay không không phải do tôi phán xét. Chính là tiểu thư.”

Thật kỳ lạ. Sabina và Roskayen chưa từng trò chuyện sâu sắc đến thế, vậy mà ông lại biết chính xác điều cô đang lo lắng. Cảm giác như có thứ gì đó nặng nề đè lên ngực từ lâu nay đang dần trôi ra ngoài.

Sabina thở dài, ngả lưng vào tựa ghế. Kẽo kẹt. Từ phía bên kia vang lên tiếng Roskayen chỉnh lại tư thế, nhưng Sabina không quay đầu.

“Linh mục Roskayen.”

“Vâng.”

“Cảm ơn ngài…….”

“Tôi chẳng làm gì đáng để nhận lời cảm ơn. Chỉ lắng nghe tiểu thư nói thôi mà.”

Roskayen không đưa ra câu trả lời cho Sabina. Ông cũng không ra lệnh cô phải làm gì.

Ông chỉ an ủi và khích lệ cô.

Ông nói rằng cứ làm theo điều cô mong muốn.

“Dù vậy tôi vẫn cảm ơn. Xin ngài cho tôi được cảm ơn.”

Có lẽ chỉ là một câu nói bình thường, nhưng nó đã thổi bay hết những lo lắng bấy lâu nay của Sabina.

Chỉ riêng câu nói ấy thôi cũng đủ khiến cô cảm thấy được giải thoát.

“Tiểu thư. Vậy thì tôi có thể nhờ một việc được không?”

“Việc gì ạ?”

“Hai ngày nữa, tôi sẽ dẫn tiểu thư đến phía bắc của làng. Cùng đi nhé.”

***

Khi Barselda đi gọi Odil, có lẽ đã cùng Nenavuste đánh thức ông, nên ngay khi Nazayev vừa đưa Odil về túp lều, hắn đã bị Nenavuste mắng oan uổng.

“Này Nazayev! Đồ rác rưởi! Roskayen nói gì mà giữa đêm khuya thế này còn lôi người ta dậy!”

“Khoan đã, chờ chút! Không phải tôi đánh thức mà? Sao lại đổ lên đầu tôi?”

“Em tao còn chưa ăn tối đã ngủ rồi…… Mày là người mà không có chút suy nghĩ cho người khác à? Tao vốn đã nghĩ mày là đồ khốn nạn, vậy mà 15 năm trôi qua mày vẫn chẳng thay đổi chút nào!”

“Tôi oan lắm! Người đến đây là Barselda cơ mà? Sao lại mắng tôi!”

“Làm anh mà đẩy hết cho em, mày tự hào lắm hả? Tự hào lắm à?”

Với Nenavuste – người đã không ngủ ngon, không ăn no suốt 15 năm chỉ để bảo vệ các em – thì Nazayev là tồn tại khó hiểu nhất, thậm chí không muốn thừa nhận cùng tồn tại trên đời này.

Nenavuste ném luôn chiếc giày còn lại về phía Nazayev với vẻ mặt ghê tởm, còn Nazayev định thanh minh nhưng bị mắng nên đành đẩy Odil – vẫn đang ngẩn ngơ – sang một bên rồi chạy biến.

“Trời ơi. Sao cứ nhắm vào mình hoài vậy…… Gần đây mình có làm gì xấu đâu.”

Người tốt mười lần mà làm sai một lần đã bị mắng, còn kẻ tệ mười lần mà làm tốt một lần đã được khen, chẳng phải thế sao? Nazayev không hiểu nổi tại sao mình gần đây sống lành mạnh, ngoan ngoãn (theo đánh giá của chính hắn) mà lại càng ngày càng bị ghét.

“Có phải cái này không? Càng khổ sở trong thực tế thì càng chọn một mục tiêu để trút giận, giải tỏa stress…… Chết tiệt. Mình thành vật hy sinh rồi à?”

Thực ra từ đầu đến giờ, cách đối xử với Nazayev trong làng chưa từng thay đổi. Chỉ là trước đây Nenavuste không thể rời khu vực phía nam, Camilla mặt sụp một bên và khập khiễng, Kairat thì mù nên dù Nazayev có làm trò điên rồ cũng không ai đuổi đánh được. Giờ tình hình thay đổi nên mọi thứ quay về như cũ.

“Thời Odil còn trốn tránh để không gặp dân làng thì tốt hơn. Lúc đó ít bị khinh thường thế này.”

Nazayev lẩm bẩm như nhớ về vinh quang quá khứ mơ hồ, rồi đi xuống con đường rừng. Vì Erzan và Sabina còn ở nhà thờ nên túp lều của hai người vẫn trống không.

Chỉ mới vài tiếng trước thôi mà lại như chuyện xảy ra từ lâu lắm rồi, Nazayev lắc đầu. Nếu lúc đó mình không đi về phía bắc rừng thì sao nhỉ. Erzan sẽ không bị thương, Sabina sẽ không khóc? Hay ngược lại, cả hai sẽ gặp nguy hiểm lớn hơn?

Nghĩ đến cảnh Sabina khóc khi nhìn Erzan, lòng hắn bỗng rối bời, Nazayev gãi gãi gáy. Tóc hắn vốn mượt mà là niềm tự hào, giờ thì cháy xém, phần trên xoăn tít, phần dưới khô xơ.

“Ôi. Đầu tóc thế này làm sao đây…… Hay cắt ngắn như Erzan nhỉ?”

Thói quen của Nazayev là nói hết suy nghĩ thành lời. Giống Camilla, vì ngoài Roskayen chẳng còn ai để nói chuyện nên nếu không tự nói một mình thì sợ quên cách nói. Đồng thời cũng để tạm quên đi nỗi cô đơn khi ở một mình và thực tế tuyệt vọng không thể rời khỏi ngôi làng bị nguyền rủa này.

“Biết thế đã chọn cách khác rồi.”

Hắn hối hận vô cớ. Vì suy nghĩ chưa qua não đã tuôn ra miệng nên khiến Sabina hiểu lầm. Nazayev nghĩ mình đã tiếp cận chân thành, vậy mà lại khiến Sabina cảnh giác hơn, đồng thời để lại ấn tượng xấu với Erzan rằng hắn là đồ rác rưởi không đáng giao du.

Dĩ nhiên đó không phải hiểu lầm hay định kiến, mà chỉ là sự thật, nhưng Nazayev tin rằng đó chỉ là hiểu lầm.

“Cởi áo choàng cho Sabina rồi giờ lạnh quá. Hay tìm chỗ nào chui vào đây…….”

Nazayev xoa tay, ngước nhìn ngọn tháp sừng sững trước mặt.

Tháp phía đông – nơi Barselda từng bị nhốt dưới hầm.

Cũng là nơi nhà thờ của làng từng tọa lạc.

Nazayev chẳng có chút đức tin nào, cũng không đủ kiên nhẫn ngồi yên cầu nguyện nên số lần đến nhà thờ đếm trên đầu ngón tay, thậm chí chưa từng tham dự thánh lễ. Sau khi Barselda bị nhốt dưới hầm tháp, hắn càng tránh xa nơi này.

Nếu nhà thờ không dời sang phía tây, có lẽ dù có buồn chán đến đâu Nazayev cũng chẳng tìm đến Roskayen.

“Ngày xưa đến đây thấy thật khó chịu.”

“Anh thì biết gì.”

Giật mình vì tiếng Barselda, Nazayev nhìn vào trong thì thấy em trai đang đứng trước cầu thang dẫn xuống hầm.

Nazayev lúng túng vì bất ngờ gặp Barselda ở nơi không ngờ tới.

Tóc dài chạm vai, mắt đỏ giống hệt Nazayev, nhưng vóc dáng cao lớn và đường nét khuôn mặt sắc sảo khiến hai anh em chẳng giống nhau chút nào. Dù biết Barselda không còn mang hạt nhân lời nguyền nữa, khi đối diện hắn vẫn thấy lạnh gáy.

“Này Barselda. Mày làm gì ở đây? Không phải đi tìm Roskayen sao?”

“Tôi nói thế rồi đi mà.”

“Mày đi có tí mà quay lại rồi. Đi dạo đêm à. Thôi về nhà thờ đi.”

“Sao phải về?”

Trước câu hỏi của Barselda, Nazayev chớp mắt ngước nhìn em trai. Barselda đứng im. Nhưng vẻ mặt hắn cứng đờ như vừa thấy thứ gì kinh khủng. Nỗi đau khi thay anh chịu lời nguyền và cơn giận từ hạt nhân lời nguyền đã biến mất, thay vào đó là nỗi sợ hãi.

“Tại sao mình phải đến chỗ hiện thân của lời nguyền?”

“Hả?”

“Người do anh Aleksei gửi đến mà. Người phụ nữ đó.”

Chỉ trùng tên thôi, không có bằng chứng nào cho thấy Bá tước Konbayazen – người gửi Sabina – chính là Aleksei anh trai họ.

Vậy mà Barselda run rẩy co ro như đối diện với sự thật kinh hoàng không thể chối cãi.

“Cô ta sẽ giết hết chúng ta.”

***

Có lẽ do thuốc gây tê mà Roskayen dùng khi chữa trị, hay do cơ thể bị thương cộng thêm sự mệt mỏi tích tụ dồn dập một lúc, Erzan không tỉnh giấc dù cửa mở ra. Nhìn thấy anh ngủ say, Sabina nhẹ nhõm thở phào, bước chân không phát ra tiếng động, lặng lẽ tiến lại gần giường rồi ngồi xổm ngay trước mép giường, tựa người vào đó.

Khuôn mặt Erzan đang ngủ say ở ngay trước mắt, gần đến mức chỉ cần đưa tay là chạm tới. Nghe tiếng thở đều đặn của anh, Sabina bất giác thở ra một hơi nhẹ nhõm. Cô khẽ đặt tay lên mép giường, chống cằm, lặng lẽ ngắm nhìn Erzan.

“Tiểu thư cứ làm theo ý mình muốn.”

Nghe lời linh mục Roskayen, Sabina lập tức tìm đến chỗ Erzan. Cô biết Erzan đang là bệnh nhân cần nghỉ ngơi. Cô biết anh là hiệp sĩ, nhạy cảm với mọi động tĩnh, chỉ cần sơ sẩy chút thôi cũng có thể đánh thức anh. Cô cũng biết nếu Erzan tỉnh dậy, chỉ cần tiểu thư – chủ nhân của anh – ở bên cạnh, anh sẽ không thể nào nghỉ ngơi thoải mái được.

Vậy mà Sabina vẫn đến đây.

Vì cô muốn gặp Erzan.

‘May quá. Không làm anh ấy tỉnh…….’

Khi chiến đấu, anh phản ứng nhanh như thú dữ nhờ bản năng, nhưng giờ nghĩ lại, có lẽ lúc ngủ anh lại hoàn toàn không phòng bị. Những lần ngủ cùng Sabina, dù cô có phát ra tiếng động hay hôn anh, Erzan cũng không tỉnh cho đến khi cô chủ động.

Chắc hẳn vì bình thường anh luôn căng thẳng quá mức.

Sabina nín thở, cẩn thận đặt lòng bàn tay mình lên cổ tay Erzan để không đánh thức anh. Mu bàn tay anh đầy những vết xước nhỏ, nếu vuốt ve e sẽ làm vết thương nặng thêm, nên cô chỉ đặt nhẹ lên cổ tay, nhưng vẫn cảm nhận rõ nhịp tim anh đập mạnh mẽ.

Cô từng nghĩ tim Erzan đập to ngay cả khi tỉnh, nhưng không ngờ lúc ngủ nhịp tim vẫn mạnh mẽ đến vậy. Tim anh dường như vẫn làm việc cần mẫn dù chủ nhân đang ngủ say. Nghĩ vậy, Sabina khẽ đặt môi lên đầu ngón tay anh.

‘Muốn chạm vào anh.’

Cô không muốn nhìn thấy Erzan bị thương vì mình.

Cô không muốn Erzan phải chịu đau đớn vì cô.

Sabina chẳng thể làm gì cho Erzan cả, nên ít nhất cô không muốn trở thành nguyên nhân khiến anh khổ sở.

‘Nhưng Erzan đã bị thương vì mình rồi.’

Đó là kết quả cô không hề mong muốn nhất. Bình thường đối diện với thực tế kinh khủng thì nên chạy trốn, vậy mà Sabina không thể rời khỏi bên anh.

‘Nếu Erzan ở bên mình, anh ấy sẽ lại bị thương.’

Sẽ bị thương, sẽ chịu nhục nhã, sẽ phải trải qua bao gian nan.

Vậy mà Sabina vẫn muốn ở bên Erzan.

Cô biết đẩy anh ấy đi là đúng, nhưng không làm được.

Cô thích việc Erzan ở bên mình quá.

Cô vui mừng đến phát điên khi dù bị đẩy ra anh vẫn quay lại.

Dù biết mình ích kỷ, cô vẫn lấy cớ “vì Erzan đã quay lại” để giữ anh lại.

“Erzan.”

Sabina khẽ gọi tên anh trong lúc anh đang ngủ say, rồi chậm rãi nhắm mắt.

“Xin lỗi. Em e rằng em không thể để anh đi được.”

Cô biết nếu cứ ở bên nhau thế này, nguy hiểm lớn hơn sẽ ập đến.

“Em muốn ở bên anh.”

Cô biết anh sẽ bất hạnh, biết rằng nếu rời khỏi cô anh mới có thể sống cuộc đời đúng nghĩa.

“Em…… thích Erzan lắm.”

Cô khao khát anh đến mức không chịu nổi.

Chỉ chạm tay thôi mà cảm nhận được hơi ấm của anh đã khiến lòng cô tràn đầy ấm áp và viên mãn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

photo 2026 02 26 08 43 05
Tiểu Thuyết – Junk? Junk!
April 16, 2026
photo 2026 02 26 08 42 28
Tiểu Thuyết – Đêm Bí Mật Của Thánh Nữ
April 16, 2026
photo 2026 03 19 17 43 45
Lời nguyền của người hàng xóm
April 28, 2026
manga_cover_c5809004-88d8-4369-99c2-c2942c883238
Cánh Đồng Bị Lãng Quên
May 23, 2026

Recent Posts

    Recent Comments

    No comments to show.

    Comments for chapter "Chương 19"

    MANGA DISCUSSION

    Leave a Reply Cancel reply

    You must Register or Login to post a comment.

    © 2026 Quillpetalcomi

    Premium Chapter

    You have not logged in yet

    Sign in

    Lost your password?

    ← Back to Quillpetalcomi

    Sign Up

    Register For This Site.

    Log in | Lost your password?

    ← Back to Quillpetalcomi

    Lost your password?

    Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

    ← Back to Quillpetalcomi

    Caution to under-aged viewers

    Tiểu Thuyết – Lửa Trong Đầm Lầy

    contains themes or scenes that may not be suitable for very young readers thus is blocked for their protection.

    Are you over 18?