Tiểu Thuyết - Lửa Trong Đầm Lầy - Chương 2
Edit: Quillpetal
Xe ngựa rời khỏi lãnh địa Bá tước Konbayazen, cuối cùng tiến vào con đường núi.
─Lạch cạch.
Có lẽ vì đường gồ ghề, mỗi lần bánh xe lăn qua đá, cơ thể mảnh mai của Sabina lại nhảy lên.
“Phải đi xe ngựa rất lâu mà đường xấu thế này. Tiểu thư Sabina, dựa vào tôi đi ạ.”
“Không… không cần đâu.”
Xe ngựa chở Sabina và Erzan là loại hai chỗ đơn giản, màu đen, không có trang trí, cũng không dán huy hiệu gia tộc Konbayazen. Có lẽ vì sợ xe sang trọng sẽ thu hút sự chú ý của người khác nên mới chuẩn bị loại này. Đến đây thì không sao.
Vấn đề là kích thước xe quá nhỏ so với hai người.
Hay đúng hơn là Erzan quá to lớn, chiếm hết không gian.
‘Erzan thật sự… rất cao lớn.’
Ngay cả cha cô – Bá tước Konbayazen – đã cao lớn, vậy mà Erzan còn cao hơn cha cô cả một cái đầu. Dù không mặc giáp vì chuyến đi bằng xe ngựa, nhưng anh vẫn to gấp gần đôi Sabina – người đang đội mũ trùm.
Dĩ nhiên, dù Erzan có lớn đến đâu, xe ngựa vẫn đủ chỗ cho hai người đàn ông trưởng thành bình thường, không đến mức chật chội.
Nhưng tình trạng của Sabina lại hơi đặc biệt.
‘Nếu chạm vào cơ thể mình, có thể bị lời nguyền ảnh hưởng. Phải cẩn thận.’
Khi được hộ tống, cô đã thử nắm tay Erzan và xác nhận anh không bị lời nguyền khi chạm vào cô. Nhưng việc tiếp xúc lâu dài thì chưa chắc chắn.
Lo sợ gây ảnh hưởng xấu đến Erzan, cô cố gắng dịch mông sang một bên, ép sát vào cửa xe để tránh chạm vào anh. Rồi cô co người lại.
Hành động này không chỉ vì lo lời nguyền, mà còn vì cô thấy khó xử khi ở gần Erzan. Đây là lần đầu tiên cô ngồi gần một người đàn ông không phải cha mình đến thế.
“Tiểu thư Sabina, xe lắc lư thế này mà tiểu thư ngồi sát góc thì càng mệt hơn đấy ạ. Hay là ngồi vào trong một chút…”
“Kh, không sao đâu. Tôi ngồi thế này là được rồi.”
Sabina vội quay người để tay Erzan không chạm tới. Hành động rõ ràng từ chối khiến bàn tay Erzan lơ lửng giữa không trung, rồi ngượng ngùng thu về đùi mình.
‘Phải làm sao đây…’
Với người bình thường, chỉ cần chạm vào cơ thể cô là da thịt bắt đầu thối rữa. Ngay cả những tên giám sát quấn bùa khắp người cũng hiếm khi dám chạm trực tiếp vào cô. Nếu Sabina thực sự muốn giết, bùa cũng vô dụng, nên bọn giám sát luôn sợ hãi và cảnh giác với cô.
‘Vậy mà Erzan sao lại chẳng hề e ngại muốn chạm vào mình?’
Nếu biết thân phận cô, hẳn anh sẽ không dám đến gần chứ đừng nói chạm vào. Nhưng người đàn ông này lại đưa tay ra mà không chút do dự.
‘Có lẽ cha chưa cảnh báo anh ta cẩn thận?’
Có thể cha cô, vì sợ thân phận cô bị lộ, đã không kể chi tiết cho Erzan.
‘Dù nắm tay cũng không sao, nhưng nếu anh ta tháo bùa ra thì sẽ nguy.’
Sabina kéo mũ trùm xuống thấp đến mức không nhìn thấy phía trước, co ro ép sát vào góc xe để tránh chạm vào Erzan.
“Tiểu thư Sabina. Nếu mệt thì dừng xe nghỉ một lát nhé?”
“Không cần…”
“Tiểu thư chưa ăn gì, có ổn không ạ? Nếu lạnh thì tôi lấy chăn cho.”
“Không sao… Không sao đâu…”
Mỗi lần Erzan mở lời, Sabina lại căng thẳng hết mức, co ro trong góc xe run rẩy. Trông cô giống như một con thú hoang bị thương đang cảnh giác với con người.
‘Có phải tôi tiếp cận tiểu thư quá mạnh bạo không?’
Erzan mới tốt nghiệp trường đào tạo hiệp sĩ, đây là lần đầu anh nhận nhiệm vụ hộ vệ. Không, phải nói là lần đầu anh ở gần một người phụ nữ mới đúng.
Anh không hề căng thẳng hay ngại ngùng vì đối phương là nữ. Vì Erzan hoàn toàn không biết gì về phụ nữ, nên anh chẳng thấy khó xử khi đối diện với người khác giới. Vấn đề là anh không biết phải cư xử thế nào trong tình huống này.
‘Nghe nói tiểu thư sức khỏe yếu. Ngồi xe lâu thế này chắc mệt lắm.’
Anh định dừng xe để nghỉ, nhưng Sabina đã từ chối rõ ràng, nên Erzan không thể tự ý dừng lại. Anh ngượng ngùng gãi gáy, rồi quay mặt nhìn về phía trước.
Trong xe ngựa vẫn đang lăn bánh trên đường núi, Erzan nhớ lại những chuyện xảy ra trước khi đến đây.
***
Dù đã đỗ đầu trong kỳ thi tuyển vào đội cận vệ hoàng cung với thực lực mạnh mẽ, Erzan vẫn không được phân bổ nhiệm vụ. Lý do là trong kỳ kiểm tra thể chất, anh bị đánh giá “không phù hợp”. Quan chức phụ trách đội cận vệ không giải thích cụ thể điều gì không phù hợp, chỉ trả lời rằng đó là quyết định từ cấp trên.
Nhìn những đồng đội nhập ngũ cùng thời điểm lần lượt được phân về đơn vị, Erzan chỉ biết ngồi chờ đợi trong vô vọng.
Rồi một ngày nọ, Bá tước Konbayazen – người đang thay mặt Hoàng đế – tìm đến Erzan.
「Cậu là Erzan Muscovayev phải không.」
Dù rõ ràng đã ngoài 40 tuổi, Bá tước Konbayazen trông chẳng khác mấy so với Erzan 18 tuổi. Ông để râu để trông già dặn hơn, mặc quần áo rộng rãi, nhưng làn da vẫn mịn màng như thanh niên ngoài 20, ánh mắt sắc sảo và thông minh.
「Nghe nói trong kỳ kiểm tra thể chất, cậu bị đánh giá không phù hợp.」
「Vâng. Vì vậy tôi vẫn chưa được phân bổ nhiệm vụ.」
「Thật không ngờ cậu vẫn còn sống……」
「Hả?」
「Không, ý ta là rất vui khi biết có một người sở hữu khả năng đặc biệt như cậu tồn tại.」
Erzan không hỏi lại “khả năng gì cơ chứ?” vì anh không thiếu lịch sự đến mức đó. Anh chỉ im lặng lắng nghe.
Bá tước Konbayazen nhìn anh với vẻ hứng thú lớn lao, rồi đưa ra lời đề nghị.
「Gia tộc chúng tôi đang bảo vệ một tiểu thư. Ta muốn cậu đảm nhận việc hộ vệ cho cô ấy.」
「Tôi là hiệp sĩ thuộc hoàng cung. Ngoài nhiệm vụ của đội cận vệ, tôi……」
「Hiện tại ta đang thay mặt Hoàng thượng. Việc ta giao cho cậu cũng là vì hoàng thất.」
Lời nói khó hiểu, nhưng Erzan chỉ là một hiệp sĩ bình thường, còn Bá tước Konbayazen là nhiếp chính của Hoàng đế. Anh không có quyền phản đối. Vốn dĩ, một người như Bá tước lẽ ra không bao giờ gặp mặt một hiệp sĩ chưa được phân bổ như anh.
「Cậu nhận lời chứ?」
「Tôi chỉ tuân lệnh thôi ạ.」
「Tốt. Thái độ này ta cũng thích. Quả nhiên cậu chính là nhân tài ta đang tìm kiếm.」
Dù Erzan chưa có thành tích gì đáng kể với tư cách hiệp sĩ, Bá tước Konbayazen lại rất hài lòng với anh. Cuối cùng Erzan chấp nhận nhiệm vụ hộ vệ và nộp đơn xin nghỉ phép vô thời hạn. Dĩ nhiên, đơn được Bá tước Konbayazen trực tiếp phê duyệt.
Đó là chuyện xảy ra ba ngày trước.
***
“Đã đến nơi rồi, tiểu thư Sabina.”
Xe ngựa dừng lại ở một thung lũng núi sâu hun hút. Chắc hẳn ngôi làng nơi Sabina sẽ dưỡng bệnh nằm ở đây.
Nhưng những hình ảnh thường liên tưởng khi nhắc đến “làng núi” – dòng suối trong vắt, làn gió mát lành, cảnh rừng xanh mướt – hoàn toàn không tồn tại.
“Chỗ này… rốt cuộc là sao…?”
Erzan nhìn quanh với vẻ mặt bối rối.
Bao quanh ngôi làng là những cây sồi đen um tùm, dày đặc đến mức ánh nắng mặt trời giữa trời quang đãng cũng trở nên nhạt nhòa. Dù không mưa, mặt đất vẫn lầy lội đầy bùn nhão. Giữa ban ngày mà không khí vẫn tối tăm, âm u lạ lùng. Nếu không có bốn ngọn tháp xa xa, hẳn sẽ nghĩ đây là ngôi làng không có người ở.
Erzan quay sang người đánh xe vẫn ngồi trên ghế mà chưa xuống, cố gắng nói:
“Xin lỗi, hình như ngài đi nhầm đường rồi. Bá tước Konbayazen nói tiểu thư sức khỏe yếu cần dưỡng bệnh, nhưng nhìn thế nào chỗ này cũng không phải nơi để bệnh nhân nghỉ ngơi cả.”
“Tôi nhận lệnh rõ ràng từ chủ nhân là đưa đến đây. Vậy tôi xin phép.”
“Khoan đã!”
Dù Erzan gọi với theo, người đánh xe vẫn không do dự, quất roi quay xe đi ngược đường cũ. Bị bỏ lại giữa vùng núi u ám đầy khí tức âm u, Erzan hoảng hốt quay sang Sabina, nhưng cô vẫn bình thản.
‘Cảm nhận được khí tức lời nguyền.’
Từ mặt đất, một thứ khí đen đặc, dính nhớp, giống như sương mù, chậm rãi bốc lên. Nó giống hệt thứ lời nguyền từng bao phủ cơ thể cô khi lần đầu bị cha gọi đến.
Sabina không tháo mũ trùm, chỉ khẽ vén vành lên để nhìn xung quanh. Giữa khu rừng rậm rạp dường như không có người ngoài vào ra suốt nhiều năm, thậm chí hàng chục năm, có một con đường hẹp xuyên qua. Dù là lần đầu thấy, cô vẫn biết đây là con đường gì.
“Đi theo đường này sẽ đến làng.”
“Tiểu thư Sabina……”
“Đi thôi.”
Khác hẳn lúc ngồi trong xe còn ngại ngùng né tránh Erzan, khi xuống xe, Sabina trở nên bình thản. Erzan do dự một chút rồi bước đi trước. Sabina giữ khoảng cách ba bước chân, theo sau. Mỗi lần giẫm lên bùn lầy, khí tức bất an như rắn trườn theo giày cô, bò lên người.
‘Tôi thì không sao, nhưng Erzan thì có ổn không?’
Sabina khẽ vén mũ trùm cao hơn, nhìn bóng lưng Erzan phía trước. Người hiệp sĩ trẻ với thân hình to lớn gấp đôi cô trông càng vững chãi nhờ dáng đứng thẳng tắp. So với những tán cây um tùm che khuất nắng, bóng lưng anh còn to lớn và đáng tin cậy hơn.
‘Nếu là Erzan, chắc sẽ không bị ảnh hưởng bởi những lời nguyền nhỏ nhặt ở đây đâu.’
Dù chẳng có cơ sở gì, nhưng cảm giác ấy khiến Sabina yên tâm.
“Đã đến rồi.”
Cuối con đường là một ông lão mặc áo tu sĩ đứng chờ. Khoảng 60-70 tuổi. Áo tu sĩ đen, mũ tu đen, chắc là tư tế của nhà thờ trong làng này.
Dù để bộ râu trắng dài rậm rạp, ông ta chẳng hề toát lên vẻ hiền từ. Đôi mắt đen đục ngầu giống hệt Sabina.
Khí tức lời nguyền bao trùm ngôi làng này không phải thứ người thường chịu nổi. Dù không bị nuốt chửng ngay lập tức, cũng sẽ từ từ bệnh tật rồi chết dần.
Nhìn ông ta tiến lại gần với ánh mắt đờ đẫn không giống tư tế chút nào, Sabina dễ dàng suy ra ông đã quen thuộc với lời nguyền.
“Tôi đã nghe chuyện. Tôi là Roskayen, phụ trách giáo khu này.”
“Xin chào, thưa cha xứ. Đây là tiểu thư Sabina do gia tộc Bá tước Konbayazen bảo vệ. Tôi là Erzan Muscovayev, hiệp sĩ hộ vệ của cô ấy.”
Trong lúc cha xứ và Erzan chào hỏi nhau, Sabina quan sát cảnh vật ngôi làng.
Nơi họ đang đứng là một quảng trường có hàng rào bao quanh. Bên cạnh là ao nước, phía xa là chuồng gia súc bỏ hoang và những ngôi nhà gỗ cũ kỹ. Tường gỗ rơi rụng, mái nhà sụp xuống vì lâu không sửa chữa, trông như nhà hoang không người ở.
“Tôi sẽ dẫn hai vị đến chỗ nghỉ. Mời theo tôi.”
Sabina và Erzan không mang theo hành lý gì nhiều. Lời Bá tước Konbayazen nói rằng mọi thứ cần thiết đều đã chuẩn bị sẵn ở đây dường như là sự thật, vì chỗ ở của họ đã được sắp xếp sẵn.
Theo cha xứ Roskayen đi khoảng 10 phút. Dù là ngôi làng nhỏ, nhưng suốt quãng đường đến chỗ ở, cả ba không gặp bất kỳ người dân nào.
‘May quá. Sẽ không xảy ra chuyện vô tình làm hại người khác.’
Sabina thở phào vì không cảm nhận được dấu vết con người. Nhưng Erzan lại thấy tình hình này quá kỳ lạ.
‘Tại sao không thấy ai cả?’
Ngôi làng u ám đến mức có thể gọi là làng ma, không khí nặng nề, đất đai cằn cỗi. Những khoảng đất có lẽ từng là vườn rau giờ mọc đầy cỏ dại vàng úa, trông như đã không trồng trọt gì nhiều năm.
‘Người dân ở đây sống bằng gì? Có trồng trọt không vậy?’
Chỉ nhìn qua cũng biết đây không phải ngôi làng bình thường. Ý định của Bá tước Konbayazen khi đưa một tiểu thư được cho là bệnh yếu đến nơi này dưỡng bệnh là gì? Erzan không thể đoán được.
‘Thật sự ở chỗ này tiểu thư Sabina có dưỡng bệnh được không?’
Erzan hoàn toàn không biết Sabina quen với bóng tối và yên tĩnh, cũng không thích gặp gỡ người khác. Vì vậy anh chỉ có thể lo lắng liệu sức khỏe cô có tệ hơn ở đây không.
‘Đường nhiều sỏi quá. Phải lát đường lại để tiểu thư dễ đi lại khi đi dạo trong lúc dưỡng bệnh mới được.’
Hai người mới vừa đến làng, vậy mà mắt Erzan đã bắt đầu vẽ lộ trình: đường nào phù hợp để Sabina đi dạo trong lúc dưỡng bệnh.
Nhưng suy nghĩ của Erzan dừng lại ngay khi cha xứ Roskayen dừng bước.
“Hai vị cứ nghỉ ngơi ở đây.”
“Hả? Ở đây ạ?”
Erzan không giấu nổi sự kinh ngạc, giọng cao lên.
Không phải vô lý. Tình trạng căn lều mà cha xứ chỉ vào thực sự quá tệ.
Ngoại thất cũ kỹ thì thôi, vì những ngôi nhà trên đường đến đây cũng đều thế. Nhưng tường đầy mạng nhện, khung cửa sổ mục nát không mở được. Trừ nến và chăn len mới được đặt sẵn, căn lều chẳng khác gì nhà hoang anh thấy dọc đường.
Quan trọng nhất là chỉ có một phòng.
“Phòng rộng rãi, hai vị ở chung cũng vừa đủ.”
“Không, tôi là hiệp sĩ hộ vệ…”
“Vậy tôi xin phép.”
Cha xứ Roskayen nói xong phần của mình rồi rời đi. Erzan ngẩn người nhìn theo hướng ông ta biến mất qua cổng, rồi mới hoàn hồn quay lại.
“Nhà cửa bẩn thỉu quá nhỉ. Tiểu thư Sabina, xin cô ra ngoài một lát đi. Trước tiên phải dọn dẹp đã.”
Sabina định nói rằng không sao đâu, nhưng động tác của Erzan nhanh hơn. Anh ta cởi chiếc áo choàng đang khoác trên vai ra, rồi dùng nó như một cái giẻ lau một cách thản nhiên.
Erzan quét sạch mạng nhện, lau sạch nấm mốc và bụi bẩn trên tường, sau đó dùng vỏ kiếm gõ nhẹ vào khung cửa sổ không nhúc nhích để tháo khung cửa sổ ra.
Gió ùa vào qua ô cửa sổ trống hoác. Vì đây là ngôi làng tràn ngập khí tức u ám nên gió chẳng mấy dễ chịu, nhưng mùi bụi mốc hôi hám đã bị gió cuốn trôi đi mất.
Sau khi thông thoáng căn phòng, Erzan lắp lại khung cửa sổ vào vị trí cũ, rồi đi về phía nhà kho.
─Cạch.
Khi mở cửa nhà kho, bên trong còn kinh khủng hơn nữa. Gọi là kho hàng thì không bằng gọi là bãi rác. Trong nhà kho chất đầy đồ nội thất vỡ vụn, phủ kín một lớp bụi dày.
Erzan thở dài, phủi phủi chiếc áo choàng dính đầy bụi, rồi tiến về phía bức tường gần cửa sổ.
“Erzan, khoan đã!”
“Có chuyện gì vậy ạ, cô Sabina?”
Trên bức tường nhà kho bám đầy khí tức lời nguyền đen kịt, dày đặc. Cái này khá mạnh. Khác hẳn với luồng khí mờ nhạt cảm nhận được từ đất hay không khí, khí tức lời nguyền ở đây đen đặc đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Loại lời nguyền này chỉ cần bám vào cơ thể con người là sẽ gây ra đau đớn và bệnh tật. Dù Erzan có mang bùa hộ mệnh đi chăng nữa, khả năng bị ảnh hưởng xấu vẫn rất cao.
“Bức tường đó không được đâu……!”
“À, vâng. Bức tường bẩn quá nên không được phải không ạ. Để tôi lau ngay đây.”
“Hả? Không phải thế……!”
Chưa kịp giải thích gì, Erzan đã gấp gọn chiếc áo choàng lại rồi lau mạnh lên bức tường đen kịt.
Ngay khoảnh khắc ấy, vết đen bám trên tường biến mất sạch sẽ.
“Ơ?”
Sabina nhìn tận mắt mà vẫn không tin nổi.
Cô thậm chí không nhận ra mũ trùm đầu của mình đã tuột một nửa, chỉ biết trợn tròn mắt nhìn chiếc áo choàng mà Erzan vừa dùng để lau tường. Trên áo choàng dính đầy bụi và nấm mốc, nhưng khí tức lời nguyền thì không còn chút nào. Trên bức tường giờ đã sạch sẽ, một tia sáng vàng nhạt lóe lên trong chớp mắt rồi tan biến.
‘Lời nguyền… biến mất rồi?’
Nghĩ lại thì không khí dường như cũng trong lành hơn một chút. Khi Sabina lần đầu bước vào căn nhà gỗ này, mùi bụi mốc hôi thối xen lẫn khí tức lời nguyền âm u đã tràn ngập khắp nơi, nhưng từ khi Erzan bắt đầu dọn dẹp, mọi thứ như được rửa sạch.
‘Có phải do hiệu quả của bùa hộ mệnh mà Erzan mang theo không? Hay là……’
Cô chưa từng nghe nói đến loại bùa có thể xóa bỏ lời nguyền. Những bùa mà lính gác mang theo chỉ có tác dụng tránh né lời nguyền, chứ không phải loại xóa bỏ. Vốn dĩ lời nguyền là một dạng “sức mạnh” đã thực thể hóa, có thể tránh được nhưng không thể xóa sạch.
Thế mà ngay khoảnh khắc Erzan chạm tay vào lời nguyền bám trên tường, nó đã biến mất hoàn toàn.
“Tiểu thư Sabina. Tôi tiếp tục dọn dẹp được chứ ạ?”
“……A!”
Sabina giật mình nhận ra Erzan đang đứng rất gần, vội vàng lùi lại vài bước rồi kéo mũ trùm đầu xuống thật sâu. Cô không quen để người khác nhìn thấy mặt mình.
“Vậy thì tôi sẽ dọn dẹp chỗ này, cô cứ ở trong phòng nhé.”
“Tôi, nhưng……”
Cô không thể nói là sẽ cùng dọn dẹp. Bản thân Sabina vốn giống như hiện thân của lời nguyền, ở gần cô sẽ chẳng có lợi gì cho Erzan. Nhưng bảo anh ta đừng dọn dẹp nữa thì lại không được, vì anh ta đang quá hăng hái.
Không còn cách nào khác, Sabina chỉ đành dặn Erzan đừng làm quá sức rồi quay về phòng.
***
Sabina luôn bị nhốt trong căn phòng đá tối om. Cô không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, chỉ biết ngủ khi buồn ngủ và thức dậy khi tỉnh giấc, lặp đi lặp lại như vậy. Với cô, căn phòng có ánh nắng chiếu vào mang lại một cú sốc mới mẻ.
‘Người bình thường sống ở nơi như thế này sao?’
Trên giường và cả sàn nhà đều trải đầy rơm khô. Lò sưởi lâu ngày không dùng, tường đất trát bằng đất sét dính sát vào chiếc giường gỗ tròn trịa đã cũ kỹ, nhưng với Sabina, mọi thứ chỉ đơn giản là lạ lẫm. Có lẽ vì khoảng thời gian quá dài trong căn phòng đá lạnh lẽo dưới lòng đất, cô dường như từng nhìn thấy cảnh tương tự từ rất nhỏ, nhưng thay vì nhớ nhung, nó lại khiến cô cảm thấy xa lạ. Tuy nhiên, cô không ghét điều đó.
‘Ở phòng có cửa sổ, có thể biết thời gian trôi qua qua màu sắc bầu trời bên ngoài.’
Cảnh vật u ám ngoài cửa sổ giờ đây cũng nhuộm sắc đỏ của hoàng hôn, điều đó khiến cô thấy kỳ diệu.
Trong lúc ngắm nghía căn phòng, thời gian dường như trôi qua rất nhanh. Cánh cửa dẫn ra nhà kho kêu cót két mở ra.
Erzan bước vào, tay cầm một cái bát nhỏ và một cái giỏ, trông không hợp lắm với thân hình to lớn của anh. Từ bát tỏa ra hơi nóng nghi ngút, trong giỏ là mấy ổ bánh tròn.
“Không có nguyên liệu gì tử tế, nên tạm thời tôi chỉ nấu cháo thôi ạ. Còn bánh pie thì xin từ cha Roskayen.”
Ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn đỏ rực chiếu xuống, khiến mái tóc vàng của Erzan lấp lánh như vàng nóng chảy. Với Sabina đã quen với bóng tối, ánh vàng ấy thật sự chói mắt. Cô kéo mũ trùm thật sâu, cúi mắt xuống, nhìn thấy trên bàn là ổ bánh hình dáng kỳ lạ và bát cháo ngũ cốc.
“……Cái này là gì vậy?”
Sabina nghiêng đầu nhìn chằm chằm món ăn. Có lẽ hiểu lầm phản ứng của cô, Erzan vội vàng xin lỗi.
“Tôi chỉ chuẩn bị được có thế này thôi, xin lỗi tiểu thư.”
“Hả? Không, không phải xin lỗi…….”
Sabina, gần như bất tử, không cần ăn uống cũng không chết. Hồi nhỏ cô vẫn ăn uống bình thường, nhưng từ khi bắt đầu chống đối cha mình, cô cũng từ chối thức ăn. Cô không phải không cảm thấy đói, nhưng đã quen với việc tự hành hạ bản thân. Dần dần quen với nỗi đau do cơn đói mang lại, nên thức ăn nóng hổi trở nên xa lạ với Sabina. Cô chỉ hỏi tên món ăn lạ lẫm ấy thôi, vậy mà……
‘Sao tự dưng lại xin lỗi chứ?’
Phản ứng khó hiểu khiến Sabina cũng bối rối trong lòng.
‘Chắc tại mình nói quá ngắn gọn nên bị hiểu lầm rồi?’
Sabina chỉ vào bát cháo trắng đục còn bốc khói nghi ngút, lần này nói rõ ràng hơn:
“Erzan. Đây là món gì vậy?”
“Là kasha ạ. Cháo yến mạch nấu với sữa.”
Cháo yến mạch đặc sệt bốc khói nghi ngút tỏa mùi thơm ngậy.
‘Cháo thì dùng thìa xúc mà ăn nhỉ.’
Sabina cẩn thận xúc một thìa cháo yến mạch, đưa vào miệng. Sữa ấm áp nhạt nhẽo chảy êm ru, vị ngọt dịu và thơm ngậy đặc trưng của ngũ cốc lan tỏa trong miệng.
Món ăn cuối cùng cô nếm là từ bao năm trước rồi nhỉ. Bất ngờ trước hương vị đã lãng quên từ lâu, Sabina ngậm thìa trong miệng, chớp mắt liên hồi. Phản ứng ấy khiến sắc mặt Erzan tái nhợt.
“Xin lỗi! Không hợp khẩu vị của cô phải không ạ.”
“Ưm? Hự, không, khụ khụ!”
Erzan lại xin lỗi lần nữa khiến Sabina vội vàng phủ nhận. Vì nuốt cháo mà chưa nhai kỹ nên cô ho sặc sụa.
“Ôi trời! Tiểu thư Sabina, cô ổn chứ ạ?”
“Ổn, ổn, ổn mà!”
Erzan bật dậy khỏi ghế, đưa tay định vỗ lưng giúp, Sabina vội lắc đầu lia lịa, ngả người ra sau. Hai chiếc ghế kêu cọt kẹt bị đẩy ra sau.
Trên bát cháo yến mạch còn bốc khói nghi ngút và giỏ bánh nướng vàng ruộm, một khoảng lặng ngắn ngủi bao trùm. Đôi mắt đen và đôi mắt xanh vụng về phản chiếu hình ảnh của nhau.
“……”
“……”
Phải đổi chủ đề thôi. Sabina vội chỉ vào ổ bánh tròn trong giỏ.
“Cái, khụ! Cái này, là gì vậy?”
“Là vatrushka ạ, bánh pie nhân tvorog ở giữa.”
Ổ bánh tròn màu nâu bóng loáng nhờ lớp dầu mỡ. Ở giữa lõm sâu là phần phô mai màu ngà mềm mại.
“Cô Sabina. Chắc cô chưa từng ăn vatrushka bao giờ phải không ạ?”
“À, cái đó…….”
Có lẽ hồi rất nhỏ cô từng ăn, nhưng cô không nhớ nữa.
Sabina do dự một lúc rồi lắc đầu. Phản ứng ấy khiến Erzan bị sốc nặng.
‘Dù có khác biệt về nguyên liệu, bữa ăn của quý tộc chắc cũng không khác lắm. Vậy mà cô Sabina thậm chí không thèm ngậm vào miệng, chắc gia tộc Konbayazen đã đối đãi cô ấy cực kỳ quý giá sao?’
Sabina chỉ đang căng thẳng vì sợ Erzan chạm vào mình rồi bị lời nguyền ám, nhưng Erzan hoàn toàn không đoán được điều đó. Anh chàng hiệp sĩ trẻ không hề biết lý do thực sự khiến đôi mắt đen của cô lang thang mất phương hướng và lộ vẻ khó xử, nên tự tiện suy diễn và mang vẻ mặt bi thương.
‘Để một người được nuôi dạy tinh tế như vậy bị gửi đến ngôi làng hẻo lánh này mà không có người hầu…… Hay là cô Sabina đã bị bá tước Konbayazen ruồng bỏ?’
Lòng Erzan tự nhiên trào dâng cảm xúc trìu mến. Ánh mắt anh đầy xót xa và thương cảm khiến đầu óc Sabina tràn ngập bối rối.
‘Sao Erzan lại nhìn mình như thế? Chẳng lẽ vatrushka là món ăn nổi tiếng đến mức ai cũng từng ăn sao?’
Nếu đúng vậy thì việc cô không biết đến vatrushka chắc chắn trông rất kỳ lạ. Có phải Erzan đã nhận ra cô không trải qua quá trình trưởng thành bình thường?
‘Chẳng lẽ thân phận bị lộ rồi? Việc mình là thuật sĩ…….’
Đôi mắt đen và đôi mắt xanh lắc lư, mang theo những cảm xúc chạy theo hướng khác nhau.
“T, thế là đủ rồi. Tôi không ăn nữa đâu…….”
“Hả? Cô mới ăn có một miếng thôi mà.”
Sabina tò mò không biết vatrushka trong giỏ có vị thế nào, nhưng vì đã quá lâu không ăn, cô lo nếu ăn tiếp sẽ lỡ tay làm gì đó trước mặt Erzan. Thế nên cô nói không muốn ăn thêm nữa, đặt thìa xuống và đứng dậy.
‘Không sao. Đói thì mình quen rồi.’
Thà thế còn hơn là đột ngột nhồi nhét thức ăn vào dạ dày đã lâu không hoạt động bình thường, có khi lại thành độc.
Cơ thể đau đớn thì không sao, nhưng nếu Erzan thấy cô đau đớn mà lao đến đỡ, ép sát cơ thể thì vấn đề sẽ lớn. Khí tức lời nguyền nhẹ dường như không ảnh hưởng đến Erzan, nhưng cô không biết anh ta chịu được bao nhiêu lời nguyền.
Không muốn làm Erzan bị thương, Sabina ngồi xuống giường cách xa anh nhất có thể, co người lại.
‘Cô Sabina thân thể cũng yếu đuối thế kia. Không ăn uống tử tế, cứ nằm mãi trên giường như vậy…….’
Hiểu lầm lý do Sabina bỏ bữa, mũi Erzan lại cay cay. Bất kỳ ai nhìn thấy dáng vẻ ấy cũng khó mà không động lòng thương xót. Vậy nên việc trái tim Erzan, chỉ mới gặp Sabina có một ngày, lại ướt át bởi cảm xúc xót xa khi đối diện với vẻ ngoài đáng thương của cô cũng chẳng có gì lạ.
Sabina là mục tiêu hộ vệ đầu tiên của Erzan. Dù không phải chủ nhân mà anh thề trung thành, nhưng cô vẫn là người phụ nữ anh phải dùng mạng sống để bảo vệ.
‘Mình phải bảo vệ cô ấy!’
Đôi mắt xanh của chàng hiệp sĩ trẻ, người đã sống với thanh kiếm và tinh thần hiệp sĩ, lóe lên sứ mệnh.
Erzan lớn lên không cha mẹ, lăn lộn nhiều năm trong hiệp sĩ đoàn, nên không chỉ giỏi kiếm thuật mà còn thành thạo dọn dẹp và việc nhà. Trong tình huống không có người hầu hay nữ tỳ, việc anh là hiệp sĩ hộ vệ theo cô đến đây lại trở thành may mắn.
Ở ngôi làng hoang tàn này, anh sẽ bảo vệ thân thể và tâm hồn cô không bị bệnh tật, nhất định sẽ khiến cô khỏe mạnh và mỉm cười.
Quyết tâm xong, Erzan đứng dậy, tay cầm bát súp còn bốc khói nóng hổi và giỏ bánh.
“Tôi xin lỗi vì chưa làm được bữa ăn thỏa mãn tiểu thư. Ngày mai tôi sẽ chuẩn bị để ngài được ăn thịt ạ.”
“Hả? Không, không cần đâu…….”
Sabina nói vậy với ý là không cần ăn cũng được, nhưng câu nói thiếu chủ ngữ và tân ngữ bị Erzan hiểu thành «thức ăn của dân thường thì không cần».
“Tôi biết hôm nay món ăn không hợp khẩu vị của ngài. Ngày mai nhất định tôi sẽ mang đến món ngon mà ngài thích.”
“Không phải thế đâu…….”
“Nghỉ ngơi đi ạ, tiểu thư Sabina. Tôi xin phép lui trước đây.”
“Erzan? Anh đi đâu vậy?”
“Hiệp sĩ hộ vệ không thể vào phòng ngủ của chủ nhân được. Tôi sẽ canh gác suốt đêm ở nhà kho ạ.”
“Hảaaa?”
Thấy Erzan quay lưng bước ra cửa mà không chút do dự, Sabina vội vàng gọi giật lại.
“Khoan đã, Erzan? Ngủ ở nhà kho thì bất tiện lắm chứ!”
“Nhưng chẳng còn cách nào khác ạ.”
“Erzan cứ dùng cái giường này đi. Tôi sẽ ngủ ở nhà kho…….”
“Việc chăm sóc ngài thoải mái là nghĩa vụ của tôi. Một hiệp sĩ mà ngủ thoải mái hơn chủ nhân thì không thể chấp nhận được ạ.”
“Vậy sao? Nhưng mà…….”
Đôi mắt đen của Sabina nhướng sang một bên. Cô đã quen ngủ trên sàn đá, nên ngủ ở nhà kho cũng chẳng sao, nhưng vì Erzan là hiệp sĩ hộ vệ của cô, việc thuyết phục anh ngủ trong phòng còn cô ngủ ngoài nhà kho hẳn sẽ rất khó.
Cô cũng không thể nói cùng ngủ trong phòng này được. Không biết khi nào khí tức lời nguyền tỏa ra từ cơ thể cô sẽ gây ảnh hưởng xấu đến Erzan.
‘Không gian kín thì lời nguyền sẽ tràn đầy. Ở chung một phòng là điều phải tránh.’
Không tiến thoái được, phương án duy nhất còn lại là cô ở trong phòng, còn Erzan ra nhà kho. Sabina áy náy đến mức không dám ngẩng đầu lên.
“Đêm nay không cần thức trắng đâu…… Erzan cũng nghỉ ngơi cho thoải mái đi.”
“……Tiểu thư Sabina thật là người tốt bụng.”
“Hả?”
“Nếu cô thấy thoải mái thì tôi không sao ạ.”
Có việc gì thì gọi tôi nhé, để lại câu nói ấy, Erzan rời khỏi phòng.
Cánh cửa gỗ kêu cót két khép lại. Trong phòng chỉ còn lại một mình Sabina, lời của Erzan vẫn văng vẳng bên tai cô.
“Cô Sabina thật là người tốt bụng.”
Đây là lần đầu tiên cô được nghe ai đó nói mình tốt bụng.
Là hiện thân của lời nguyền, cô chỉ có thể mang lại đau đớn và cướp đi sinh mạng của người khác. Những ai biết thân phận thật của Sabina đều tránh né và ghê sợ cô. Ngay cả những kẻ nhìn cô bằng ánh mắt dính nhớp, khi mở miệng cũng chỉ toàn lời chửi rủa và mắng mỏ.
Vậy mà lại bảo cô tốt bụng, chắc chắn Erzan đang hiểu lầm nghiêm trọng về cô rồi.
Việc Sabina là con gái của bá tước Konbayazen là bí mật đối ngoại. Chỉ một số rất ít người trong gia tộc biết mặt cô. Vì thế Erzan chắc chắn không biết cô là thuật sĩ của gia tộc Konbayazen.
‘Erzan đang thực sự hiểu lầm mình là một cô gái bình thường, thân thể yếu ớt bị bệnh…….’
Nhưng cô không có cách nào để giải thích hiểu lầm. Làm sao cô có thể nói ‘Thực ra tôi không phải bệnh nhân, mà là hiện thân của lời nguyền, đã giết chết những kẻ thù của cha tôi, nên đừng quan tâm đến tôi mà hãy tránh xa đi’ được chứ.
‘Phải làm sao đây? Erzan hiểu lầm mình là cô gái bình thường, rốt cuộc làm thế nào để giải thích hiểu lầm đây?’
Đột nhiên rối bời, Sabina ôm hai má bằng lòng bàn tay rồi ngồi thụp xuống.
Khuôn mặt thanh tú với nụ cười dịu dàng. Một chàng trai trẻ phù hợp với việc chạy nhảy dưới ánh nắng chói chang, đổ mồ hôi, lại đối xử với cô như một cô gái bình thường — không hiểu sao mặt cô lại nóng bừng lên.
Sau một hồi đắn đo, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, Sabina thở dài. Nghe nói trên núi trời tối nhanh lắm. Bên ngoài đã tối đen như mực.
Có lẽ vì ngồi xe ngựa chạy đường dài, toàn thân cô đau nhức từng khúc. Đau đớn thì quen rồi, nhưng quần áo thì không.
‘Dù sao cũng vướng víu quá. Lúc ngủ muốn cởi quần áo ra.’
Với Sabina, người luôn ngủ trần truồng trong căn phòng đá, vải vóc chất lượng tốt hay trang sức lộng lẫy đều xa lạ. Ngay cả đồ lót che ngực và chỗ kín cũng khiến cô cảm thấy ngột ngạt.
‘Erzan đã nói sẽ ở nhà kho rồi, nên cởi ra cũng không sao chứ?’
Giữa một cánh cửa gỗ không có chốt khóa, một chàng trai trẻ và một cô gái ngủ riêng hai nơi — nếu sau này có chuyện gì xảy ra cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
Tuy nhiên, vì không trải qua môi trường trưởng thành bình thường, Sabina không biết gì về cách cư xử đoan trang của một tiểu thư quý tộc. Việc cô tránh tiếp xúc với Erzan chỉ đơn thuần là để không gây hại cho anh bằng lời nguyền, chứ không phải để ngăn chặn bất kỳ tai nạn tình dục nào có thể xảy ra giữa nam và nữ.
Đã quen với bóng tối, Sabina cởi quần áo mà không thắp nến. Cô cởi áo choàng và áo lót ngoài, gấp gọn gàng, rồi cởi luôn đồ lót trong, đặt lên kệ.
‘Không có gì chạm vào cơ thể, thật nhẹ nhõm.’
Không có rèm che cửa sổ, nhưng dường như dân cư trong làng này cực kỳ thưa thớt. Không thắp đèn, nên dù có ai đi ngang qua cũng khó mà tình cờ nhìn thấy cơ thể trần truồng của cô.
Sabina trèo lên giường rơm, nằm nghiêng. Chiếc giường trải rơm khô trở nên êm ái. Dù vẻ ngoài cũ kỹ, nhưng có lẽ được bảo quản tốt ngoài mong đợi, hoặc do Erzan chạm vào thì những thứ xấu đều biến mất, chiếc gối tỏa ra mùi nắng ấm.
Cảm giác không phải sàn đá lạnh lẽo khiến cô thấy lạ lẫm, đồng thời lại có chút nhớ nhung với sự ấm áp này. Hồi rất nhỏ, chiếc giường của người mẹ mà cô không còn nhớ mặt có lẽ cũng thế này chăng.
Không hiểu sao lồng ngực chợt nhói đau, Sabina co người lại như một đứa trẻ được ôm trong lòng mẹ, rồi chìm vào giấc ngủ.
Cô mơ.
Những ánh mắt âm u, dính nhớp quấn lấy bộ ngực trắng nõn mềm mại đang khẽ đung đưa. Mỗi khi những người đàn ông không mặt không tên, mắt đỏ ngầu vì máu, quét mắt từ đầu đến chân lên cơ thể trần truồng của cô, Sabina lại nổi da gà, không chịu nổi.
「Không! Đừng nhìn……!」
Bị đè chặt tay chân trên sàn đá lạnh lẽo, cô thậm chí không thể phản kháng. Sabina lắc đầu lia lịa, nước mắt tuôn rơi không ngừng.
Không ai giúp đỡ cô cả.
Lông tơ trên da dựng đứng, cơ bắp cứng đờ. Tim đập thình thịch như sắp vỡ tung. Cô thậm chí nghĩ thà vỡ tung luôn còn hơn.
「Đẹp quá, Sabina. Không có người đàn ông nào nhìn thấy bộ dạng này của con mà không say đắm đâu.」
「Không. Con không muốn, cha……!」
「Con gái yêu quý của cha. Cha sống được là nhờ con đấy.」
Trong tay cha cô là một con dao găm sắc nhọn. Cảm giác lưỡi dao lạnh buốt, sáng loáng chạm vào da thịt khiến cô rùng mình.
Cảm giác lạnh buốt đến tê cóng thần kinh đến trước, rồi đến tiếng da thịt bị rạch rợn người, sau đó là nỗi đau bỏng rát như bị thiêu đốt.
Trên làn da trắng mịn màng, đường đỏ mảnh dần dần dày lên, rồi những giọt máu đỏ tươi bắt đầu đọng lại thành hạt.
「Ôi, Sabina. Căng cứng người thế thì chỉ làm nỗi đau tăng gấp đôi thôi. Thả lỏng đi nào.」
Cha cô ra hiệu bằng mắt, người đàn ông đang đè tay cô liền nắm lấy bầu ngực trái của cô.
「Hức!」
Cơ thể mảnh mai run lên bần bật, đồng thời giọt máu tròn vỡ tung, máu đỏ chảy ròng ròng xuống.
「Ôi, thứ quý giá thế này.」
Cha cô thậm chí tiếc cả việc để máu cô rơi xuống sàn, nên đã trải bức chân dung nhàu nát xuống dưới lưng cô. Mỗi lần Sabina quằn quại vì đau đớn và nhục nhã, giấy lại kêu sột soạt.
Những giọt máu đỏ từ cơ thể trắng nõn chảy xuống, hòa lẫn với mực trên bức chân dung, lan ra thành màu đen đỏ.
Màu của tử thần.
「Không được. Không được chết…… không được chết đâu……」
Chỉ nằm im trong căn phòng tối om không một tia sáng, vậy mà Sabina vẫn nhìn thấy ngọn lửa sinh mệnh đang dần tắt lịm.
Hàng vô số con người mà cô không hề biết, từ trên trời rơi xuống, rồi biến mất trong vũng lầy đen ngòm, hiện lên rõ mồn một.
「Không được chết…… đừng giết nữa……」
Cha cô vuốt ve đầu Sabina đang nức nở run rẩy, mỉm cười dịu dàng. Rồi bằng giọng nói nhẹ nhàng, ông ra lệnh tàn nhẫn.
「Có vẻ cắt vào chỗ ít thịt nên con đau lắm nhỉ. Mở chân ra nào.」
「K, không!」
「Đùi và mông thì có khá nhiều thịt. Chắc chắn sẽ đỡ đau hơn là cắt cổ hay eo.」
Người đàn ông đang đè mắt cá chân cô, nắm lấy cổ chân mảnh khảnh, kéo sang hai bên, khiến hai chân cô dang rộng.
「Kyaaaa!」
「Da thịt chỗ này mềm mại quá. Cắt thật tiếc.」
「Dừng lại! Đừng làm thế……! A!」
Bàn tay người đàn ông xoa vài lần lên mặt trong đùi mềm mại, rồi lưỡi dao sắc nhọn đâm vào. Sabina thét lên.
Nỗi đau bị dao cắt còn chưa bằng nỗi tuyệt vọng khi phải chịu đựng sự tàn nhẫn đến thế này mà không ai thừa nhận nỗi đau của cô. Phải vô cảm với nỗi đau của người khác đến mức này mới có thể giết người mà không chớp mắt sao?
「Không được, hức, đừng giết ai nữa……」
Bàn tay người đàn ông xoa nắn những vết thương trên cơ thể Sabina đang run rẩy. Cha cô đứng dậy, tay vò nát bức chân dung.
「Hôm nay đến đây thôi. Con chịu đựng giỏi lắm, Sabina. Ngoan lắm.」
「Hưưưư……!」
Dù những bàn tay đè chặt tay chân đã buông ra, Sabina vẫn không thể phản kháng. Phản kháng cũng chẳng có ý nghĩa gì. Nghi thức lời nguyền đã kết thúc rồi.
Hôm nay cô đã giết bao nhiêu người? Chủ nhân của bức chân dung thấm đẫm máu cô là ai?
「Con gái duy nhất của cha. Cha thật sự tự hào về con.」
Cha cô vuốt ve đầu Sabina đang run rẩy khóc nức nở, khen ngợi cô.
Không, có lẽ chính điều đó mới là lời nguyền thực sự.
***
“Haha. Tưởng là núi ma quỷ hoàn toàn, ai ngờ lại dễ dàng phát hiện được con mồi thế này.”
Erzan trở về sau chuyến săn đêm, ném con dê núi lông đen – chiến lợi phẩm – vào chuồng. Sáng mai anh sẽ nấu súp thịt dê cho Sabina. Còn da lột ra thì làm áo choàng? Không, có lẽ mũ lông sẽ tốt hơn.
‘Cô ấy lúc nào cũng đội mũ trùm đầu, chắc là vì đỉnh đầu lạnh.’
Erzan không tự tin lắm về việc may vá, nhưng hồi ở trại huấn luyện, các huấn luyện viên từng khen anh tỉ mỉ, nên nếu làm thật thì có lẽ cũng ổn.
Erzan không biết nhiều về phụ nữ, nhưng ít nhất anh biết rằng hỏi về cơ thể hay tình trạng sức khỏe của phụ nữ là bất lịch sự. Giá như anh dừng lại ở đó thì tốt, nhưng anh chưa nghĩ đến việc không nên tự tiện suy diễn từ phản ứng nhạy cảm của đối phương.
Hình dung chiếc mũ lông đen hợp với mái tóc đen của Sabina, Erzan trở về nhà kho. Nhà kho đã dọn sạch hết đồ linh tinh, trở nên rộng rãi và trống trải.
‘Tiểu thư Sabina chắc đang ngủ rồi nhỉ?’
Nếu còn thức thì sẽ có tiếng động gì đó. Chắc không phải đang tìm anh đâu.
Tuân thủ nghiêm ngặt tinh thần hiệp sĩ – không được tùy tiện mở cửa phòng ngủ của chủ nhân – Erzan áp tai vào cánh cửa gỗ ngăn giữa nhà kho và phòng, tập trung lắng nghe âm thanh bên trong.
“Không có tiếng động gì, chắc đang ngủ say……”
“……Hức!”
Tiếng rên rỉ vọng ra từ phía bên kia cửa khiến vẻ mặt đang thả lỏng của Erzan lập tức cứng đờ.
‘Chắc nghe nhầm thôi chứ?’
Erzan cẩn thận áp tai sát cửa hơn.
“Hức, hưư, aa……!”
Rõ ràng là giọng đau đớn. Erzan đột nhiên nhớ ra lời dặn của bá tước Konbayazen. Ông từng nói cô ấy thân thể yếu ớt. Không biết bệnh gì, nhưng có lẽ là loại bệnh gây co giật.
‘Nguy rồi!’
Lo lắng dâng trào, Erzan quên cả gõ cửa, đẩy mạnh cửa ra.
“Tiểu thư Sabina! Có chuyện gì…… hự!”
Erzan lao về phía chiếc giường sát tường, gọi tên Sabina, rồi ngã sấp mặt.
“T, tội, tội lỗi! Tôi không biết!”
Nhìn thấy Sabina nằm trần truồng trên giường, Erzan vội vàng che mắt.
Tại sao Sabina lại nằm trần truồng thế này? Lẽ nào trong lúc anh đi vắng, có kẻ lạ đột nhập làm chuyện xấu?
Erzan trợn mắt nhìn về phía cửa ra vào. Cửa không có dấu hiệu bị mở, không khí trong phòng vẫn còn ấm áp.
“Haa, ư……”
“Tiểu thư Sabina, cô ổn chứ…… ưh!”
Lại nhìn thấy cơ thể trần truồng. Erzan vội quay đầu đi, quỳ sụp xuống sàn.
Không hiểu tình hình ra sao, nhưng rõ ràng anh vừa phạm phải lỗi lớn. Hoảng loạn và bối rối đến mức Erzan thậm chí không nghĩ ra việc nhắm mắt lại hay đắp gì đó che cho Sabina.
Quỳ gối, đang rối bời không biết phải làm gì, Erzan lại nghe thấy tiếng rên đau đớn của Sabina.
“Hư, haa!”
“Tiểu thư, cô ổn chứ ạ?”
Erzan không được bá tước Konbayazen nói rõ tên bệnh của Sabina. Không biết phải dùng thuốc gì, bệnh chứng ra sao, phải xử lý thế nào.
‘Mình quá chủ quan rồi.’
Erzan có thể chất hoàn hảo, chưa từng ốm vặt bao giờ. Vì thế anh không biết người bệnh cần gì. Ở trại huấn luyện anh học cách sơ cứu và vận chuyển thương binh, nhưng Sabina dường như không bị thương ở đâu.
‘Làng này có bác sĩ không? Hay phải đưa đến cha Roskayen?’
Không phải lúc để lo chuyện bất lịch sự nữa. Erzan cố gắng không nhìn về phía cơ thể cô, ngẩng cứng đầu lên, rồi ôm vai Sabina dìu ngồi dậy. Không sốt, nhưng mồ hôi lạnh túa ra. Đau ở đâu nhỉ.
“Ưm, ưt……”
Sabina rên rỉ, rồi chui vào lòng Erzan. Cảm giác cơ thể phụ nữ di chuyển trong lòng khiến tim anh thót lại.
Anh biết cô ấy nhỏ bé và mảnh mai, nhưng không ngờ lại mềm mại và ấm áp đến thế. Qua lớp vải, thứ gì đó mềm mại ép sát vào, dẹt ra như bị nghiền nát. Nhịp tim hai người hòa lẫn.
“A, thưa ngài.”
“Không…… muốn……”
“Tiểu thư Sabina?”
Nghe giọng cô lẫn tiếng khóc, Erzan ôm chặt Sabina hơn, quan sát sắc mặt. Trong bóng tối không nhìn rõ, anh run run đưa tay ôm lấy khuôn mặt cô. Thứ ẩm ướt chạm vào lòng bàn tay là nước mắt sao.
“Không muốn…… đừng giết……”
Hơi thở chạm vào đầu ngón tay run rẩy. Tay Erzan cũng run theo. Cảm giác lo lắng bồn chồn thế này chắc chắn là vì chủ nhân đang đau đớn vì bệnh.
“Tiểu thư Sabina.”
“Xin…… đừng chết……”
Giọng van xin yếu ớt như ngọn nến sắp tắt. Nhận ra điều đó, tim Erzan đập mạnh dữ dội. Trong bóng tối, anh ôm chặt vai Sabina – người đang nhăn mặt đau đớn rõ ràng – rồi thì thầm bên tai cô.
“Sẽ không chết đâu.”
“Không được. Chết thì…… không được……”
“Sẽ không chết, tôi sẽ không chết đâu, tiểu thư Sabina.”
“Hức, hư……”
Có lẽ có tác dụng, cơ thể run rẩy dần bình tĩnh, nhịp thở ổn định. Tiếng thở hổn hển cũng chậm lại.
Erzan cẩn thận đặt Sabina nằm xuống giường mà không đánh thức cô, rồi nhẹ nhàng vén mái tóc đen dính trên mặt sang một bên.
“Cô Sabina.”
“Ưm……”
Có lẽ chỉ là ác mộng thôi. Rời khỏi dinh thự đại quý tộc như nhà Konbayazen để đến ngôi làng núi hẻo lánh này, chắc chắn tinh thần cô bị áp lực. Hoặc có lẽ do giường ngủ không thoải mái.
“Tôi sẽ không chết. Nên cô yên tâm nhé.”
“Huu……”
“Sẽ sống, và mãi mãi bảo vệ cô.”
Erzan là hiệp sĩ cận vệ hoàng cung. Dù chưa được phân công chính thức, anh vẫn phải dâng thân cho hoàng thất. Nhưng chủ nhân đầu tiên mà anh phục vụ với tư cách hiệp sĩ lại là Sabina. Vậy thì chủ nhân thực sự của anh có lẽ là cô ấy.
‘Hoàng thất, việc cận vệ, giờ hãy quên hết đi.’
Hiệp sĩ chỉ trung thành với chủ nhân. Không được nghĩ gì khác ngoài điều đó.
“Bệnh tật, giấc mơ, ảo giác, dù là gì đi nữa. Tất cả những gì làm cô đau đớn, Erzan này sẽ chém đứt hết.”
Thề bảo vệ chủ nhân trước mắt, Erzan hôn lên mu bàn tay Sabina.
Ánh trăng từ cửa sổ chiếu vào phòng mờ ảo. Ngọn nến để ở góc phòng để không làm phiền giấc ngủ đã cháy ngắn lại.
Erzan không quay về nhà kho, quyết định ở bên Sabina đến khi trời sáng để theo dõi tình trạng. Anh lo cô lại gặp ác mộng và đau đớn.
“Ưm……”
Có lẽ cảm giác chăn lông cừu khó chịu, Sabina trở mình. Chăn trượt xuống, để lộ đôi chân thon dài trần trụi.
Erzan đã đắp chăn lông cừu mà cha Roskayen đưa cho cô, nhưng Sabina dường như không thích cảm giác ấy, liên tục đẩy chăn ra.
Mỗi lần như vậy, Erzan đều cẩn thận tránh nhìn vào da thịt trần của cô, rồi lại đắp chăn kín cho cô.
Anh muốn mặc quần áo cho cô, nhưng để làm vậy thì phải chạm vào cơ thể cô. Hơn nữa, đắp chăn thì còn tạm, nhưng nếu di chuyển nhiều để mặc quần áo, có khi cô tỉnh giấc mất.
‘Tư thế ngủ không tốt chút nào. Đáng lẽ nên mang theo nữ tỳ.’
Nếu là hồi nhỏ thì không nói làm gì, nhưng khi đã trưởng thành, ngay cả giữa các đồng đội ở trại huấn luyện cũng không có chuyện nhìn thấy nhau trần truồng. Việc nhìn thấy cơ thể của một quý tộc, lại còn là phụ nữ, chứ không phải hiệp sĩ, là một sự thất lễ cực kỳ nghiêm trọng.
Việc giờ đây chính mình – một người đàn ông – ngồi trong phòng ngủ của cô ấy để chăm sóc khiến Erzan không khỏi áy náy.
‘Nhưng tại sao cô Sabina lại ngủ mà cởi hết quần áo thế này?’
Hồi ở trại huấn luyện, có một huấn luyện viên kỳ quặc từng nói rằng nếu không cởi hết cả đồ lót để ngủ trần truồng thì không ngủ được. Chẳng lẽ cô Sabina cũng thuộc kiểu người như vậy?
‘Nghe nói mỗi người có thói quen ngủ khác nhau mà.’
Đó là một sự hiểu lầm hoàn toàn vô lý, nhưng vì không có ai đính chính, Erzan gật gù tự thuyết phục bản thân chấp nhận tình huống.
Erzan không hề hay biết, nhưng việc anh hoàn toàn mù tịt về phụ nữ thực sự là may mắn. Mỗi lần nhìn thấy làn da trần của Sabina, anh lại giật mình, nhưng không hề nhận ra bản chất của cảm giác lạ lùng đang len lỏi trong lòng mình.
Không biết dục vọng là gì, Erzan chỉ nghĩ đơn giản rằng vì đây là lần đầu tiên phục vụ một nữ chủ nhân nên cơ thể mới căng thẳng và lạ lẫm như vậy.
Dùng da dê núi còn thừa sau khi làm mũ cho Sabina để làm bịt mắt? Nhưng chắc sẽ nóng lắm. Hay là nên nhờ cha Roskayen đưa cho một mảnh vải dài.
Nghĩ vậy, Erzan chống cằm ngồi đó, nhắm mắt lại.
***
Sabina bị đánh thức bởi ánh nắng buổi sáng len qua cửa sổ.
“Ưm…… Ơ?”
Sabina dụi mắt vài lần vì ánh sáng chiếu vào tầm nhìn quá lạ lẫm, rồi mới mở mắt ra. Ánh nắng rực rỡ đến mức xuyên qua cả những tán lá rậm rạp che chắn cửa sổ.
Khi ngồi dậy, thứ gì đó trượt khỏi ngực cô. Là chiếc chăn lông cừu.
‘Mình có đắp chăn ngủ sao?’
Sabina nghiêng đầu. Trên kệ vẫn còn nguyên quần áo cô cởi ra trước khi ngủ. Ánh mắt cô dừng lại từ kệ quần áo sang chiếc chăn lông cừu, rồi đến đĩa nến đã cháy hết dưới sàn.
‘Chẳng lẽ là Erzan?’
Anh ta đã vào phòng lúc cô đang ngủ sao. Đột nhiên từ ngoài cửa vang lên tiếng gõ, Sabina vô thức kéo chăn lên tận cổ che kín cơ thể.
“Thưa tiểu thư, cô dậy chưa ạ?”
“Ơ, Erzan? Khoan đã! Đừng mở cửa!”
Việc ngủ trần truồng mà lại xấu hổ khi bị nhìn thấy cơ thể trần truồng quả là chuyện kỳ quặc. Nhưng Sabina thực sự xấu hổ. Nghĩ đến việc Erzan đã nhìn thấy cơ thể trần của mình và còn đắp chăn cho cô, cô xấu hổ đến mức mặt như sắp nổ tung.
‘Đồ ngốc, sao mình lại cởi quần áo ngủ chứ?’
Dù có trách móc bản thân đêm qua thì cũng đã muộn. Sabina che mặt bằng hai tay, má nóng bừng như lửa đốt.
Chỉ đến khi Sabina khoác áo lót ngoài, choàng áo choàng, đội mũ trùm đầu kín mít thì mới cho phép vào phòng. Erzan mở cửa bước vào, hơi cúi mắt, tiến đến trước mặt cô rồi quỳ một gối xuống.
“Erzan?”
“Tôi xin tạ tội vì sự thất lễ đêm qua. Tôi sẵn sàng chịu bất kỳ hình phạt nào.”
“Ơ, không, không phải đâu. Hình phạt gì chứ…….”
Sabina không biết đêm qua đã xảy ra chuyện gì, nhưng cũng sợ hỏi. Cô quan sát Erzan đang quỳ một gối, cúi đầu. Không thấy da thịt thối rữa hay lở loét. Cũng không có mùi hôi. Vậy thì rõ ràng Erzan không phải đã xâm phạm cô lúc đang ngủ.
Thật sự chỉ đắp chăn cho cô thôi sao. Sabina thoáng tưởng tượng cảnh Erzan phát hiện cô ngủ trần truồng, mặt nghiêm nghị như nhìn thấy thứ không nên nhìn, rồi cẩn thận đắp chăn lông cừu cho cô, rồi xấu hổ quá mức lắc đầu nguầy nguậy.
“Chỉ đắp chăn thôi mà? Không sao đâu.”
“Tôi ngu muội không biết tiểu thư ngủ mà cởi hết quần áo. Vì thế mới thất lễ……”
“Tôi bảo không sao mà! Đừng nói nữa!”
Quả nhiên anh ta đã nhìn thấy cơ thể trần của cô. Sabina chỉ muốn khóc.
Nhưng nếu khóc hay la hét thì Erzan sẽ hoảng hốt đến mức nào. Chỉ làm mọi chuyện tệ hơn thôi.
Với cô, tai nạn đêm qua là chuyện muốn quên, muốn che giấu, thậm chí nghĩ lại cũng xấu hổ.
Chỉ đến khi Erzan xác nhận rằng thật sự không sao và không được nhắc lại chuyện đó nữa, Sabina mới bình tĩnh lại, Erzan cũng mới dám ngẩng đầu.
‘Cô Sabina quả nhiên là người tốt bụng. Tôi phạm phải thất lễ lớn như vậy mà cô không những không phạt, thậm chí không nổi giận. Sao trên đời lại có người như vậy chứ…….’
Lại một lớp hiểu lầm chồng chất trong lòng Erzan. Trên mặt hồ tâm hồn, những chiếc lông trắng nhẹ nhàng rơi xuống. Lòng biết ơn, áy náy và xúc động hòa quyện trong tim, lấp lánh như ánh sáng.
Sabina ít khi ra khỏi dinh thự Konbayazen vì thân thể yếu ớt. Cô sợ người khác đến mức giật mình mỗi khi Erzan đến gần. Đêm qua dù đau đớn vì ác mộng, cô vẫn nói không sao, không khó chịu gì. Từ khoảnh khắc đầu gặp đến giờ, luôn luôn như vậy.
Sao cô ấy có thể thế được. Chắc chắn vì trái tim nhân hậu không muốn làm người khác lo lắng, và vì niềm kiêu hãnh cao quý không muốn để lộ điểm yếu trước một hiệp sĩ không địa vị, không danh vọng như Erzan. Chắc chắn là vậy.
‘Cô Sabina không chỉ tốt bụng mà còn kiên cường nữa.’
Erzan không phải loại người nói ra những suy nghĩ trong đầu. Vì thế đáng tiếc thay, không ai đính chính được những ảo tưởng trong đầu anh.
“Tiểu thư Sabina. Thật là đường đột, nhưng tôi có thể hỏi một câu được không ạ.”
Sợ nếu để lộ cảm xúc mãnh liệt trong lòng sẽ bị nghĩ là không biết hối cải, Erzan cố kìm nén cảm xúc, dùng giọng lịch sự nhất có thể hỏi.
“Hỏi gì cơ?”
“Bá tước Konbayazen dặn tôi phải chăm sóc cô, nhưng tôi không biết gì về bệnh của cô nên chưa làm tròn nghĩa vụ. Nếu cô không phiền, có thể cho tôi biết bệnh của cô là gì, và tôi nên làm gì không ạ?”
“Hả? Bệnh ạ?”
Sabina nghiêng đầu vì câu hỏi bất ngờ, rồi chợt nhớ ra cha đã dặn Erzan chăm sóc cô vì thân thể yếu ớt, liền đưa tay che miệng.
‘Erzan đang hiểu lầm mình là bệnh nhân. Phải giải thích hiểu lầm thôi…….’
Có nhất thiết phải giải thích không nhỉ?
Sabina cũng biết hình ảnh mình không ăn uống tử tế, luôn đội mũ trùm đầu, co ro trong bóng tối trông chẳng bình thường chút nào. Thà để anh ta nghĩ là do bệnh còn hơn là nghi ngờ thân phận thật của cô.
Nhưng phải nói dối thế nào đây. Cô có lúc đau đớn vì phản ứng của lời nguyền, nhưng thực ra Sabina không hề bệnh tật. Cô cũng chẳng biết nhiều về bệnh tật.
“Ừm, cái đó…… Bệnh của tôi…… là một căn bệnh khá hiếm……”
“Vâng.”
“Là bệnh không được chạm vào người khác.”
“Vâng?”
Không phải nói dối. Vì nếu chạm vào cô, da thịt sẽ thối rữa. Dĩ nhiên vấn đề là người bị bệnh không phải cô mà là đối phương.
‘Không được chạm vào người khác…… giống như dị ứng gì đó sao?’
Erzan nhớ lại trên xe ngựa đến đây, Sabina luôn co ro ở góc, cố gắng ngồi xa anh nhất có thể.
Erzan không biết gì về bệnh hiếm, nên tin ngay lời Sabina mà không nghi ngờ. Vấn đề là anh tự thêm thắt diễn giải theo ý mình, nhưng vì không nói ra nên Sabina không biết, và cũng không có vấn đề gì.
“Ra vậy. Vậy cái ‘người khác’ đó có bao gồm cả động vật không ạ?”
“Động vật ạ?”
Sabina chưa từng tiếp xúc gần với động vật. Cô không biết khí tức lời nguyền trên người mình có ảnh hưởng đến động vật không. Lời nguyền tử thần không phải dao hay độc dược, mà là thuật pháp thuần túy.
‘Nhưng cẩn thận thì không xấu.’
Sabina khẽ gật đầu, Erzan liền thả lỏng khóe mắt như đã giải tỏa nghi vấn.
“Vậy nên đêm qua cô mới đẩy chăn ra. Tôi hiểu rồi ạ.”
“Hả? Không, cái đó!”
Nhớ lại chuyện đêm qua, mặt Sabina lại đỏ bừng. Đã xấu hổ vì bị phát hiện ngủ trần truồng, vậy mà còn đá bay cả chiếc chăn người ta đắp cho. Nghĩ đến việc Erzan nhìn thấy cảnh đó, Sabina thực sự muốn chết.
“Bây giờ quần áo cô đang mặc có thấy khó chịu không ạ?”
“Khó chịu thì có…… Ơ, không! Không sao! Hoàn toàn không sao hết!”
Sabina vung vẩy cánh tay cứng đờ, cực lực phủ nhận. Mặc quần áo thì lạ lẫm thật, nhưng không thể để Erzan thấy mình trần truồng được. Dù biết anh không giống những gã đàn ông khác sẽ nổi dục vọng mà lao vào cô.
Đây là vấn đề cảm xúc. Cô không muốn bị coi là kẻ mắc chứng phô bày cơ thể.
‘Trong lúc Erzan làm hộ vệ, tuyệt đối không cởi quần áo nữa!’
Sabina hạ quyết tâm. Nhưng cô chưa biết quyết tâm ấy vô nghĩa đến mức nào.
“Vậy cô Sabina, cô dùng bữa sáng chứ ạ?”
“Hả? À, ừm…… Vâng.”
“Vâng. Tôi sẽ mang thức ăn đến ngay ạ.”
Sabina gật đầu. Cô không đói, nhưng hôm qua đã để Erzan thấy mình không ăn được gì tử tế. Người bình thường thường ăn ba bữa, mà cô không làm được, nên bị nghi ngờ cũng phải.
Không được để Erzan nhận ra thân phận thật của cô.
‘Lần này không được thất bại nữa. Dù mang gì đến cũng phải ăn hết.’
Và quyết tâm ấy sụp đổ chính xác sau 30 giây.
“Erzan…… Cái, cái này là gì vậy?”
“Tôi không biết cô thích gì nên làm hết tất cả những nguyên liệu có sẵn ạ.”
Nhìn bàn ăn chất đầy thức ăn đến mức chân bàn sắp gãy, Sabina câm nín.
Súp củ cải đỏ, xiên thịt cừu, bánh crepe mỏng tròn và bánh bao hình tai làm từ bột mì. Những món này lấy ở đâu ra, và làm từ bao giờ chứ.
Sabina trợn tròn mắt, nhìn luân phiên giữa bàn ăn đầy ắp món ngon và khuôn mặt Erzan, rồi đưa tay vuốt bụng dưới đang lép kẹp. Ăn hết chỗ này là bất khả thi.
‘Chẳng lẽ phụ nữ bình thường đều ăn được nhiều như vậy sao?’
Dĩ nhiên không thể nào, nhưng Sabina chẳng biết gì về “phụ nữ bình thường”, nên chỉ thấy khó xử. Nếu cứ thế này, lỡ Erzan lại nghĩ cô là kẻ đáng ngờ thì sao.
“Ơ, Erzan. Cùng ăn với tôi không?”
“Hiệp sĩ không được cùng bàn với chủ nhân ạ.”
“Tôi, nhưng…… Tôi không ăn được nhiều vào buổi sáng. Để thừa thức ăn thì tiếc lắm……”
“Vậy thì tôi sẽ ăn phần cô để lại ạ.”
“Hả? Không được đâu!”
Bắt Erzan ăn đồ thừa của mình khiến Sabina áy náy vô cùng.
Dù sao thì một mình ăn hết chỗ này cũng là quá sức, lại có nhiều món lần đầu thấy nên không biết ăn thế nào. Nhưng nếu cứ hỏi Erzan từng món một thì chắc chắn sẽ càng bị nghi ngờ là kẻ lạ lùng.
Sabina cần một người để tham khảo cách ăn uống.
“Cùng ăn đi, Erzan.”
“……Đây là lệnh sao ạ?”
Không phải lệnh thì không nghe sao. Ra lệnh cho hiệp sĩ hộ vệ vì chuyện này nghe thật buồn cười, nhưng nếu không làm vậy thì Erzan chắc chắn sẽ không chịu nhượng bộ. Sabina suy nghĩ một lúc rồi gật đầu.
“Là lệnh đấy.”
“Tôi xin tuân lệnh.”
Erzan ngồi đối diện Sabina rồi bắt đầu dùng bữa. Sabina quyết định sẽ bắt chước cách ăn của anh ta một cách vừa phải.
Và quyết tâm ấy sụp đổ chỉ sau 10 giây.
“……”
Sabina đang gỡ từng miếng thịt trên xiên nướng, cắt đôi rồi ăn, thì nhìn thấy Erzan xiên nguyên cái xiên vào đĩa, gắp một lượt cả thịt lẫn rau, ăn sạch sẽ trong chớp mắt, cô kinh ngạc.
‘Người bình thường đều ăn nhanh thế này sao?’
Sabina không hề biết rằng các hiệp sĩ ăn uống rất khỏe, nên không theo kịp tốc độ “hút” thức ăn của Erzan, cô hoảng loạn. Cô cố gắng bắt chước anh ta hết mức có thể, nhưng vô ích. Trước hết là kích cỡ miệng đã khác nhau. Nếu không nhai kỹ thì không nuốt được, nên tốc độ của cô chậm hơn hẳn.
Chỉ đến khi Erzan dọn sạch hết thức ăn trên bàn, Sabina mới thở phào nhẹ nhõm đặt nĩa và dao xuống. Chỉ ăn một bữa thôi mà cô đã kiệt sức.
‘Hồi nhỏ hình như không mệt thế này, hóa ra bữa ăn của người lớn lại khó khăn đến vậy.’
Chỉ vì lấy Erzan làm chuẩn mực nên mới thế.
‘Mọi người đều phải làm việc khó khăn này ba lần mỗi ngày để sống tiếp.’
Người bình thường sống mỗi ngày với sự vất vả đến thế. Sabina nhìn vào khoảng không bằng ánh mắt mơ màng, thậm chí sinh ra lòng kính trọng với sức sống và ý chí của họ.
Erzan dọn bát đĩa đi rửa, lau sạch bàn ăn, rồi tháo khung cửa sổ ra để thông gió. Khung cửa sổ bị mục nên hình dạng thay đổi, không mở được, phải tháo ra rồi lắp lại, nhưng Erzan không hề phàn nàn.
Anh dọn dẹp nhanh chóng và lặng lẽ, để gió lạnh không thổi thẳng vào Sabina bằng cách mở cửa sổ và cửa lệch một góc. Dù là túp lều cũ kỹ, nhưng nơi Erzan dọn dẹp thì sạch bóng như mới, không một vết nấm mốc, thậm chí không thấy con kiến nào.
Erzan nhìn ra bầu trời ngoài cửa sổ rồi hỏi Sabina.
“Thưa ngài. Ngài có muốn đi dạo không ạ?”
“Đi dạo ạ?”
“Vâng. Hôm nay thời tiết đẹp lắm ạ.”
Không khí vẫn còn nặng nề, đất vẫn bốc lên khí tức lời nguyền, nên không thể nói là ngày đẹp hoàn toàn, nhưng ít ra hôm nay sáng sủa hơn hôm qua.
Sabina hầu như chưa từng đi dạo bao giờ. Cô vốn không thích đi lại. Nếu người qua đường vô tình chạm vào hiện thân của lời nguyền như cô thì sẽ bị lời nguyền ám.
Nhưng không thể cứ ở mãi trong phòng được. Erzan là hiệp sĩ hộ vệ, nếu cô không ra ngoài thì anh ta sẽ ở bên cạnh canh chừng. Dù cửa sổ mở, nhưng ở lâu một chỗ thì lời nguyền sẽ đọng lại. Ở chung hai người, biết đâu lúc nào cũng gây ảnh hưởng xấu đến Erzan.
“Được rồi. Đi dạo thôi.”
“Vâng. Tôi sẽ hộ tống cô ạ.”
Hai người rời khỏi ngôi nhà gỗ, đi dọc theo con đường mòn nhỏ. Ánh nắng xuyên qua tán lá rậm rạp, chói chang rực rỡ.
Trái ngược hoàn toàn với mặt đất lầy lội bốc lên khí u ám, những nơi ánh nắng chiếu vào lấp lánh như vàng. Nó khiến Sabina cảm giác như ánh sáng thánh thiện đang thanh tẩy lời nguyền, cô lặng lẽ đưa tay lên, đặt vào vùng ánh nắng đang chiếu xuống.
Trên mu bàn tay trắng bệch, ánh nắng tạo thành một vòng tròn sáng.
Dĩ nhiên cô không được thanh tẩy.
Sabina khẽ liếc sang bên. Lưng Erzan đang đi phía trước hiện ra. Hôm nay anh mặc nhẹ nhàng, khoác áo choàng đỏ lên trên áo lót.
Màu đỏ rực rỡ không hợp với cảnh vật đơn sắc toàn cây đen, đá xám, đường đất lầy lội tối tăm. Và mái tóc vàng óng ánh.
Trong ngôi làng u ám, âm u này, chỉ có Erzan là tỏa sáng đặc biệt. Mái tóc vàng dày dặn như ánh nắng chảy xuống, tấm lưng thẳng tắp, chiếc áo choàng đỏ thanh lịch, và bàn tay to lớn, chắc nịch lộ ra từ ống tay áo.
Bất chợt, Sabina muốn nắm lấy tay Erzan.
Dĩ nhiên cô không làm thế. Vì chạm vào cô chẳng mang lại điều tốt đẹp gì cho anh ta.
‘Mình đang nghĩ gì thế này.’
Đây là lần đầu tiên cô ở gần một người đàn ông ngoài cha mình lâu đến vậy, nên mới lạ lẫm và sinh ra suy nghĩ vớ vẩn. Sabina chỉ biết vò vò mép áo choàng, lặng lẽ theo sau lưng Erzan.
Sau khi đi qua vài ngôi nhà gỗ trống không có người ở, một ngọn tháp nhọn mái xuất hiện.
“Cái kia là nhà thờ sao ạ?”
“Không phải đâu ạ, nhà thờ của cha Roskayen nằm ở phía bên kia cơ.”
Quả nhiên nếu là nhà thờ thì chỉ có mỗi ngọn tháp đứng lẻ loi trông rất lạ. Qua lớp kính màu phai màu, Sabina nghiêng đầu cố nhìn vào bên trong, Erzan thấy vậy thì khẽ cười, mở cửa tháp.
“Tiểu thư muốn vào xem bên trong không ạ?”
Bên trong trống rỗng, nhưng những bức bích họa vẽ trên tường và trần nhà lại cực kỳ tinh xảo và đẹp đẽ. Vì không được tu sửa nên chỗ này chỗ kia đã bong tróc, hư hại, trông thật đáng tiếc.
Sabina tiến sát tường, hơi vén mũ trùm đầu lên để ngắm nghía bích họa.
Erzan nhìn Sabina đang say sưa xem bích họa mà cảm thấy hơi tự hào. Dù không nói ra miệng, nhưng rõ ràng cô ấy đang rất hứng thú với bích họa.
Cô ấy luôn giật mình khi anh đến gần, hầu như không ăn gì anh dọn lên, cái gì cũng trả lời “không” trước, vậy mà giờ đây lần đầu tiên cô ấy thể hiện sự quan tâm đến thứ gì đó. Điều ấy khiến anh vui mừng.
‘Giá mà mình học trước về bích họa thì đã có thể giải thích cho cô ấy rồi.’
Erzan than thở vì mình chẳng biết gì về nghệ thuật.
‘Không nắm được sở thích của người mình phục vụ, thật là thất bại của một hiệp sĩ hộ vệ.’
Thông thường hiệp sĩ hộ vệ chỉ cần hộ vệ thôi, không cần phải nắm rõ sở thích của chủ nhân, nhưng suy nghĩ của Erzan không đi đến đó.
“Tiểu thư Sabina, hình như bích họa kéo dài xuống dưới này nữa ạ.”
“Có xuống được không ạ?”
“Có cầu thang đấy ạ. Trông chắc chắn, nhưng để phòng hờ, cô cứ đi sau tôi một chút, giữ khoảng cách nhé.”
Erzan dặn dò Sabina khi bước xuống cầu thang dẫn xuống tầng hầm. Cầu thang gỗ kêu cót két mỗi khi giẫm lên, nhưng dường như không có chỗ nào mục nát.
Sabina vịn tường, chậm rãi bước xuống, mắt nhìn bích họa trên tường. Đó là bức tranh những chú chim nhỏ xếp hàng bay về một hướng.
Và ở cuối hướng ấy, một con rắn khổng lồ đang há miệng.
“A!”
“Ồ.”
Sabina giật mình vì ánh mắt ghê rợn của con rắn trong bích họa, nhưng ngay lúc đó, giọng Erzan đầy khó xử vang lên cùng lúc, khiến cô giật vai, nhìn xuống dưới.
Trước mặt Erzan đã xuống đến cuối cầu thang là một sợi dây thừng đỏ treo ngang. Giữa sợi dây buộc vào hai bên tường là tấm biển ghi 「Cấm vào」.
“Xin lỗi cô Sabina. Cô chờ một chút nhé. Tôi sẽ gỡ dây ra.”
“Hả? Cấm vào mà. Không được vào chứ?”
Thấy Erzan định gỡ dây một cách thản nhiên, Sabina hoảng hốt vẫy tay.
“Không phải cô muốn xem bích họa sao ạ?”
“Kh, không sao đâu. Không đến mức phải làm thế để xem…….”
Vì phần cuối bức bích họa trông khá rùng rợn, Sabina đột nhiên mất hẳn hứng thú muốn xem tiếp bên dưới.
Dù là nơi không có người ở, nhưng việc chặn lại hẳn có lý do. Hơn nữa còn treo cả biển cấm vào. Chưa bao giờ Sabina thấy việc phớt lờ cảnh báo lại dẫn đến kết quả tốt đẹp.
Sabina nghĩ rằng nếu có dù chỉ một chút bất an thì nên rút lui, đó là cách bảo vệ bản thân. Bởi vì đến nay, tất cả những gã đàn ông bất cẩn cố chạm vào cơ thể cô đều phải chết.
“Thôi quay về đi, Erzan.”
“Ừm, vâng ạ. Đi thôi, tiểu thư Sabina.”
Khi Erzan xoay người đặt chân lên bậc thang.
“Ưưư……”
Một giọng nói vang lên.
“Erzan? Vừa nãy……”
“Cô Sabina, lùi lại ạ.”
Vẻ mặt ôn hòa của Erzan đột nhiên cứng lại, ánh mắt trở nên sắc bén. Anh xoay người, áp sát tường, tay đặt lên chuôi kiếm dài bên hông.
“Khư hư ư……”
Là tiếng rên của đàn ông.
Cầu thang dẫn xuống tầng hầm. Sợi dây đỏ và biển cấm ở cuối cầu thang. Giọng đàn ông vọng ra từ phía bên kia.
“Er, Erzan? Hình như có ai đó ở trong kia!”
“Tiểu thư Sabina, nguy hiểm đấy ạ.”
Erzan mạnh mẽ ngăn Sabina định bước xuống. Vì muốn cho cô xem bích họa mà bỏ qua biển cấm thì không sao, nhưng nếu bên kia có người khả nghi thì chuyện khác hẳn.
Không thể để Sabina tiếp xúc với nguy hiểm dù chỉ là có thể. Erzan nắm chặt chuôi kiếm, hỏi vào bóng tối phía bên kia dây thừng.
“Ai đó. Hãy lộ diện.”
“Khaaaah!”
Ban đầu chỉ là tiếng thở hổn hển đau đớn, dần dần to hơn, rồi biến thành tiếng kêu thảm thiết. Dù không phải động đất, bích họa lại rung chuyển. Chắc chắn không phải bức họa thật sự di chuyển. Có lẽ chỉ vì bóng đen che khuất ánh sáng, làm góc sáng thay đổi nên trông như vậy thôi. Nhưng tiếng kêu thảm thiết cầu cứu nỗi đau thì là thật. Sắc mặt Sabina trắng bệch.
“Erzan, hay là có ai bị nhốt dưới đó?”
“Nếu bị nhốt ở chỗ này thì chắc chắn là kẻ nguy hiểm.”
“Nhưng đang đau đớn lắm. Biết đâu là người vô tình vào khu cấm rồi bị thương, không thể kêu cứu……”
“Khaaaah! Aaaaah!”
Tiếng hét của người đàn ông cắt ngang lời Sabina. Sabina nắm chặt hai tay, lo lắng bồn chồn, nhưng Erzan vẫn giữ ánh mắt lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào bóng tối.
Khí tức lời nguyền từ tầng hầm chậm rãi trườn lên. Là lời nguyền tử thần quen thuộc với Sabina. Người đàn ông đang chết dần.
“Erzan……”
Đến nay đã có vô số người chết vì cô. Sabina, người luôn mong mình chết còn hơn là giết người khác, sợ hãi việc ai đó bị thương, bị đau.
Dù những gã đàn ông định cưỡng hiếp cô khiến cô ghê tởm đến buồn nôn, nhưng khi họ chết đi, cô lại buồn đến rơi nước mắt.
Chết chóc chỉ cần để tự nhiên thu nhận là đủ rồi chứ.
‘Mình không muốn ai chết cả.’
Có thể tránh mà không tránh, có thể cứu mà không cứu, để mặc người ta chết thì cô không chịu nổi. Cô không muốn vô cảm với nỗi đau, với sự thống khổ. Cô không muốn trở thành người như cha mình, người có thể nhìn người khác chết mà mắt không chớp.
Dù chính bản thân cô chỉ có thể làm việc nguyền rủa người khác, là hiện thân của tử thần đi chăng nữa.
“Erzan, cứ thế này thì người ta sẽ chết mất. Phải cứu thôi.”
“Không được ạ. Tiểu thư có thể gặp nguy hiểm.”
Không có gì nguy hiểm cả. Sabina không chết. Dù bị thương thế nào cũng sẽ lành ngay. Vậy nên chẳng có lý do gì để do dự khi lao vào nguy hiểm. Không, dù có nguy hiểm thì cũng chẳng sao.
Nếu chết thì đó chính là điều cô mong muốn.
‘Nhưng Erzan sẽ không để mình gặp nguy hiểm đâu.’
Sabina không biết gì về tinh thần hiệp sĩ, nhưng cô biết chắc chắn anh ta rất tận tụy với vai trò hộ vệ của mình.
Nếu Sabina khăng khăng muốn xuống dưới xem, chắc chắn anh ta sẽ nói sẽ thay cô đi xem trước. Không thể để Erzan gặp nguy hiểm được.
‘Làm thế nào, chỉ dùng chút lời nguyền…… khiến Erzan ngất đi được không?’
Nếu làm Erzan ngất rồi xuống dưới cứu người đàn ông đang rên rỉ thì sao. Dù biết nếu Erzan nghe được sẽ giật mình kinh hãi, Sabina vẫn nghiêm túc suy nghĩ, đôi mắt đen lăn lóc.
Cốc. Thứ gì đó chạm vào mũi chân. Nhìn xuống, một luồng lời nguyền đen kịt đang uốn éo dưới chân cô. Nó trông giống như sợi dây thừng, cũng giống như con rắn.
‘Giống hệt con rắn nuốt chửng đàn chim đang bay tới trong bức bích họa.’
Ngay khoảnh khắc nghĩ vậy, con rắn đen trở thành thật, quấn chặt lấy mắt cá chân Sabina.
“Kyaa!”
“Tiểu thư Sabina!”
Đó là chuyện xảy ra trong chớp mắt. Con rắn lời nguyền quấn lấy mắt cá chân Sabina đột nhiên phình to, rồi với tốc độ không thể tin nổi, kéo lê cơ thể cô xuống dưới. Erzan thậm chí chưa kịp nắm lấy, thân hình Sabina đã bị bóng tối nuốt chửng.
“Tiểu thư Sabina!”
Nhìn thấy chủ nhân bị bắt cóc ngay trước mắt, Erzan trợn ngược mắt, lao thẳng xuống tầng hầm. Anh thậm chí không kịp rút kiếm để cắt đứt dây thừng đỏ, nên sợi dây bị thân thể Erzan đẩy mạnh, đứt tung một cách hỗn loạn.
Tấm biển 「Cấm vào」 rơi xuống đất, chỉ có phần bị Erzan giẫm qua là chữ bị xóa sạch, trở nên trơn nhẵn.
Tại vị trí chữ bị xóa, một thứ gì đó màu vàng nhạt lấp lánh.
***
Con rắn đen quấn lấy cơ thể Sabina đột nhiên gầm lên quái dị, giãy giụa điên cuồng. Vì chân bị rắn giữ chặt, mỗi lần rắn quằn quại, cơ thể Sabina lại đập mạnh vào trần và tường.
Tiếng “phập” vang lên, chiếc trâm cài rơi ra, áo choàng tuột khỏi người. Có lẽ bị thứ gì nhọn đâm phải, máu rỉ ra khắp nơi, những hoa văn đỏ thêu trên áo lót bị máu tươi nhuộm đỏ rực.
Sabina thậm chí không kịp thét lên, chỉ hai tay ôm mặt.
Lại một tiếng “phịch” nữa, đau đớn lan ra sau lưng. Da thịt bị rách chăng, cảm giác tê rần, rồi thứ gì đó ấm ấm chảy xuống dưới thắt lưng, trở nên nhớp nháp.
Mái tóc đen rối bù, dưới lớp áo lót bị cuốn lên lộ ra đôi chân trắng nõn đầy vết xước.
‘Không được, nếu máu chạm vào……!’
Máu của Sabina chứa đựng khí tức lời nguyền đậm đặc nhất. Dù không chạm da trực tiếp, chỉ cần dùng máu, cô có thể giết người chỉ qua bức chân dung. Khi phát hiện ra điều đó, cha cô đã vui mừng đến mức nào, Sabina không bao giờ quên được.
“C, cẩn thận…… đừng để máu tôi chạm vào!”
Thực thể lời nguyền đang hành hạ người đàn ông kia có phải là con rắn đen này không. Nếu máu cô chạm vào, lời nguyền sẽ càng nặng hơn chăng. Sabina lo lắng.
Cô cố gắng mở mí mắt dính đầy máu, nhìn quanh. Tầng hầm không có ánh sáng, tối om, nhưng đã quen với bóng tối, cô nhanh chóng nhận ra bóng dáng khổng lồ trước mặt.
“Ư, kia. Ông ổn chứ ạ?”
“Chết…… rồi……”
“Nếu cử động được thì ra ngoài kêu cứu đi. Erzan…… A!”
Bàn tay to lớn nắm chặt lấy ngực Sabina. Lông lá xù xì, móng vuốt sắc nhọn – trông chẳng khác gì tay thú vật.
Rẹt, lớp áo lót mỏng bị xé toạc, bầu ngực trần lộ ra.
“Kyaa!”
“Đừng…… động đậy……”
Người đàn ông có tay thú vật méo mó mặt, thở hổn hển dữ dội.
Đôi mắt đỏ như máu lóe lên ánh sáng kỳ dị. Khí tức lời nguyền đặc quánh như xoáy tròn.
‘Tại sao chứ? Người lạ mà……’
Chắc chắn có lần nào đó, Sabina đã từng thấy ánh mắt ấy.
Cô nhíu mày cố nhớ lại, hít thở sâu, thì cánh tay người đàn ông – vừa siết chặt như muốn moi tim cô ra – đột nhiên buông lỏng.
“Ư, ư……?”
Người đàn ông đảo tròn đôi mắt đỏ, chậm rãi cúi người xuống, vùi mặt vào khe ngực cô. Chiếc lưỡi to lớn thè ra, bắt đầu liếm láp da thịt.
“Kyaa! Đừng!”
Người đàn ông liếm sạch máu tươi trên làn da trắng, rồi nắm lấy bầu ngực mềm mại trông như muốn kiểm tra độ đàn hồi, xoa nắn, dụi môi, rồi há to miệng cắn mạnh.
“A!”
Răng nhọn đâm vào ngực, lưỡi ướt át liếm quanh núm vú rồi mút mạnh chùn chụt. Sabina quằn quại cố thoát ra, nhưng cơ thể hắn quá to lớn và nặng nề.
“Đ, đừng làm vậy! Nếu chạm vào cơ thể tôi……!”
“Ngon…… thêm chút nữa……”
Bàn tay thú vật nắm lấy đùi Sabina, banh rộng ra hai bên. Khi khuôn mặt hắn trượt xuống dưới, Sabina hoảng loạn đấm mạnh vào đầu hắn.
“Không! Tránh ra!”
Da hắn cứng như đá. Tiếng va chạm vang lên, nhưng lực phản chấn lại dội ngược về tay Sabina. Da rách, máu chảy ra, hóa thành khí đen lan tỏa xung quanh.
Ngay lúc ấy.
“Khưư, a, a, aaaak!”
Khí tức lời nguyền từ cơ thể Sabina tràn vào mắt và miệng hắn. Hắn gầm lên như muốn nhổ ra, ho sặc sụa, rồi “grừ” một tiếng như đờm nghẹn, cơ thể run bần bật.
Đôi mắt đỏ lóe sáng. Miệng hắn há to. Răng nanh dường như dài ra. Rồi hắn cắm răng nhọn vào dưới ngực Sabina.
“Aaak!”
Nếu chỉ là nỗi đau bị đâm xuyên thì có lẽ còn chịu được. Nhưng khi cảm nhận thứ đen ngòm uốn éo chảy vào vết thương, Sabina nổi da gà, không chịu nổi.
Bản năng thét lên, giãy giụa, nhưng hắn giữ chặt tay chân cô, rồi lại cắm răng vào eo. Hút máu như hút lời nguyền, chỗ vết cắn đọng lại khí đen từ cơ thể hắn.
Như thể bùn lầy tràn vào cơ thể, Sabina nấc lên, nghẹt thở.
“Ác, không, không…… kyaa!”
Rẹt, rẹt.
Hắn xé toạc hết vải vóc và đồ lót còn sót lại trên người Sabina, lật úp cô lại.
Dù nằm sấp không nhìn thấy mặt, cô vẫn cảm nhận được đôi mắt đỏ ghê rợn đang nhìn chằm chằm từ phía sau.
Sabina quen với đau đớn, luôn mong được chết, nhưng không phải không biết sợ. Tay chân lạnh ngắt.
“Hức, không……!”
“Tiểu thư Sabina!”
Tiếng bước chân nặng nề vang lên, người đàn ông đang đè lên Sabina bị hất văng lên cao. Erzan nắm gáy hắn, quăng mạnh xuống đất.
“Tiểu thư, cô ổn chứ ạ!”
“Er, Erzan……”
Sabina trần truồng run rẩy, quay lại nhìn anh. Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, mắt Erzan bùng lên như ngọn lửa xanh.
“Dám…… với cô ấy……! Ta sẽ không tha thứ!”
Erzan đá mạnh vào sườn người đàn ông đang rên rỉ vì đầu đập xuống đất. Hắn kêu lên như thú dữ, lao tới, nhưng Erzan nắm cổ tay hắn, vặn mạnh.
Ngay lúc ấy.
“Khaaaak! Ưaaaak!”
Cổ tay hắn sáng rực ánh vàng, bắt đầu cháy xém.
“Erzan!”
Không có gì cả, vậy mà đột nhiên lửa vàng bùng lên. Erzan cũng bất ngờ trước phản ứng ngoài dự đoán, nhưng anh không buông tay. Hắn chưa bị khống chế hoàn toàn. Trước khi hắn không còn khả năng gây hại cho Sabina, Erzan không định thả ra.
Ngọn lửa vàng thiêu đốt da thịt hắn, nhưng không hề làm hại Erzan. Thậm chí không cảm thấy nóng.
Erzan đè hắn xuống đất, tay trái ấn vai, đầu gối trái đè eo để hắn không thể đứng dậy.
Ngay chỗ tay và đầu gối Erzan chạm vào, ánh vàng lan tỏa, cơ thể hắn bắt đầu cháy. Mùi thịt cháy lan ra.
“Erzan, dừng lại! Cứ thế này thì hắn chết mất!”
“Tiểu thư Sabina……!”
Câu “Hắn vừa định làm hại cô đấy” nghẹn lại nơi cổ họng. Bản phận hiệp sĩ phải bảo vệ chủ nhân và bản phận phải tuân theo mệnh lệnh của chủ nhân va chạm nhau. Rốt cuộc anh phải theo tinh thần hiệp sĩ nào đây.
“Bây giờ ngài đang làm gì vậy!”
Tiếng gầm trầm đục, không phải của con quái vật kia, cũng chẳng phải của Erzan hay Sabina, khiến cả hai người và một con vật giật bắn mình. Trên bậc thang nối giữa mặt đất và tầng hầm – nơi ánh sáng len lỏi vào – cha Roskayen đang đứng đó.
“Cha Roskayen……”
“Lùi lại đi, ngài Erzan Muskovayev.”
“Nhưng kẻ này đã đe dọa tiểu thư Sabina!”
“Người xông vào khu vực cấm lại là các vị chứ ai.”
Lời chỉ trích của cha Roskayen khiến Erzan câm nín. Đúng là vì muốn cho Sabina xem bích họa mà anh đã phớt lờ tấm biển, định dẫn cô xuống dưới. Nhưng con rắn đen từ tầng hầm trườn lên đã kéo Sabina đi trước. Việc anh lao xuống chỉ là bất đắc dĩ.
“Không được giết hắn. Người này là hạt nhân quan trọng của tòa tháp phía đông, thứ duy trì sự tồn tại của ngôi làng……”
Cha Roskayen đã tiến lại gần, đặt tay lên vai Erzan, rồi giật mình lùi một bước. Ông nhìn bàn tay mình đầy kinh ngạc, lau mạnh vào áo choàng đen, nhăn mặt lắc đầu.
“Lùi ra đi. Để tôi xử lý.”
“……Xin lỗi.”
Erzan ngắn gọn xin lỗi rồi đứng dậy. Khi anh rời khỏi, ngọn lửa vàng biến mất, nhưng người đàn ông vẫn co giật vì cơn đau bỏng rát ở những chỗ bị chạm, rên rỉ không ngừng.
Erzan bước nhanh đến bên Sabina, cởi áo choàng của mình khoác lên người cô. Khi anh định cài nút, Sabina lắc đầu, tự tay kéo vạt áo lại rồi quay lưng. Chiếc áo quá rộng so với cô, vạt áo trượt xuống để lộ bờ vai mảnh khảnh.
“T, tôi tự cài được.”
“À, vâng. Xin lỗi.”
Erzan gãi gáy, lúng túng lùi lại. Cha Roskayen ra hiệu bằng mắt bảo đi mau, Erzan khẽ cúi chào ông rồi dẫn Sabina lên mặt đất.
“Tiểu thư Sabina. Đi chân trần trên đường đất thế này dễ bị thương lắm ạ. Cô mang giày của tôi đi, dù sao cũng tốt hơn.”
“Vậy thì Erzan sẽ chân trần mất.”
“Tôi không sao đâu ạ.”
“Giày của Erzan to quá, chân tôi không vừa đâu.”
Nghe vậy Erzan mới nhận ra. Anh đang quỳ một gối để cởi dây giày thì dừng lại, ngẩng lên nhìn Sabina.
Nhờ mũ trùm đầu đã biến mất, khuôn mặt Sabina giờ lộ rõ ràng. Khi ánh mắt chạm nhau, cô vẫn vội vàng quay đi, lùi lại như mọi khi.
“Cô Sabina. Chỉ đến khi về đến nhà thôi, cô chịu được chứ ạ?”
Sabina hiểu câu hỏi của Erzan là “đi chân trần có ổn không”, nên gật đầu. Nhưng Erzan đột nhiên đứng dậy, sải bước dài về phía cô.
“Er, Erzan?”
“Tôi sẽ đưa cô về nhanh chóng. Chỉ trong chốc lát thôi, xin cô tha thứ cho việc tôi chạm vào cô ạ.”
Có vẻ Erzan định bế Sabina chạy về nhà. Sabina vội vẫy tay định ngăn, nhưng áo choàng trượt xuống khiến cô phải vội vàng túm chặt vạt áo. Nhân lúc ấy, Erzan nhanh chóng bế bổng cô lên.
“Kyaa, Erzan!”
“Chịu khó một chút thôi ạ. Sẽ về đến nơi ngay!”
Để vạt áo không trượt xuống lộ cơ thể, Erzan kéo chặt Sabina vào lòng mình, rồi bắt đầu chạy về phía nhà ở. Sabina định nói gì đó nhưng sợ cắn phải lưỡi, nên đành ngậm chặt miệng, ngoan ngoãn nằm trong vòng tay Erzan.