Quillpetalcomi
  • Tiểu thuyết
  • Truyện tranh
  • Thể loại
Advanced
Sign in Sign up
  • Hồ sơ người dùng
  • Home
  • Thể loại
  • Tiểu thuyết
  • Truyện đã hoàn
  • Truyện tranh
Sign in Sign up
Prev
Next

Tiểu Thuyết – Đêm Bí Mật Của Thánh Nữ - Chương 39

  1. Home
  2. Tiểu Thuyết – Đêm Bí Mật Của Thánh Nữ
  3. Chương 39 - Buổi dạy riêng của Hyperion
Prev
Next

Edit: Quillpetal

Aristella và bốn người đi dạo trong khu vực dưới lòng đất của thần điện, kiểm tra xem có phần nào sửa chữa chưa tốt hoặc chưa được thanh tẩy hoàn toàn hay không. May mắn thay, khu vực dưới lòng đất của thần điện đã được khôi phục rất rộng rãi, sạch sẽ và yên tĩnh.

Con quái vật xúc tu mà Hyperion từng nhìn thấy cũng không còn xuất hiện nữa. Dĩ nhiên, chuyện Aristella suýt bị quái vật xúc tu xâm phạm hay Chris biến thành quái vật không thể kể trước mặt Aaron hay Noel, nên Hyperion chỉ giải thích đơn giản là 「quái vật ác độc」.

‘Quái vật à…….’

Aaron liếc nhìn Hyperion đang đi theo phía sau với khuôn mặt u ám.

Rõ ràng lúc thánh nữ biến mất, thần lực của cô ấy không còn cảm nhận được nữa. Để tìm thánh nữ đã mất tích, bốn người tách ra tìm kiếm. Aaron có khả năng cảm nhận khí tức của đối phương dù ở xa, nên đã đồng ý với đề nghị của Hyperion là tách ra tìm.

Tuy nhiên, chẳng bao lâu sau khi Hyperion khuất khỏi tầm mắt, ngay cả thần lực của hắn cũng không còn cảm nhận được.

Thần lực của thánh nữ và Đại thần quan lần lượt biến mất, rồi đột nhiên xuất hiện cùng lúc. Aaron cảm thấy khoảng thời gian chênh lệch ấy rất lạ. Hơn nữa, Aaron hoàn toàn không cảm nhận được thần lực của thánh nữ, vậy Hyperion làm thế nào để tìm ra và ở cùng cô ấy?

Trong khoảng thời gian Aaron không cảm nhận được thần lực, liệu hai người ấy đã xảy ra chuyện gì?

‘Nếu thánh nữ thực sự đã sa đọa, thì Đại thần quan – người ở gần nữ thần nhất – cũng không thể không bị ảnh hưởng.’

Aaron nghĩ rằng lý do thánh nữ đột ngột biến mất có thể là tín hiệu từ một thánh nữ đã sa đọa. Đại thần quan Hyperion có lẽ đã nhận được lời triệu gọi của cô ấy và bị kéo vào một không gian riêng biệt do thánh nữ sa đọa tạo ra – ví dụ như kết giới.

Thực tế thì hai người đúng là đã bị nhốt trong kết giới chặn thần lực rồi thoát ra, nhưng người dựng kết giới ấy không phải thánh nữ sa đọa mà là tư tế đã sa đọa. Tuy nhiên Aaron bỏ qua điểm đó, và suy đoán rằng Aristella đã cùng Hyperion làm chuyện mờ ám.

‘Suy đoán ấy đúng hay sai, rồi sẽ dần dần rõ ràng.’

Hyperion là một Đại thần quan công minh chính trực. Không dựa vào quan hệ như Aaron, hắn vẫn trở thành thần quan, rồi lên đến vị trí Đại thần quan – chức vụ quản lý cao nhất của thần điện này.

Nhưng từ một thời điểm nào đó, Hyperion không chỉ điều hòa giữa tư tế và thánh kỵ sĩ nữa, mà bắt đầu đứng về phía thánh kỵ sĩ. Hơn nữa lần này hắn còn tự nhận làm người hầu của thánh nữ, như thể đang thỏa mãn dục vọng cá nhân. Aaron đã quan sát Hyperion từ rất lâu, nên trong lòng không khỏi bối rối trước sự thay đổi đột ngột của hắn.

Không thể coi đó là chuyện tự nhiên. Một vị thần chức cấp bậc như Hyperion không thể hành động như kẻ phàm phu thiếu đức tin. Aaron cố gắng tìm nguyên nhân từ việc thánh nữ sa đọa.

Dáng vẻ thánh nữ vẫn thanh khiết như cũ, thần lực cũng trong sạch. Mùi hương ngọt ngào tỏa ra từ cơ thể cô ấy có hơi khiến người ta để ý, nhưng Aaron nghĩ chắc là do ăn trái cây ngọt làm món tráng miệng nên mới vậy. So với lúc mới đến thần điện này, bầu không khí của thánh nữ đã ổn định hơn rất nhiều, không hề có vẻ sa đọa chút nào.

‘Nhưng ác ma thường xuất hiện dưới hình dạng của người lương thiện nhất.’

Trong Kinh Thánh, ác ma được miêu tả là có hình dáng giống như thiên thần, nên Aaron quyết định không để vẻ bề ngoài của thánh nữ đánh lừa, mà luôn giữ trong đầu khả năng cô ấy đã sa đọa.

***

Khám phá khu vực dưới lòng đất của thần điện đã kết thúc.

Sau khi thanh tẩy các xác ướp tư tế, không còn cảm nhận được khí tức ô uế nào nữa. Bức bích họa đáng ngờ từng kéo Aristella vào hẳn là do oán niệm còn sót lại của những tư tế ấy. Aristella vừa đi lên cầu thang dẫn về mặt đất, vừa gửi lời cảm ơn đến ba người đã bảo vệ bên cạnh mình hôm nay, rồi cùng Hyperion trở về phòng.

“Huu, mệt quá…….”

“Thánh nữ. Nếu ngài định nghỉ ngơi thì để con dọn dẹp giường ạ.”

“Hả? À, không phải đâu!”

Bây giờ vẫn mới là buổi tối. Còn sớm để đi ngủ. Nhưng có lẽ vì bị nhốt trong kết giới dưới lòng đất rồi lại tiêu hao rất nhiều thần lực để thanh tẩy, nên cô không muốn đi dạo hay học Kinh Thánh nữa.

“Mệt thì có mệt thật, nhưng chưa buồn ngủ. Chỉ là…… muốn nghỉ ngơi một chút thôi.”

“Vậy ngài dùng trà chứ ạ?”

“Trà? Ừm…….”

Nghe đến trà, Aristella chợt nhớ lại chuyện ngày trước với Clovis. Hắn đã pha trà hoa «Carus Entata» – loại hoa khiến người ta nói thật – rồi ép cô uống, khiến cô bất lực tuôn ra sự thật trước mặt hắn và ngất đi. Khi tỉnh lại, cô đã hòa quyện cơ thể với hắn.

‘Đại thần quan thì…… chắc không sao đâu. Ngài ấy không làm chuyện kỳ lạ với mình như chấp hành viên Clovis đâu.’

Dù dưới lòng đất đã có không khí thân mật đến mức chạm vào nhau, Hyperion vẫn không động đến Aristella. Anh sẽ không mời trà đáng ngờ, cũng không ép buộc cô khi cô kháng cự. Aristella khẽ gật đầu, Hyperion liền rót nước vào ấm trà, nhẹ nhàng đặt tay lên nắp ấm.

―Phựt.

Từ đầu ngón tay anh tỏa ra ánh sáng trắng bao lấy ấm trà, rồi hơi nước bắt đầu bốc lên nghi ngút. Anh dùng thần lực đun sôi nước.

“Tuyệt thật…… Đại thần quan đúng là không có gì không làm được.”

“Ngài quá khen rồi.”

Clovis từng bỏ đá ma lực đỏ vào ấm để đun nước cũng đã kỳ lạ, nhưng dùng thần lực đun sôi nước trong chớp mắt thế này còn kỳ diệu hơn nữa.

Nghĩ lại mới nhớ, bộ áo thánh Aristella đang mặc chính là thứ Hyperion biến từ ga giường bằng thần lực vào sáng hôm sau khi hai người qua đêm cùng nhau.

‘Đại thần quan thật sự là người phi thường.’

Trẻ tuổi đã trở thành người quản lý thần điện rộng lớn này, có thể thi triển thần thánh ma pháp trình độ cao đến mức đánh bại quái vật, tạo ra những thứ kỳ diệu, lại còn trí nhớ xuất sắc.

Theo lời Chris kể khi đi dạo cùng cô ngày trước, Hyperion chưa từng vi phạm bất kỳ điều luật nào mà tư tế phải tuân theo. Trừ việc tuân lệnh Aristella hầu hạ cô ban đêm, anh có lẽ là một tư tế hoàn hảo không tì vết.

“……Không hợp khẩu vị sao ạ?”

“Hả?”

“Ngài không uống trà mà cứ nhìn tôi mãi thế này.”

“Á!”

Lúc nào không hay, tách trà Hyperion rót đã được đặt trước mặt Aristella.

“Tôi mải suy nghĩ nên quên mất. Cảm ơn, tôi uống đây.”

Aristella nhấp một ngụm trà ấm mà Hyperion rót. Uống trà nóng khiến tâm trạng mệt mỏi và u ám dần lắng xuống, cảm giác dễ chịu lan tỏa.

Thấy Aristella uống trà, Hyperion cũng nâng tách của mình, nhấm nháp nhẹ. Nhiệt độ và hương vị đều vừa miệng.

“Nhưng thánh nữ. Vừa nãy ngài đang nghĩ gì mà trầm ngâm thế ạ?”

“Ơ, ừm…… Tôi đang nghĩ về Đại thần quan.”

“……Hả?”

Suýt nữa phun trà ra. May mà anh chỉ mới nhấp vài ngụm để thưởng thức hương vị. Hyperion cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể, mỉm cười nhẹ với Aristella. Cô cũng cười theo.

“Thần thánh ma pháp của Đại thần quan thật sự kỳ diệu. Đun nước đơn giản thế này, làm quần áo…… giống như phép thuật thật sự. À không, đúng rồi, thần thánh ma pháp mà, đương nhiên là phép thuật.”

“Chỉ là thuật đơn giản thôi ạ. Chỉ cần nắm được mẹo, thánh nữ cũng làm được ngay.”

“Tôi thiếu tập trung lắm, không làm tốt được đâu.”

Lông mày Aristella rũ xuống buồn bã. Sáng nay cô cũng cố dùng thần lực tạo quả cầu ánh sáng và làm nó to ra, nhưng chóng mặt ngã quỵ nên thất bại. Duy trì sự tập trung trong thời gian dài khó hơn cô tưởng rất nhiều.

Cô muốn sớm làm được những thứ kỳ diệu bằng ma pháp như Hyperion, rồi cho các tư tế và thánh kỵ sĩ xem để họ ngạc nhiên. Nhưng ngay cả việc làm sáng ánh sáng đã là trở ngại lớn, con đường còn xa lắm.

“Thánh nữ. Học ma pháp có khó khăn sao ạ?”

“Ừm…… hơi khó.”

“Có phải cách dạy của Noel khó hiểu không ạ?”

Nghe Hyperion hỏi, Aristella nhớ lại buổi học ma pháp với Noel, mặt hơi đỏ lên rồi vội lắc đầu.

“À, không phải vậy đâu…….”

Nói là luyện tập để rèn luyện sự tập trung mà lại sờ soạng cơ thể cô, giờ nghĩ lại đúng là lý do ngớ ngẩn, vậy mà cô lại tin. Hơn nữa khi Noel chạm vào, cô nhanh chóng hưng phấn và hòa quyện cơ thể với hắn. Đó là tai nạn cô không muốn lặp lại lần hai.

“Tôi cũng muốn sớm thành thạo thần thánh ma pháp, nhưng không làm được.”

“Có vẻ ngài muốn học ma pháp để làm điều gì đó ạ.”

“Vâng…….”

Aristella là thánh nữ. Tổng lượng thần lực bẩm sinh của cô chắc chắn vượt qua Hyperion. Nhưng thần thánh ma pháp không phải cứ có nhiều thần lực là sử dụng thành thạo được. Dù sở hữu thần lực vượt trội, để giỏi ma pháp vẫn cần kỹ thuật và luyện tập.

Theo báo cáo của Noel mà Hyperion nghe được, tốc độ học của Aristella thuộc hàng khá nhanh. Dù không biết cô muốn học ma pháp để làm gì, nhưng nếu chỉ là đun nước trà thì chỉ cần nắm mẹo là làm được ngay.

“Vậy để tôi dạy ngài nhé?”

“Hả? Đại thần quan dạy sao?”

Aristella ngạc nhiên chớp mắt hỏi, Hyperion mỉm cười dịu dàng và gật đầu.

Cô đang học ma pháp với Noel. Có thầy dạy riêng mà bỏ qua để Hyperion dạy cô là coi thường Noel, là hành động thất lễ lớn.

Nhưng Hyperion không do dự khi giành lấy vai trò của Noel. Dù sao cũng chỉ một ngày thôi, anh thầm lặp lại lời biện minh ấy trong lòng, rồi rót thêm trà vào tách trống của Aristella.

“Thánh nữ, tôi muốn trở thành chỗ dựa cho ngài.”

“Ngay cả bây giờ, Đại thần quan cũng đã giúp đỡ tôi rất nhiều rồi.”

Aristella thực lòng cảm ơn Hyperion, nhưng với anh, lời ấy chỉ như câu xã giao lịch sự. Anh muốn làm bất cứ điều gì cho cô.

Khi nhận được yêu cầu được yêu đương như người tình, Hyperion thực sự rất bối rối. Vì anh chưa từng yêu đương bao giờ, nên không tự tin có thể làm cô hài lòng.

Sau khi kết thúc, anh cũng không dám hỏi cô cảm thấy thế nào. Điều đó luôn khiến anh day dứt trong lòng, nên Hyperion do dự khi hòa quyện cơ thể với Aristella. Thân thể cô quyến rũ đến mức điên cuồng, chỉ cần ôm lấy là anh lập tức cảm nhận khoái cảm và lên đỉnh.

Anh sợ mình sẽ nghiện lạc thú ấy, nhưng đồng thời lại nghĩ rằng liệu chỉ mình anh mới được trải nghiệm khoái lạc tột độ này chăng. Anh lo sợ một người vụng về về chuyện ân ái như mình có thể làm hài lòng thánh nữ – người phong ấn nữ thần dâm dục hay không.

Nhưng anh cũng không thể đi “luyện tập” với ai khác. Vì vậy, Hyperion nghĩ rằng thay vì hòa quyện cơ thể, anh nên giúp đỡ cô bằng những việc khác.

“Có vẻ như những gì tôi dạy không làm ngài hài lòng.”

“Hả? Không phải vậy đâu!”

Nghe giọng Hyperion đầy tiếc nuối và cô đơn, Aristella giật mình lắc đầu lia lịa.

“Đại thần quan là người rất bận rộn mà. Hơn nữa ngài lại có thực lực xuất chúng, dạy một người mới bắt đầu như tôi chắc chắn sẽ thấy chán nản…….”

“Làm thầy dạy, thì càng tốt khi thánh nữ là người mới bắt đầu.”

“Hả? Tại sao vậy ạ?”

Trước câu hỏi của Aristella, Hyperion hơi đỏ mặt, ngại ngùng trả lời.

“Vì như vậy tôi mới có thể dạy ngài nhiều thứ hơn.”

Dù lớn lên ở vùng quê, không được học giáo dục tư tế, nhưng tốc độ tiếp thu của Aristella rất nhanh. Cô nhanh chóng nắm được cách cầu nguyện, giờ đã khá quen với thánh lễ. Nếu cô thành thạo thần thánh ma pháp, có lẽ sẽ không còn cần sự giúp đỡ của Hyperion nữa. Điều đó khiến anh bất an.

Thật lạ lùng. Càng thấy Aristella quen thuộc với cuộc sống thần điện, thể hiện thái độ giống tư tế, trở thành một thánh nữ thực thụ, anh đáng lẽ phải vui mừng. Thế nhưng Hyperion lại buồn bã khi nghĩ rằng ngày cô trưởng thành và không còn dựa vào anh nữa đang đến gần.

Nhưng anh không thể nói với thánh nữ rằng đừng trở nên giống tư tế, đừng học gì cả, đừng cố gắng, cứ ngoan ngoãn ở đó, mọi thứ anh sẽ làm hết. Đó đồng nghĩa với việc không coi cô là một con người bình đẳng.

‘Ít nhất đến ngày ấy, tôi muốn ở bên ngài lâu hơn một chút, lưu lại nhiều kỷ niệm hơn nữa.’

Giống như nhìn ngọn nến cháy dần mà không thể rời mắt, dù biết nó sẽ tắt. Có lẽ Aristella đã đọc được nỗi bất an và khát khao trong ánh mắt hắn, cô đảo mắt nhìn quanh rồi cuối cùng mỉm cười rạng rỡ.

“Tôi cũng muốn được học từ Đại thần quan.”

“Thánh nữ…….”

“Vậy thì nên học gì nhỉ──.”

Uống hết tách trà Hyperion rót, Aristella đứng dậy. Có phải định học ngay không. Hyperion cũng đứng theo. Aristella dùng đầu ngón tay chạm môi, nghiêng đầu suy nghĩ.

“Việc làm sáng và tạo hình thì đang học với Noel rồi…… Tôi muốn học thứ khác từ Đại thần quan.”

“Vâng. Tôi sẽ dạy bất cứ thứ gì ngài muốn.”

“Ừm. Có thể học cách dùng thần lực đun nước không ạ?”

Khi thành thạo thần thánh ma pháp, cô có rất nhiều việc muốn làm, nhưng khi nghĩ đến việc học cái gì, đầu óc lại trống rỗng. Vì vậy Aristella chọn một ma pháp của Hyperion mà cô thấy rất kỳ diệu.

“Đó là thuật đơn giản, ngài sẽ học nhanh thôi. Nào, thánh nữ. Lại đây ạ.”

“Vâng.”

Hyperion đổ hết trà trong ấm, rồi rót nước mới vào.

“Ngài thấy bên trong có gì chứ ạ?”

“Vâng. Có nước.”

“Hãy nhớ hình dạng hiện tại của nó.”

Nói xong, anh đậy nắp ấm, rồi hướng dẫn Aristella đặt đầu ngón tay lên nắp.

“Nhắm mắt lại ạ, thánh nữ. Hãy nhớ lại hình dạng nước trong ấm trước khi đậy nắp…….”

“Nước trong ấm, ừm…….”

“Vâng. Và hãy tưởng tượng nước đang sôi lên.”

Nhắm mắt, tay đặt trên nắp ấm, Aristella tưởng tượng nước sôi. Hình ảnh nước trong ấm trước khi đậy nắp và hình ảnh nước sôi sùng sục chồng lên nhau trong đầu. Khoảnh khắc ký ức và tưởng tượng hòa quyện, từ đầu ngón tay cô tỏa ra luồng khí ấm áp.

Aristella nhắm mắt, nắp ấm đậy kín nên không nhìn thấy bên trong. Nhưng cô chắc chắn biết. Nước đang sôi sùng sục.

‘Oa, kỳ diệu quá…….’

Khi Noel dạy hay khi cô tự luyện tập thì không thành công, nhưng theo lời Hyperion hướng dẫn, cô học được ngay. Nhưng chỉ thoáng ngạc nhiên, ấm trà đã nóng ran vì nước sôi.

“Kyaa! Nóng quá!”

Ấm trà đột ngột nóng lên khiến Aristella giật mình rút tay, nước sôi trào ra nâng nắp ấm và đổ lênh láng xuống bàn.

“Thánh nữ, nguy hiểm!”

Để Aristella không bị bỏng, Hyperion vội kéo cô vào lòng. Nước sôi trào khỏi ấm, thấm ướt khăn trải bàn rồi nhỏ giọt xuống sàn. Nếu hắn chậm một chút, cô đã bị bỏng tay rồi.

“Thánh nữ. Ngài có bị thương không ạ?”

“Xin lỗi, khăn trải bàn và thảm…….”

“Những thứ đó không quan trọng!”

Hiếm khi Hyperion cao giọng như vậy, hắn nâng tay Aristella lên kiểm tra. Cô rút tay ngay khi cảm thấy nóng, nên không bị bỏng, nhưng da vẫn hơi rát.

Nhìn lòng bàn tay đỏ lên vì nóng của Aristella, Hyperion khẽ nhíu mày. Một tay ôm eo cô, tay kia giữ cổ tay, hắn chậm rãi cúi xuống, đặt môi lên bàn tay trắng mềm mại ấy.

“Đ, Đại thần quan……?”

Lưỡi ẩm ướt chậm rãi lướt qua lòng bàn tay cô. Cảm giác lưỡi nhẹ nhàng di chuyển như đang xoa dịu làn da bị kích thích bởi nóng khiến Aristella đỏ mặt, luống cuống.

“Đại thần quan, cái kia…….”

Không phải bỏng thật sự, nhưng bình thường chẳng phải dùng nước mát để làm dịu da bị nóng sao. Dùng lưỡi liếm trực tiếp để làm mát thế này là lần đầu cô trải qua.

“Không sao rồi ạ. Không sao nữa……, ư…….”

Chỉ liếm lòng bàn tay thôi mà tim cô đập thình thịch lạ thường. Aristella giật mình định rút tay ra. Nhưng Hyperion giữ chặt cổ tay cô, không buông. Cảm giác nhột nhột từ lòng bàn tay và cánh tay đang siết chặt eo khiến Aristella hoảng loạn. Tim cô đập ngày càng mạnh.

“Dừng lại…… Đại thần quan Hyperion!”

Khi Aristella cao giọng, lưỡi đang liếm lòng bàn tay mới rời ra. Cảm giác dâm đãng khiến tim đập loạn, Aristella mặt đỏ bừng nhìn Hyperion. Hôm nay cô đã nhìn khuôn mặt anh gần đến thế này bao nhiêu lần rồi. Dù không đếm, đếm cũng vô nghĩa. Khuôn mặt anh đẹp đến mức nhìn mãi không chán.

“Xin lỗi. Ngài đau sao ạ?”

“Không, không đau…….”

“Vậy là ngài khó chịu ạ?”

“Không, không phải vậy!”

Aristella hoảng hốt cúi đầu tránh ánh mắt anh. Đôi mắt đỏ của Hyperion đang nhìn cô khiến tim cô lại đập mạnh.

“Không phải vậy…… Chỉ là tim đập mạnh quá…….”

Thật sự rất lạ lùng. Dù đã hòa quyện cơ thể, đã hôn nhau, vậy mà chỉ vì bị liếm lòng bàn tay thôi lại khiến cô xấu hổ đến thế này. Aristella vẫn còn run rẩy, khẽ hé môi thở hổn hển ngắn ngủi. Bàn tay Hyperion vuốt ve lưng cô, dịu dàng xoa dịu.

Hyperion rõ ràng từng nói rằng anh không muốn ôm cô nếu cô chưa cảm nhận được dục vọng. Aristella cũng chưa hề cảm thấy dục tình. Những cái vuốt ve của Hyperion vừa khiến tim cô đập thình thịch, vừa mang lại cảm giác dễ chịu lạ thường. Hai cảm xúc mâu thuẫn đến mức chính cô cũng không hiểu nổi đây là cảm giác gì.

“Đại thần quan…….”

Điều duy nhất chắc chắn là: khi Hyperion chạm vào cơ thể cô, cô cảm thấy rất thoải mái. Và khi nhìn gần vào đôi mắt anh, cô lại muốn hôn hắn.

“Thánh nữ.”

Cảm giác rát bỏng trên lòng bàn tay đã dịu đi, nhưng khuôn mặt chưa hề bị ấm trà làm bỏng lại nóng bừng lên. Dù vậy, Aristella vẫn không thể rời mắt khỏi ánh nhìn của anh.

Bàn tay đang ôm eo trượt lên vai, bàn tay vuốt lưng vòng ra trước, nâng cằm cô lên.

Lần này cô không né tránh cũng không đẩy ra. Aristella nhắm mắt, cảm nhận hơi thở ấm áp chạm vào chóp mũi, chờ đợi điều mềm mại ấy phủ lên môi mình.

――Cốc cốc.

Có người gõ cửa phòng Aristella. Hai người đang nghiêng đầu gần đến mức môi sắp chạm nhau giật mình tách ra. Aristella xấu hổ đỏ mặt, quay đầu đi.

‘Hôm nay rốt cuộc là sao chứ?’

Hyperion từng nói sẽ không ôm cô trừ khi cô cảm nhận được dục vọng, nhưng cứ bị cắt ngang giữa chừng thế này thì cả hai đều sẽ sốt ruột. Giống như có thứ gì đó cố tình ngăn cản không khí dâm đãng giữa Hyperion và Aristella.

‘Hôm nay chắc không phải ngày của mình rồi.’

Aristella khẽ thở dài, xoa mặt khô rồi nhìn Hyperion. Anh cũng khẽ hắng giọng, gật đầu. Hai người ngầm thống nhất coi như chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra, chỉnh lại biểu cảm bình thản rồi bước ra cửa.

Khi Hyperion mở cửa, người đàn ông đứng ngoài cúi chào Aristella.

“Xin lỗi vì đến muộn, thánh nữ.”

“Isaac?”

Người đến vào buổi tối muộn chính là Isaac – người đã cùng cô khám phá khu vực dưới lòng đất hôm nay.

Khuôn mặt Isaac trông lo lắng hơn hẳn lúc ban ngày. Có vẻ anh có chuyện quan trọng cần nói với Aristella, nên cô mời anh vào phòng.

“Mời vào, Isaac. Có chuyện gì vậy?”

Isaac – chàng hiệp sĩ trẻ mặc giáp – bước vào phòng thánh nữ.

Hắn cao lớn tương đương Hyperion, tóc đen, nhưng ngoài việc đều là mỹ nam thì Isaac và Hyperion hầu như không có điểm chung nào.

Hyperion là mỹ nam như tạc tượng với mái tóc đen dài óng ả, làn da trắng. Isaac thì tóc rối bù, da rám nắng, mang hình ảnh chàng trai trẻ nhiệt huyết. Ánh mắt hai người lướt qua nhau trong không khí kỳ lạ. Một bên là người quản lý thần điện – gần nữ thần nhất, bên kia là tân binh cuối cấp trong đoàn kỵ sĩ. Nhưng người đầu tiên tránh mắt lại là Hyperion.

“Xin lỗi, thánh nữ. Ngài chắc đang mệt…….”

“À, không sao đâu. Tôi cũng chưa định ngủ.”

Nhìn vẻ mặt nghiêm trọng đến mức căng thẳng của Isaac, Aristella có cảm giác như sắp nấc cụt, cô bước đến gần hắn.

“Isaac. Cậu đến vì có chuyện muốn nói đúng không? Ngồi đi đã.”

“Thật ra tôi muốn nói riêng với thánh nữ…… nhưng mãi không có cơ hội…….”

“Hả? Chỉ hai chúng ta thôi sao?”

Nghĩ lại, lần trước khi cùng Lloyd đi xem buổi huấn luyện tối của đoàn kỵ sĩ, Isaac cũng cứ liếc nhìn Aristella như có chuyện muốn nói. Lúc ấy cô hiểu lầm rằng anh muốn nói chuyện riêng với Lloyd nên đã rời đi. Giờ nghĩ lại, có lẽ Isaac muốn nói với cô chứ không phải Lloyd.

“Chuyện khó nói trước mặt người khác sao?”

Aristella liếc nhìn Hyperion rồi quay lại hỏi Isaac. Sau đêm hôm ấy, Isaac đã ngoan ngoãn hơn với cô, nhưng anh vẫn chưa phải người khiến cô hoàn toàn yên tâm. Hơn nữa, anh là một hiệp sĩ trẻ đang mang dục vọng với cô.

Nếu là Hyperion – người dù có cơ hội cũng không động vào cô – thì không sao, nhưng nếu để tình huống dâm đãng xảy ra với Isaac thì rất dễ dẫn đến hòa quyện cơ thể. Ít nhất trong ngày hôm nay khi Hyperion đang làm người hầu của cô, cô không muốn phạm sai lầm ấy lần nữa.

“……Là chuyện riêng tư. Nhưng nếu có Đại thần quan Hyperion ở đây thì cũng được sao ạ?”

“Ừm, là chuyện riêng của Isaac sao?”

Chuyện riêng tư. Có lẽ là chuyện của đoàn kỵ sĩ hay chuyện gia đình cá nhân. Trên giấy tờ thì họ là người dưng, nhưng thực tế Clovis là anh trai của Isaac. Nếu là chuyện Isaac muốn giấu, bắt anh nói trước mặt Hyperion có lẽ hơi quá đáng.

“Isaac. Hôm nay Đại thần quan là người hầu của tôi, nên tôi không thể đuổi ngài ấy đi được. Nếu là chuyện khó nói khi có Đại thần quan ở đây thì hôm khác cậu lại đến nhé.”

Aristella tin tưởng Hyperion. Nếu anh biết được bí mật cá nhân mà Isaac muốn giấu, anh sẽ không đem ra buôn chuyện hay dùng làm điểm yếu để làm khó Isaac. Đồng thời cô cũng tôn trọng cảm xúc của Isaac khi không muốn nói. Vì vậy, cô để Isaac tự quyết định giữa việc nói trước mặt Hyperion hay không.

“……Cứ trì hoãn mãi cũng không phải cách, vậy thì tôi sẽ nói ngay tại đây ạ.”

“Hả? Nói gì cơ?”

Aristella tưởng anh định kể chuyện riêng tư cá nhân, nhưng hóa ra Isaac đến để đưa một món đồ.

‘Có phải vật gì riêng tư mà cậu ấy ngại đưa không?’

Aristella nghiêng đầu tò mò nhìn Isaac. Nhưng khi hắn lấy ra một thứ màu trắng từ trong ngực, Aristella cứng đờ người, không thốt nên lời.

“A……!”

Đó không gì khác chính là bộ áo thánh của Aristella.

Vào khoảng thời gian Lloyd bị giam vì tội xâm phạm cô và chờ ngày hành quyết, khi Aristella đến thuyết phục các thánh kỵ sĩ trong đoàn kỵ sĩ, cô đã chạm mặt Isaac đang đứng ở cầu thang. Đó là lần đầu hai người gặp nhau.

Aristella kể rõ ngọn ngành và cầu xin sự giúp đỡ, nhưng Isaac đã sỉ nhục và xâm phạm cô. Sau đó Aristella ngất đi.

‘Đúng rồi. Chắc chắn là lúc ấy, trong kho của đoàn kỵ sĩ…….’

Khoảnh khắc ngất đi, quyền kiểm soát cơ thể hẳn đã chuyển sang nữ thần Wigmentar. Khi Aristella tỉnh lại, cô đang trần truồng đi trên hành lang.

Trong lúc cô bất tỉnh, lại hòa quyện cơ thể với một người đàn ông xa lạ nữa. Aristella hoảng loạn khóc lóc, và người an ủi cô chính là Hyperion. Đêm hôm ấy, hai người đã có quan hệ lần đầu.

‘Sao lại đúng vào ngày Đại thần quan Hyperion làm người hầu của mình chứ…….’

Aristella hoảng loạn, không nói nên lời, chỉ chớp mắt nhìn Hyperion dò xét phản ứng.

Hôm ấy, Aristella đã quan hệ với Isaac rồi rời khỏi kho của đoàn kỵ sĩ trong tình trạng trần truồng, để lại bộ áo thánh. Chính xác thì người trần truồng đi lại là Wigmentar chứ không phải Aristella, nhưng Isaac chắc chắn không phân biệt được giữa cô và nữ thần.

Hyperion vốn đã biết Aristella từng quan hệ với nhiều người đàn ông khác, Isaac cũng biết cô không phải người mới trong chuyện ân ái, nên có lẽ không thành vấn đề. Nhưng khi chứng cứ về việc cô từng quan hệ với Isaac lộ ra trước mặt Hyperion, Aristella vẫn hoảng loạn không ít.

Quan hệ lần đầu với Isaac là chuyện không có trong ký ức của cô, vậy mà cô lại có cảm giác như đang bị bắt quả tang làm chuyện xấu.

“Đại thần quan, cái này…….”

“…….”

Hyperion nhìn hai người với vẻ mặt vô cảm, nhưng thực tế anh cũng đang rất bối rối. Cảm giác như bị ai đó đánh mạnh dù chẳng ai động vào.

Dù biết Aristella từng qua đêm với người đàn ông khác, nhưng khi “người đàn ông khác” chỉ là hình ảnh mơ hồ thì khác hẳn khi đó là một người cụ thể – lại còn là người đang đứng trước mặt. Mức độ sốc hoàn toàn khác nhau.

Isaac chỉ đơn giản đến để giặt sạch và trả lại bộ áo thánh cho Aristella, nhưng chỉ nhìn bộ áo thánh tinh xảo trong bàn tay rắn chắc của Isaac thôi, Hyperion đã tưởng tượng ra cảnh hai người hòa quyện cơ thể, anh siết chặt tay áo đến trắng bệch.

‘Bình tĩnh nào. Đây không phải chuyện mình nên can thiệp.’

Aristella là thánh nữ phong ấn nữ thần dâm dục trong cơ thể mình, nên việc một thánh kỵ sĩ theo hầu thánh nữ bị sức mạnh của nữ thần cuốn hút và nảy sinh dục vọng với cô cũng là điều đương nhiên. Vì vậy, dù Isaac đã hòa quyện cơ thể với Aristella, Hyperion cũng không thể trách cứ hay trừng phạt hắn.

Hơn nữa, anh không có quyền đó. Anh đâu phải người yêu của Aristella, cũng chưa từng tỏ tình với cô.

“Cảm ơn cậu đã mang áo thánh trả lại, Isaac.”

Hyperion cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể khi nói với Isaac. Nhưng chỉ qua những thay đổi nhỏ trên nét mặt, Isaac đã nhận ra tâm trạng ngài ấy đang không thoải mái.

Dù là tân binh trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, Isaac cũng không đến mức thiếu tinh tế đến nỗi không nhận ra tâm trạng của cấp trên. Việc hắn từng gây rối ở trại huấn luyện không phải vì thiếu mắt nhìn người, mà phần lớn là do cố chấp.

Không hiểu sao, dù biết rằng rút lui lúc này sẽ tốt cho bản thân, Isaac lại không muốn làm vậy. Hắn quyết định sẽ bướng bỉnh trước mặt người quản lý thần điện – người thống lĩnh cả tư tế lẫn thánh kỵ sĩ.

“Xin lỗi vì trả lại muộn, thánh nữ. Đáng lẽ tôi phải trả ngay lập tức, nhưng mãi không có cơ hội…… Tôi nghĩ nếu cứ giấu mãi trong phòng, lỡ bị người khác phát hiện thì sẽ gây rắc rối lớn hơn.”

“A…… Ừ, ra vậy.”

Đoàn kỵ sĩ là nơi sống tập thể. Chỉ có đội trưởng như Lloyd hay Kane hiện tại mới có phòng riêng, còn Isaac thì ở chung phòng với đồng đội Ernst.

Dù là đàn ông trưởng thành, họ cũng không lục lọi tủ đồ của nhau, nhưng Isaac nghĩ rằng không thể cứ giữ bộ áo thánh của Aristella trong phòng mãi được.

Hơn nữa, hắn muốn nói chuyện với Aristella thêm lần nữa. Dù chỉ với lý do trả lại áo thánh, hắn cũng muốn chậm rãi kể lại chuyện ngày hôm ấy với cô. Nhưng trước mặt Đại thần quan Hyperion thì không thể.

“Ừm, vậy là tôi có hai bộ áo thánh rồi nhỉ.”

Cảm nhận được không khí trong phòng trở nên kỳ lạ, Aristella cố gắng làm dịu tình hình bằng cách cười hì hì, cầm lấy bộ áo thánh.

“Đại thần quan. Bộ này để làm dự phòng được không ạ?”

“Áo thánh là trang phục dành riêng cho thánh nữ mặc. Nếu có hai bộ, bộ không mặc nên được thiêu để đưa lên trời.”

“Ra vậy…… Vậy thì phải thiêu bộ này thôi.”

Hyperion nhìn chằm chằm bộ áo thánh trong tay Aristella.

Đó là bộ áo thánh được làm sẵn để cô mặc ngay khi thần dụ về sự ra đời của thánh nữ đời thứ 17 được ban xuống và cô đặt chân đến thần điện. Bộ áo thánh được thiết kế để ngăn chặn việc thánh nữ tự sát hay tai nạn bất ngờ, nhưng giờ đây nó chẳng khác gì một lớp vải che chắn dễ dàng cởi bỏ khi hòa quyện cơ thể với đàn ông.

‘Đáng lẽ không nên làm loại áo thánh như thế này.’

Nếu ít nhất cũng may đồ lót cho cô thì có lẽ tình hình đã khác. Nhưng anh chẳng biết gì về đồ lót phụ nữ, nên không thể làm được. Hyperion thầm tiếc nuối vì sự thiếu hiểu biết của mình về phụ nữ, nhưng không thể biểu lộ ra ngoài, chỉ lặng lẽ thở dài trong lòng.

Bộ áo thánh đầu tiên được may với mong muốn bình an và vô sự cho thánh nữ. Người giữ nó suốt thời gian dài, cởi nó ra khỏi người cô, lại chính là Isaac. Còn giờ đây, Aristella đang mặc bộ áo thánh mới do Hyperion làm cho.

‘Nếu thiêu bộ áo thánh để đưa lên trời…….’

Đưa lên trời nghĩa là trở về vòng tay thần linh. Bộ áo thánh anh làm cho thánh nữ, giờ lại mang đầy dấu vết của Isaac mà trở về với thần, khiến Hyperion cảm thấy khó chịu vô cùng.

Nhìn vẻ mặt không thoải mái của Hyperion, Isaac nghĩ rằng đó là lỗi của mình, liền vội vàng lên tiếng.

“Cảm ơn cậu đã trả lại áo thánh, Isaac. Còn chuyện gì nữa không?”

Isaac liếc nhìn Hyperion rồi lắc đầu.

“Không ạ. Tôi sẽ quay lại vào ngày khác.”

“Vậy sao? Hẹn gặp lại nhé.”

Chắc hẳn chuyện riêng tư thật sự là thứ khó nói trước mặt Hyperion. Nghĩ vậy, Aristella đặt bộ áo thánh lên bàn rồi chào Isaac. Isaac cũng cúi người chào cô, định quay đi, thì Hyperion gọi hắn lại.

“Thánh nữ đang học thần thánh ma pháp, nhưng thiếu người để làm mẫu nên rất khó xử. Isaac, cậu có thể giúp một chút không?”

“Hả? Tôi ạ?”

Isaac ngạc nhiên hỏi lại, Hyperion khẽ gật đầu.

Isaac đã khoe khoang mối quan hệ mờ ám của mình với Aristella ngay trước mặt Hyperion khi đưa lại bộ áo thánh. Hyperion cảm thấy khó chịu, nhưng không thể trách cứ hay vạch trần sự thật.

Tuy nhiên, Hyperion chỉ cúi đầu tuân phục trước mỗi Aristella – người anh yêu. Anh từng lập tức cách chức Chris – người bị thương chân khi bảo vệ thánh nữ – khỏi vị trí người hầu. Hyperion là người có tính cách sắc bén như dao.

Dù là hình mẫu của tư tế, biểu tượng của thần chức, nhưng việc anh nghiêm khắc và tuân thủ giới luật không phải vì tính tình ôn hòa. Ngược lại, để sống một cuộc đời khuôn phép như thế, cần có ý chí mạnh mẽ, sự kiên định và lòng tự trọng không chấp nhận sai lầm.

Hyperion không khinh thường thánh kỵ sĩ, nhưng giữa một thánh kỵ sĩ cấp thấp và Đại thần quan thần điện vẫn có thứ bậc rõ ràng. Anh không đủ độ khoan dung để bỏ qua Isaac – kẻ khiêu khích dù biết hắn đang khó chịu.

Và anh cũng không ngu ngốc đến mức đứng nhìn người đàn ông khác tiếp cận người phụ nữ anh yêu.

“Đại thần quan. Tôi không biết dùng thần thánh ma pháp đâu ạ.”

“Đúng vậy. Vì thế tôi sẽ dạy cậu luôn. Thánh nữ cũng cần đối tượng so sánh để học dễ hơn chứ?”

“Đối tượng so sánh…… ạ?”

Hyperion mỉm cười thong dong nhìn Isaac đang khẽ nhíu mày.

“Thánh nữ đang gặp khó khăn trong việc học thần thánh ma pháp. Mọi người trong thần điện này đều là người hầu của thánh nữ, nên cống hiến hết mình cho ngài ấy là chuyện đương nhiên.”

“Đại thần quan Hyperion?”

“Đúng chứ, thánh nữ?”

Aristella ngạc nhiên vì Hyperion – người luôn dịu dàng và chu đáo trước mặt cô – đột nhiên lại đối xử với Isaac như vậy. Ánh mắt anh nhìn cô thì chỉ toàn dịu dàng, nhưng khi quay sang Isaac lại sắc bén lạ thường.

“Đây là vinh dự khi được cùng học ma pháp với thánh nữ. Cậu từ chối sao?”

“……Không ạ. Tôi sẽ làm.”

***

Isaac đứng bên cạnh Aristella, còn Hyperion ngồi đối diện hai người để bắt đầu buổi học.

“Uy lực của thần thánh ma pháp được quyết định bởi sức mạnh của niềm tin.”

“Sức mạnh của niềm tin…… ạ?”

“Đúng vậy. Bởi vì thế giới mà thần sáng tạo ra được hình thành từ niềm tin.”

Việc biến những gì tưởng tượng trong đầu thành hiện thực cuối cùng vẫn đòi hỏi niềm tin rằng tưởng tượng của mình có thể xảy ra trong thực tế. Hyperion giải thích rằng: việc nghĩ rằng nước có thể sôi mà không cần đun là “không thể xảy ra” hay “có thể xảy ra” sẽ quyết định hiệu quả của ma pháp.

“Thánh nữ. Khi vừa nãy dùng ma pháp đun nước sôi, ngài có nhớ mình đã làm thế nào để thành công không ạ?”

Việc tưởng tượng nước trong ấm đột ngột sôi lên là điều khó khăn. Dù có tưởng tượng đi nữa, việc tin rằng điều đó thực sự có thể xảy ra lại càng khó hơn. Vì vậy Aristella đã tưởng tượng cảnh nước sôi trước, rồi chồng ghép nó lên thực tế mà cô đang nhìn thấy.

Khoảnh khắc thế giới hữu hình và thế giới tưởng tượng trùng khớp, nước trong ấm bắt đầu sôi lên. Thần lực tác động lên thế giới đã phản ứng với thần lực bên trong cô.

“Tôi tưởng tượng cảnh nước sôi, rồi chồng ghép lên thực tế, đột nhiên nó bắt đầu sôi thật.”

“Đúng vậy. Thần lực quyết định kết quả, chứ không phải quá trình.”

Trong thế gian, nguyên nhân phải có trước thì kết quả mới xuất hiện. Nhưng ma pháp lại tạo ra kết quả trước, rồi kéo nó vào thế giới. Vì kết quả đã tồn tại, quá trình bị ép buộc hình thành bởi sức mạnh nhân quả. Đó chính là sức mạnh của ma pháp – biến cái không thể thành có thể.

“Việc tạo ra thứ gì đó từ hư không đòi hỏi niềm tin rất lớn. Vì vậy ban đầu thường luyện tập bằng cách biến đổi vật thể làm trung gian.”

“Ra vậy. Vật thể…….”

Phòng của thánh nữ rộng rãi nhưng nội thất rất đơn sơ. Không có vật nào phù hợp để biến đổi luyện tập ma pháp. Nếu biến đổi bàn ghế rồi làm hỏng thì lại phiền phức phải thay mới. Dĩ nhiên với ngân sách thần điện, dù cô dùng đồ đạc làm công cụ luyện tập mỗi ngày thì cũng có thể thay mới ngay, nhưng Aristella vốn ghét lãng phí, nghĩ rằng dùng thứ sẽ vứt bỏ thì tốt hơn.

“Vậy dùng cái này có thể tạo ra thứ gì không ạ?”

Aristella cầm bộ áo thánh đặt trên bàn lên. Nếu Hyperion có thể biến ga giường thành áo thánh cho cô, thì có lẽ bộ áo thánh này cũng có thể tạo ra thứ gì đó.

“Dĩ nhiên là được ạ. Thánh nữ muốn tạo ra thứ gì ạ?”

“Ừm. Đây là quần áo, làm từ vải…… Có thể tạo ra búp bê vải được không ạ?”

“Hãy thử xem ạ.”

Aristella và Isaac nắm hai đầu vạt áo thánh trắng, đứng đối diện nhau, cùng thực hiện ma pháp biến đổi vải thành búp bê.

“Nhắm mắt lại, hãy vẽ hình dáng thứ ngài muốn tạo trong đầu ạ.”

Aristella nhắm mắt, tưởng tượng hình dáng búp bê trong đầu. Nên tạo con búp bê nào đây.

‘Áo thánh màu trắng, vậy thì tạo búp bê thỏ đi.’

Aristella tưởng tượng một con búp bê thỏ trắng, rồi truyền thần lực vào vạt áo thánh cô đang cầm. Isaac cũng đang tưởng tượng gì đó, nắm chặt vạt áo đến mức vải nhăn lại, truyền thần lực vào.

“Xong rồi ạ. Mở mắt ra nhé.”

“Ôi…….”

Khi Hyperion nói, Aristella mở mắt ra, trong tay cô đã có một con búp bê nhỏ. Vì không tưởng tượng chi tiết nên nó không có mắt, nhưng rõ ràng là hình dáng con thỏ.

“Tuyệt quá. Dễ dàng thế này…….”

“Chỉ cần nắm được mẹo thì phần còn lại sẽ nhanh thôi ạ. Tôi tin thánh nữ sẽ làm được dễ dàng.”

“Cảm ơn Đại thần quan. Còn Isaac tạo ra cái gì vậy?”

Aristella cảm ơn Hyperion rồi nhìn sang Isaac. Hắn mặt đỏ bừng, đứng khom người, trong tay cầm một thứ màu trắng không rõ hình thù.

“Cái này là gì vậy?”

“Tôi, cái đó…….”

“Đưa đây cho tôi xem.”

Isaac hoảng hốt định che thứ màu trắng ấy lại, nhưng Hyperion nhanh tay giật lấy từ tay hắn.

“Á!”

Isaac kêu lên hoảng hốt. Hắn đưa tay định lấy lại từ Hyperion, rồi vội rụt tay về vì xấu hổ.

“Xin, xin lỗi ạ.”

Hyperion nhìn thứ mềm nhũn làm từ vải trắng trong tay, nhíu mày.

“Không biết cậu định tạo ra cái gì đây.”

“Ư…….”

Đó là bộ áo thánh của Aristella. Dù đã giặt sạch, không còn hơi ấm hay mùi hương của cô, nhưng khi nắm lấy vạt áo ấy, hình ảnh Aristella hiện lên trong đầu Isaac khiến hắn luống cuống. Hyperion bảo tưởng tượng búp bê, nhưng không hiểu sao đầu óc hắn chỉ toàn hình ảnh Aristella trần truồng.

May mắn thay, hình dáng búp bê quá thô sơ nên không ai nhận ra đó là Aristella.

“Cái gì đây? Có vẻ như thứ gì đó phồng phềnh…….”

“Không phải hoa, nhưng trông giống hình thù sinh vật.”

“Ưư…….”

May mắn là không bị phát hiện suy nghĩ, nhưng Aristella đã tạo ra búp bê thỏ xinh xắn, còn hắn chỉ tạo được một đống vải méo mó không nhận ra hình thù gì, khiến Isaac xấu hổ đỏ cả tai.

“A! Có lẽ đây là chim không ạ?”

“Chim ạ?”

“Vâng. Phần này là cánh chim, phần dưới kia là đuôi. Vậy thì tổng thể trông như thế này…….”

Aristella tưởng tượng phần tay áo rộng thành cánh chim, vạt áo thành đuôi chim. Phần mũi và cằm của búp bê trở thành mỏ chim trên dưới.

“Ra vậy. Chim à…… Isaac. Cậu định tạo chim đúng không?”

Dù hình thù kỳ lạ, nhưng nếu nhìn theo cách đó thì cũng có thể coi là chim. Isaac không dám nói đó là búp bê hình Aristella, do dự rồi khẽ gật đầu.

“Isaac thích chim nhỉ.”

“À, không phải vậy…….”

“Hì hì. Nhìn chim lại nhớ chuyện xưa.”

“Chuyện xưa…… ạ?”

“Ừ. Hồi ở quê tôi hay chăm sóc động vật lắm.”

Gia đình Aristella là tá điền ở vùng quê. Mùa xuân và hè thì làm ruộng, mùa thu giúp thu hoạch. Mùa đông không làm ruộng được nên đến trang trại chăm sóc gia súc lấy tiền công. Cô chăn cừu, dọn chuồng gà, tắm rửa cho ngựa.

Cuộc sống làm việc quần quật để sống qua ngày rất vất vả, nhưng cô thích ôm cừu con hay nhìn vào mắt ngựa. Dù không nói chuyện được, chúng cũng có cảm xúc, nên chăm sóc động vật dù mệt nhưng không khổ sở.

Những con ngựa tính tình hung dữ cũng ngoan ngoãn để cô tắm rửa. Ông chủ trang trại thường đùa rằng động vật cũng biết nhìn mỹ nhân.

“Thú vị thật. Tôi không ngờ cậu lại có sở thích như vậy.”

Isaac ngượng ngùng gãi đầu.

“Không phải sở thích gì lớn lao đâu ạ…… Chỉ là hồi nhỏ hay chơi với động vật thôi.”

Aristella mỉm cười, vuốt ve con búp bê thỏ trong tay.

“Vậy thì con thỏ này là kỷ niệm của cậu nhé. Cảm ơn vì đã giúp tôi luyện tập hôm nay, Isaac.”

Isaac nhìn con búp bê thỏ trắng tinh trong tay Aristella, rồi nhìn thứ “chim” méo mó của mình, mặt càng đỏ hơn.

“Không có gì ạ…….”

Hyperion đứng bên cạnh, ánh mắt vẫn sắc lạnh nhìn Isaac, nhưng khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười không rõ ý nghĩa.

Động vật rất nghe lời Aristella là sự thật, nên lời ông chủ trang trại nói hoàn toàn xuất phát từ trái tim, nhưng Aristella chỉ coi đó là lời đùa và cười trừ.

“Khi bước vào trang trại, lũ chim thường nhận ra tôi và bay đến. Giờ tôi không còn ở đó nữa, không biết ai cho chúng ăn đây.”

Nhìn nụ cười buồn bã của Aristella, Hyperion cảm thấy tim mình nhói lên.

‘Có lẽ cô ấy đang nhớ những chú chim mà mình từng chăm sóc ở quê nhà trước khi đến thần điện.’

Aristella chỉ vô tình nhắc đến khi nhìn con búp bê hình chim mà Isaac tạo ra – thực ra đó không phải chim mà là hình dáng Aristella, nhưng Isaac không nói nên cô không biết – thế mà Hyperion lại trân trọng từng lời cô nói, suy ngẫm sâu xa.

Anh định mở lời an ủi để cô không buồn khi nhớ về quê nhà, nhưng lại lo rằng nếu nói ra trước mặt Isaac thì lòng mình sẽ lộ, nên cuối cùng chọn cách nói chuyện bình thản.

“Cô vẫn còn nhớ những chú chim ở quê nhà nhỉ.”

“Vâng. Hồi đó đó là chuyện thường ngày mà. Cho chim ăn xong thì dọn chuồng ngựa, cho cỏ…….”

Isaac phản ứng với từ “chuồng ngựa” và hỏi Aristella.

“Thánh nữ. Cô có từng cưỡi ngựa chưa ạ?”

“Không ạ, tôi chỉ dọn chuồng và cho ăn thôi. Chưa bao giờ cưỡi cả.”

Ngay cả việc ngồi xe ngựa cũng là lần đầu tiên khi xe ngựa bạch kim đến đón cô. Ngựa ở trang trại toàn ngựa nâu và ngựa đen, nên hôm ấy là lần đầu Aristella nhìn thấy ngựa trắng.

‘Nghĩ lại thì mấy con ngựa kéo xe giờ đang ở đâu nhỉ.’

Cô nghe nói vật tư cần thiết cho thần điện được chở bằng xe ngựa không người lái. Không biết có nuôi ngựa ngay trong thần điện hay không, nhưng ít nhất cũng phải có chuồng để ngựa kéo xe nghỉ ngơi sau khi vận chuyển.

Những con ngựa nghỉ trong chuồng ấy do ai chăm sóc nhỉ. Có phải giao cho golem hay tiên không. Aristella tưởng tượng cảnh ngựa sợ golem hoặc tưởng tiên là ruồi nhặng mà vẫy đuôi đuổi, rồi nghiêng đầu suy nghĩ.

Isaac không biết cô đang tưởng tượng gì, chỉ nghĩ rằng cô tiếc nuối vì hồi ở quê chỉ chăm sóc ngựa mà chưa từng cưỡi.

Việc dọn chuồng đã có tiên do ma pháp tạo ra làm thay, nhưng ngựa không phải đồ vật mà là sinh vật sống. Rõ ràng cần bàn tay con người chăm sóc. Vì vậy, ngoài tuần tra, các thánh kỵ sĩ trong đoàn kỵ sĩ còn có nhiệm vụ luân phiên chăm sóc ngựa.

‘Nếu thánh nữ hứng thú với việc cưỡi ngựa, thời gian ở bên nhau sẽ tăng lên.’

Noel dạy cô thần thánh ma pháp, Đại thần quan Hyperion dạy cầu nguyện, vậy còn mình – một thánh kỵ sĩ – thì nên làm gì? Isaac đang băn khoăn thì cuối cùng cũng tìm được câu trả lời, trong lòng vui mừng.

‘Thánh nữ thích động vật, chắc chắn cũng sẽ hứng thú với việc cưỡi ngựa.’

Aristella thậm chí còn không biết thần điện có ngựa hay không, vậy mà Isaac đã một mình bắt đầu lập kế hoạch dạy cô cưỡi ngựa trong đầu. Hắn quyết định khi về đoàn kỵ sĩ sẽ hỏi Ernst – người đang trực chăm ngựa hôm nay – xem có con ngựa nào đủ hiền lành để người mới bắt đầu cưỡi được không

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

photo 2026 03 19 17 43 45
Lời nguyền của người hàng xóm
April 28, 2026
requiem-of-the-scarlet-name-uncensoredm-4351
TRUYỀN THUYẾT VỀ QUỶ DUEOKSINI
May 12, 2026
photo 2026 02 26 08 43 05
Tiểu Thuyết – Junk? Junk!
April 16, 2026
photo 2026 02 26 08 42 29
Tiểu Thuyết – Lửa Trong Đầm Lầy
April 16, 2026

Recent Posts

    Recent Comments

    No comments to show.

    Comments for chapter "Chương 39"

    MANGA DISCUSSION

    Leave a Reply Cancel reply

    You must Register or Login to post a comment.

    © 2026 Quillpetalcomi

    Premium Chapter

    You have not logged in yet

    Sign in

    Lost your password?

    ← Back to Quillpetalcomi

    Sign Up

    Register For This Site.

    Log in | Lost your password?

    ← Back to Quillpetalcomi

    Lost your password?

    Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

    ← Back to Quillpetalcomi

    Caution to under-aged viewers

    Tiểu Thuyết – Đêm Bí Mật Của Thánh Nữ

    contains themes or scenes that may not be suitable for very young readers thus is blocked for their protection.

    Are you over 18?