Tiểu Thuyết – Đêm Bí Mật Của Thánh Nữ - Chương 18
- Home
- Tiểu Thuyết – Đêm Bí Mật Của Thánh Nữ
- Chương 18 - Vượt qua một ngọn núi, lại thấy một ngọn núi khác 🔞🔞🔞🔞🔞
Edit: Quillpetal
Thánh kỵ sĩ của đền thánh hiến dâng cả cuộc đời để bảo vệ chủ nhân là Thánh nữ. Để trung thành với sứ mệnh, họ tuyệt đối không được mang tư tâm với chủ nhân. Dù yêu hay ghét chủ nhân cần được bảo vệ, Kane chưa từng thấy việc xen lẫn cảm xúc vào nhiệm vụ lại mang đến kết quả tốt đẹp.
Khi Kane bị nữ thần trong Arisstella dụ dỗ và ôm lấy cô trong phòng tắm, rõ ràng anh đã mất tự chủ và chạy theo dục vọng, nhưng hành động ấy không có chỗ cho cảm xúc xen vào. Chủ nhân là Thánh nữ đang hưng phấn vì dục vọng, và anh cũng bị dục vọng cuốn theo mà ôm lấy cô.
Nhưng giờ đây Arisstella không hề ở trạng thái hưng phấn. Cô cũng không dụ dỗ anh. Việc tự ý chạm vào cơ thể chủ nhân và hôn cô mà không được phép là hành vi vô lễ không thể tha thứ.
Thế mà Kane không hề do dự. Anh cẩn thận cọ môi, hé mở kẽ môi, rồi đẩy lưỡi mình vào khoang miệng nhỏ bé của cô. Arisstella chỉ khẽ cau mày, không hề kháng cự.
“Ưm, ưm…….”
Nghe tiếng rên khe khẽ, Kane bất chợt nhớ lại cảm giác khi ôm cô trong phòng tắm, liền kéo cơ thể Arisstella sát hơn vào lòng mình, đổi góc độ để môi chồng lên nhau. Lưỡi anh đào sâu và dai dẳng hơn, Arisstella do dự một lúc rồi đón nhận.
Chiếc lưỡi nhỏ bé lảng tránh lưỡi anh một cách ngập ngừng, rồi như miễn cưỡng cho phép, khẽ chạm đầu lưỡi vào lưỡi anh. Kane ôm lấy vai cô, quấn lấy lưỡi cô. Hương thơm ngọt ngào từ cơ thể Arisstella càng nồng nàn hơn.
“Haa, ưm…….”
Có lẽ hơi thở bị nghẹn, Arisstella nắm chặt vạt áo Kane. Dù không mặc giáp, cơ thể anh vẫn rắn chắc như mặc áo giáp. Qua lớp áo mỏng, cảm giác cơ bắp săn chắc khiến Arisstella giật mình buông tay ra, rồi lại đặt tay lên ngực anh.
“Kane…….”
“Thánh nữ.”
Kane chậm rãi đưa tay xuống, nắm lấy bầu ngực căng tròn của Arisstella. Cơ thể cô run lên, nhưng không né tránh bàn tay anh. Anh dùng lòng bàn tay bao lấy, nhẹ nhàng xoa nắn, rồi dùng đầu ngón tay kẹp lấy núm vú cương cứng dù còn qua lớp áo, kéo nhẹ. Từ mũi Arisstella bật ra tiếng rên cao vút.
“Ưưưm!”
Arisstella cong người, eo khẽ giật. Kane theo nhịp chuyển động của cô mà di chuyển tay, vuốt ve cơ thể mềm mại ấy. Arisstella mở mí mắt ướt át, ngước nhìn Kane một cái rồi nhẹ nhàng đẩy ngực anh ra.
“Kane, khoan đã…….”
“Xin, xin lỗi!”
Nghĩ rằng cô đẩy ra là từ chối, Kane vội vàng xin lỗi. Bàn tay đang vuốt ve ngực cô lơ lửng giữa không trung, dừng lại. Nhìn Kane đỏ mặt, tay dừng giữa chừng với vẻ lúng túng, Arisstella hơi bối rối nhưng không hề khó chịu.
‘Anh ấy đang mong muốn mình sao.’
Hyperion từng nói rằng các tư tế giao cảm với thần linh và chịu ảnh hưởng từ thần. Thánh kỵ sĩ vốn không thể giao cảm với thần nên không được tham dự thánh lễ, nhưng Arisstella đã đích thân ban nụ hôn phúc lành cho Kane, bày tỏ ý định giao cảm với anh.
‘Giống như mình dễ dàng cảm nhận dục vọng và không kìm nén được, có lẽ từ nay về sau những người này cũng sẽ chịu ảnh hưởng từ mình.’
Vì là Thánh nữ phong ấn nữ thần Wigmentar, Arisstella nghĩ rằng mình có trách nhiệm với họ với tư cách chủ nhân. Cô luôn biện minh rằng việc không kìm được dục vọng và quan hệ với đàn ông là không thể tránh khỏi, nhưng nếu đàn ông cảm thấy dục vọng với mình mà cô vô trách nhiệm quay lưng thì không xứng làm chủ nhân.
Kane từng nói rằng ngày đầu làm thị vệ cho cô, trong phòng tắm khi cô hưng phấn, anh đã quan hệ với cô. Nhưng Arisstella không nhớ rõ họ đã quan hệ như thế nào.
Những gì cô nhớ chỉ là cảm giác nước thánh ấm áp bao phủ toàn thân, cảm giác khăn lông mềm mại lướt trên da một cách nhồn nhột, và bàn tay thô ráp của người đàn ông xoa nắn da thịt cô, cùng thứ gì đó mềm mại, ẩm ướt khẽ cù vào nơi kín đáo mang lại khoái cảm.
Qua hai nụ hôn sâu, Arisstella nhớ ra thứ mang lại khoái cảm cho cơ thể mình chính là chiếc lưỡi đỏ của Kane. Nhưng chắc chắn không chỉ có lưỡi anh khám phá từng ngóc ngách cơ thể cô.
‘Những phần cơ thể tôi không biết, Kane lại biết rõ.’
Các tư tế và thánh kỵ sĩ phụng sự Arisstella vì cô là hiện thân của nữ thần Wigmentar. Vì vậy, dù cô có làm họ khó xử, họ cũng không thể từ chối Wigmentar. Nếu không có thần dụ giáng lâm và Thánh Linh Thạch phản ứng, cô đã không thể ngồi ở vị trí này.
Arisstella vừa oán trách Wigmentar – nữ thần chuyên làm những việc dâm đãng bằng cơ thể cô – vừa cảm thấy bất bình. Nữ thần chiếm đoạt ý thức của cô, chia sẻ khoái lạc với thuộc hạ của cô, nhưng lại chẳng truyền lại gì cho chính hiện thân là cô.
“Kane. Ừm…… quần áo…… anh cởi giúp tôi được không?”
“Hả?”
Trước yêu cầu táo bạo, Kane nghi ngờ tai mình. Nhưng Arisstella run run giọng nói lại lần nữa.
“Tôi…… tôi không tự cởi được. Mong anh cởi giúp tôi.”
Arisstella đỏ mặt, dẫn tay Kane đến cổ áo mình. Kane vừa mới đông cứng vì nghĩ cô từ chối, giờ đột nhiên bị yêu cầu cởi quần áo thì hoảng hốt.
“Thánh nữ? Tại sao…….”
Đôi mắt xanh thẳm của Kane hiếm khi dao động. Giống như mặt nước tĩnh lặng bị gợn sóng. Trong đôi mắt ấy phản chiếu khuôn mặt cô – sự pha trộn giữa sợ hãi, tò mò, do dự và bướng bỉnh.
Arisstella chậm rãi vuốt ve mu bàn tay anh. Bàn tay này đã chạm vào cơ thể cô, mang lại khoái lạc. Bàn tay ban tặng khoái cảm mà cô không nhớ được. Bàn tay hiệp sĩ to lớn, thô ráp và cứng cáp so với tay cô không thể so sánh. Nhưng giờ cô không còn sợ nữa. Không được phép sợ.
“Tôi cũng muốn biết về Kane.”
Việc chỉ mình Kane biết rõ vẻ mặt rối loạn của cô khiến Arisstella bất an. Hay là nếu được ôm thêm một lần nữa trong trạng thái tỉnh táo hoàn toàn, cô sẽ yên tâm hơn chăng. Liệu có thể xóa bỏ nỗi nghi hoặc trong lòng này không.
Nếu trải qua trải nghiệm giống hệt quá khứ mà cô không nhớ, để ký ức khớp lại, có lẽ Arisstella sẽ có thể khiêm tốn chấp nhận chuyện đã xảy ra giữa cô và Kane.
“Một lần nữa, đến cùng…….”
Dù nói “một lần nữa”, nhưng với Arisstella đây là lần đầu, thế mà cô vẫn cố ý chọn cách nói ấy để thể hiện sự quan tâm đến hoàn cảnh của Kane.
“Hãy làm tôi vui vẻ đi.”
Giọng thì thầm e thẹn, mắt cụp xuống khiến Kane như bị mê hoặc, anh nhẹ nhàng vén áo cô ra, vùi mặt vào bầu ngực lộ ra.
“Haa! A…….”
Môi nóng bỏng mút lấy da thịt, rồi chiếc lưỡi ẩm ướt khẽ cù vào làn da cô. Kane chậm rãi dùng lưỡi lướt qua bầu ngực tròn trịa như đang khám phá, rồi dùng môi bao lấy đầu ti đỏ hồng cương cứng, dùng đầu lưỡi gõ nhẹ nhàng.
“A, aưt, aaưm…!”
Bàn tay Kane to lớn và thô ráp thế kia, vậy mà chuyển động của lưỡi khi âu yếm núm vú lại dịu dàng và tinh tế đến bất ngờ. Như thể đang nâng niu một thứ gì đó dễ vỡ nếu siết mạnh, cử chỉ âu yếm đầy trân trọng khiến ngực Arisstella nhói đau vì khoái cảm.
Người đang liếm láp cơ thể cô lúc này chính là thị vệ của cô, người đàn ông đã từng một lần ôm ấp cô. Vì vậy cảm giác rùng mình này không phải sợ hãi, mà chắc chắn là khoái cảm đến từ ký ức cơ thể. Chỉ liếm bằng lưỡi thôi mà Arisstella đã run rẩy như bị điện giật.
“Haa, Kane….”
Arisstella thở dài run rẩy, chậm rãi vuốt ve mái tóc vàng của Kane. Ngón tay cô chạm vào dây buộc tóc của anh. Cô kéo mạnh, thả tung mái tóc anh ra. Tiếng sột soạt vang lên, mái tóc vàng óng đổ xuống vai anh.
Cùng lúc Arisstella tháo dây buộc tóc Kane, anh cũng tháo dây lưng của cô. Áo choàng thánh nữ trượt xuống sàn, Arisstella hoàn toàn khỏa thân.
“A…….”
Đây không phải lần đầu để Kane nhìn thấy cơ thể trần truồng của cô, nhưng tình huống khác hẳn so với lúc cởi đồ để tắm. Dù chính cô đã yêu cầu anh cởi giúp, Arisstella vẫn xấu hổ, dùng tay che ngực rồi lùi lại một bước.
Buổi chiều sau thánh lễ trưa. Rèm trắng được kéo hẳn ra, ánh nắng chiều từ cửa sổ lớn chiếu rọi lên thân hình trắng trẻo mảnh mai của Arisstella.
“Thật đẹp, Thánh nữ.”
“Hả? Ừm…….”
Dù không phải lần đầu để đàn ông nhìn thấy cơ thể trần truồng, dù sắp làm những việc còn mãnh liệt hơn thế nữa, vậy mà cô vẫn xấu hổ đến không hiểu nổi.
“Kane, cái…… phòng sáng quá phải không?”
“Sáng thế này mới thấy rõ vẻ đẹp của Thánh nữ, tốt chứ ạ.”
“Sao lại nói thế……, kyaa!”
Kane kéo vai Arisstella, đặt cô nằm xuống giường. Màn che quanh giường khẽ lay động theo chuyển động của hai người.
Lớp ga giường mềm mại ôm lấy lưng cô, bàn tay thô ráp cứng cáp của người đàn ông vuốt ve ngực cô. Cảm giác đối lập khiến Arisstella đỏ mặt, hoảng hốt rên rỉ. Ngón tay thô ráp chạm vào nơi nhạy cảm, khoái cảm âm ỉ lan tỏa khắp cơ thể.
“Haa, khoan đã…… Kane, lúc đó…… cũng quan hệ như thế này sao?”
“Không ạ. Lúc đó ở trong phòng tắm mà.”
Không phải hỏi về địa điểm phòng tắm hay giường ngủ. Arisstella xấu hổ che mặt, cơ thể khẽ run lên.
Cảm giác bàn tay Kane chạm vào cơ thể cô vừa quen thuộc vừa lạ lẫm. Bàn tay còn thô ráp và cứng cáp hơn cả Lloyd, vậy mà lại nâng niu cô như sợ vỡ tan, chậm rãi vuốt ve khiến cô vừa sốt ruột vừa bồn chồn.
“Ưm, a! Kane…….”
Arisstella đỏ mặt, gọi anh với vẻ lúng túng không biết làm sao. Kane hiểu lầm rằng bàn tay thô ráp của mình đang làm cô đau, liền dời tay chống lên giường, phủ người lên cô. Trên chiếc giường rộng lớn, thân hình mảnh mai của Arisstella dễ dàng bị che khuất bởi thân hình cao lớn của Kane.
“A…….”
Cũng giống Lloyd, một người đàn ông khổng lồ. Tư thế chống hai tay lên giường, cúi người trên người Arisstella giống hệt lúc Lloyd cưỡng bức cô, vậy mà lạ thay, cô không hề sợ Kane.
‘Có lẽ vì anh ấy đối xử với tôi rất cẩn thận.’
Arisstella khẽ đưa tay chạm vào vai và ngực Kane. Cơ bắp cứng như giáp sắt, nhưng qua lớp áo, cô cảm nhận được những vết lõm thô ráp.
“Kane. Có sẹo à?”
“Vâng. Vì đã chiến đấu lâu năm trên chiến trường…….”
Cảm nhận vết sẹo lớn chạy ngang từ ngực xuống bụng cùng vô số vết sẹo nhỏ khắp nơi, Arisstella cau mày. Chắc hẳn rất đau.
“Xin lỗi vì để ngài thấy bộ dạng xấu xí.”
“Hả? Không, không phải đâu!”
Kane hiểu lầm vẻ mặt nhăn nhó của Arisstella là vì cô thấy cơ thể đầy sẹo của anh ghê tởm. Cơ thể đầy sẹo quả thực không phải thứ nên để một Thánh nữ nhút nhát, dịu dàng nhìn thấy. Nghĩ vậy, Kane xoay người Arisstella lại, hôn lên chiếc cổ mảnh mai và bờ vai tròn trịa.
“Á!”
“Xin đừng quay lại nhìn, Thánh nữ.”
Tiếng vải áo sột soạt vang lên. Chắc Kane đang cởi đồ.
Khi Kane hầu tắm cho cô, cô từng nhìn thấy cơ thể trần của anh. Nhưng lúc đó quá hoảng loạn và xấu hổ, nên chỉ nhớ được anh to lớn và cơ bắp săn chắc. Hơn nữa lúc ấy anh vẫn mặc đồ lót.
Cơ thể thật sự của Kane trông như thế nào nhỉ. Dù cố không nghĩ, cảm giác vừa chạm qua lớp áo vẫn ám ảnh, khiến má cô nóng ran. Arisstella vùi mặt đỏ bừng vào ga giường, nhắm mắt lại.
Có lẽ Kane không muốn để Arisstella nhìn thấy cơ thể đầy sẹo của mình. Dù rất tò mò về những vết thương ấy và mức độ nghiêm trọng của chúng, nhưng nếu Kane không muốn cho xem thì liếc trộm là thiếu lễ phép. Arisstella tôn trọng tâm tư của anh, nên cô nằm im, nhắm mắt chờ đợi.
Hai người ôm ấp nhau trong khi mỗi người mang một suy nghĩ riêng.
“Thánh nữ.”
Kane gọi cô, cơ thể trần truồng của anh tiếp tục đặt những nụ hôn dọc theo đường sống lưng lộ ra của cô.
“Á, ư!”
Arisstella rên rỉ trong vòng tay Kane khi sống lưng bị kích thích. Da thịt đàn ông rắn chắc và nóng bỏng trượt trên làn da mịn màng của người phụ nữ.
Một hiệp sĩ dũng mãnh đã lăn lộn trên chiến trường sinh tử suốt hơn chục năm, giờ lại bị nhốt trong đền thánh này, ở bên cạnh cô – người không biết đánh nhau. Điều đó khiến Arisstella cảm thấy kỳ lạ.
Dù xấu hổ và run rẩy, nhưng cô không sợ. Có lẽ vì dù không nhớ trải nghiệm với Kane, cô vẫn nhận thức rằng đây không phải lần đầu tiên, nên giờ đây cô nghĩ mình có thể đón nhận anh.
Nhưng khi đôi môi di chuyển xuống dưới dọc theo sống lưng, chạm đến mông cô, Arisstella không kìm được mà hét lên.
“A!”
Bàn tay xoa nắn cặp mông trắng mềm mại của Arisstella rồi nắm lấy hai bên kéo ra. Chiếc lưỡi ẩm ướt trượt vào giữa khe mông, khiến Arisstella hít vào một hơi, run rẩy dữ dội.
“Haa, ang! Kane, bây giờ, anh đang làm gì……!”
“Tôi sẽ làm ngài cảm thấy thật thoải mái.”
“Kyaa! Chỗ đó, không……! A, aaang!”
Khi chiếc lưỡi ẩm ướt kích thích cửa hậu môn, Arisstella hét lên, cơ thể run lẩy bẩy. Chỗ ấy chưa từng được âu yếm bao giờ. Không ngờ rằng lưỡi người lại chạm đến nơi ấy, liếm láp nhẹ nhàng và vuốt lên, khiến tiếng rên của Arisstella ngày càng cao vút, không biết phải làm sao.
“Hưt, a! Haaưm, không được……!”
Arisstella xấu hổ và lúng túng nên giãy giụa, nhưng Kane nắm chặt mông cô không buông. Những dấu tay lớn in hằn trên mông và đùi trắng của cô.
“A, ưm, Kane! Ahư, Kane! Xin……!”
Arisstella thở hổn hển, bản năng khiến eo cô lắc lư. Đó là dáng vẻ của một người phụ nữ đang dần đầu hàng trước khoái lạc xa lạ.
Đây là cảm giác gì chứ. Vừa nhột nhột vừa mát lạnh kỳ lạ, khiến cô không thể làm gì ngoài việc liên tục nức nở. Cảm giác dâm đãng đến lạ lùng khiến Arisstella bồn chồn, chỉ biết rên rỉ. Dù mắt mở to, trước mắt vẫn mờ đi, đầu óc như tan chảy.
Từ nơi lưỡi Kane chạm đến, thấp hơn nữa, từ âm hộ cô bắt đầu rỉ ra chất dịch nóng bỏng. Xác nhận phản ứng cơ thể đang nhận khoái lạc, Kane liếm lên chất dịch ấy, rồi tiếp tục kích thích hậu môn cô.
“Hưưk, dừng, dừng lại! A, aaa……!”
Trước kích thích lạ lẫm và khoái cảm rùng mình, Arisstella cảm giác tinh thần sắp bay biến. Chỗ bị kích thích khác hẳn, vậy mà âm hộ cô lại ướt át không ngừng. Cửa mình co giật, chất dịch tuôn ra, dù chưa chạm vào mà hột le đã căng phồng.
“A, a, aaa!”
Arisstella thở hổn hển, cuối cùng đưa tay xuống tự vuốt ve hột le. Không còn xấu hổ nữa. Cơ thể cô trung thực với khoái cảm đã đỏ bừng từ lâu vì kích thích liên tục.
Dù tựa vào giường mềm mại, cô vẫn cảm giác như có thứ gì đó khổng lồ nâng nâng thả thả cơ thể mình. Cơ thể tự động giật lên, ngón tay và ngón chân co quắp rồi duỗi thẳng.
Khoái lạc càng lúc càng nồng nàn, không hề giảm bớt. Cô vừa sợ hãi khi nào cơn sóng ấy sẽ nuốt chửng mình, vừa như kẻ ngốc lao thẳng vào trong sóng.
“A, aưm……. Kane……!”
Trong lúc bị âu yếm từ phía sau, Arisstella vuốt ve phía trước, rên rỉ đầy khoái lạc.
“Thánh nữ. Ngài đang cảm nhận rồi đấy ạ.”
“Hưm, ưm……! Thích quá……!”
Arisstella nức nở trong lúc tự vuốt ve hột le. Nghe tiếng nức nở của cô, Kane vừa dùng lưỡi kích thích cửa hậu môn, vừa dùng đầu ngón tay cẩn thận tách đôi cánh hoa của cô.
“A, aaang…….”
“Ngài ướt rất nhiều đấy ạ.”
Ngón tay thô ráp và cứng cáp của người đàn ông chui vào nơi mềm mại bên trong cô. Arisstella hét ngắn, nín thở một lúc, rồi có ý thức thở ra, đón nhận kích thích từ lưỡi và ngón tay của Kane.
“Haaưm, haaưm! Aa……!”
Ba kích thích khác nhau – tự vuốt ve phía trước, lưỡi phía sau, ngón tay bên trong – khiến cô không còn tỉnh táo nổi. Khoái cảm rùng mình và tê dại hòa quyện, như có gì đó sắp nổ tung trong cơ thể.
“Hưang! Hưaaaang! Thích quá……!”
Arisstella rên rỉ, vùi mặt vào giường. Đùi căng cứng vì căng thẳng run rẩy.
Nhìn Arisstella cọ mặt vào ga giường mềm mại mà rên rỉ, Kane cũng hưng phấn. Anh cọ xát vật đã cương cứng vào âm hộ cô, rồi nâng mông cô lên một chút để điều chỉnh góc độ.
“Ưm! Kane! Aa……!”
“Thánh nữ. Tôi sẽ đưa vào ạ.”
“Haa, khoan đã. Đừng vội……, kyaa!”
Tiếng nước nhão nhoẹt vang lên khi đầu quy đầu của người đàn ông chui vào âm đạo của người phụ nữ.
“Hưa, a! Aưm!”
“Huu, Thánh nữ…….”
Cảm nhận vật to lớn và cứng rắn chui vào trong mình, Arisstella ngừng vuốt ve hột le, đưa tay vuốt bụng dưới. Cô cảm nhận rõ ràng vật lớn của Kane đang lấp đầy âm hộ mình.
“Tôi sẽ cử động ạ.”
“Ưm, ưm……!”
Kane giữ nguyên tư thế vừa đưa vào, hít thở sâu một lúc để lấy lại nhịp thở, rồi chậm rãi bắt đầu chuyển động hông. Chiếc dương vật to lớn và cứng rắn của anh cọ xát vào thành thịt bên trong cô, ra vào âm đạo một cách nhịp nhàng. Khi rút ra đến cửa mình rồi lại đẩy sâu vào, chạm thẳng vào đáy bụng, Arisstella cảm nhận rõ ràng ngay cả qua đầu ngón tay đang vuốt ve bụng dưới của mình.
“Aa, a……! Sâu, sâu quá……!”
Cảm giác như bị xuyên thủng. Arisstella run rẩy vì cơn đau rợn người, nhưng vẫn theo nhịp chuyển động của Kane mà co bóp thành thịt, rồi thả lỏng, lắc lư mông. Lần đầu tiên quan hệ với Kane, liệu cô có khóc lóc vui sướng như thế này không.
Arisstella không hiểu nổi bản thân mình – người đang bình thản thực hiện hành vi xấu hổ đến vậy. Nhưng cô không phủ nhận dục vọng của chính mình. Cơ thể trung thực đến tuyệt vọng với khoái cảm ấy, dù bị thứ xâm nhập hung ác kia khuấy đảo bên trong, vẫn chỉ biết đổ ra những giọt nước mắt vui sướng.
“A, aa! Ke, Kane, a!”
Khi chiếc dương vật dày cộm khẽ cong lại bên trong cô, chạm đúng vào một điểm thần kinh nhạy cảm, cơ thể Arisstella bật lên theo bản năng.
“A!”
“Ư, Thánh nữ……!”
Thành thịt bên trong cô đột ngột siết chặt. Không chỉ ép chặt mà còn co giật, như đang vuốt ve và cù lét lấy dương vật anh. Cảm giác choáng váng ấy khiến Kane cũng sắp mất lý trí. Hiệp sĩ kiên cường chưa từng một lần mất kiểm soát trên chiến trường giờ đây lại hoàn toàn bất lực trước cơ thể mỏng manh của người phụ nữ.
“Bên trong Thánh nữ…… nóng bỏng quá…….”
“Ưm, Kane, quá, hưm! A, lạ quá, sắp, sắp ra……! Aa!”
Dù đang bị đàn ông chiếm đoạt từ phía sau như con vật, mặt không đối mặt, cô lại không hề cảm thấy bi thảm. Khoái cảm và đau đớn hòa quyện, tan nát khắp nơi.
Ga giường bị nhăn nhúm thảm hại vì đầu gối và khuỷu tay cô cọ xát liên tục, bàn tay lớn của người đàn ông siết chặt eo cô đến mức in dấu bầm, chiếc dương vật chen vào cửa mình hẹp, cọ xát thành thịt, đầu quy đầu ấn mạnh vào điểm khoái lạc cao nhất.
Trong căn phòng ấm áp ngập tràn ánh nắng. Không gian yên bình thường ngày dùng để uống trà nghỉ ngơi giờ đã bị nuốt chửng bởi dục vọng của đôi nam nữ chỉ biết giao phó cơ thể cho ham muốn.
Chiếc giường vốn rộng rãi đến mức cô từng nghĩ một mình ngủ thì thừa thãi giờ kêu cót két rung lắc. Màn che quanh giường khẽ lay động theo nhịp, nhưng cũng không thể che giấu sức nóng từ hai người.
“Aa……, a! Thích! Thích quáaaa!”
Cô hét lên như tuyệt vọng. Trong căn phòng rộng lớn không lo tiếng động lọt ra ngoài, Arisstella lấp đầy không gian bằng tiếng rên của chính mình, quằn quại trong khoái lạc.
Một bên, các tư tế tụ họp trong phòng họp để mở cuộc họp khẩn cấp. Việc Thánh nữ đích thân ban phúc lành cho thánh kỵ sĩ và cho phép họ tham dự thánh lễ khiến họ khó lòng chấp nhận, nên dù không ai triệu tập, họ vẫn tự động kéo đến đông đủ.
“Việc phụ tá Thánh nữ là trách nhiệm của chúng ta – các tư tế. Vậy mà lại nhường nửa chỗ cho đám hiệp sĩ. Điều này thật vô lý!”
Noel không giấu nổi cảm xúc, mặt đỏ bừng, cao giọng hét lên. Những tư tế ngồi quanh bàn lặng lẽ gật đầu đồng tình. Bình thường phòng họp này chỉ dành cho các thần quan, nhưng lần này lại chật kín tư tế bình thường.
“Ngay từ đầu, việc Đại tư tế Hyperion giao Thánh nữ cho thánh kỵ sĩ làm thị vệ đã là sai lầm. Một khi nhượng bộ, chúng liền tưởng mình có thể làm gì cũng được, kiêu ngạo và hành động ngang ngược.”
“Thần quan Joshua cũng thế. Có tư tế chứng kiến hắn chủ động bắt chuyện với Kane – đoàn trưởng hiện tại – dù chẳng có việc gì quan trọng.”
Họ thở dài, chỉ trích Hyperion và Joshua – những người vắng mặt.
“Ngày Thánh nữ biến mất, nghe nói các hiệp sĩ đã định tập hợp đông đảo đến phản đối chúng ta? Không thể để chúng đoàn kết được.”
“Dù là thánh kỵ sĩ đi nữa, chúng chỉ biết dùng sức mạnh giải quyết. Cứ nhìn cựu đoàn trưởng Lloyd bị cách chức mà xem. Dù là quý tộc thì hiệp sĩ cũng chỉ đến thế thôi.”
Tiếng tặc lưỡi vang lên khắp nơi. Ban đầu khi biết Thánh nữ là một thiếu nữ bình dân xuất thân nông thôn, các tư tế từng cởi mở, không bị ràng buộc bởi lễ nghi cổ hủ, sẵn sàng chấp nhận cô. Nhưng giờ đây, họ đã mang vẻ mặt cứng nhắc giống hệt các vị thần quan già nua đã gắn bó hàng chục năm.
Aaron quan sát không khí phòng họp đã thay đổi hoàn toàn so với lúc anh mới đến đền thánh này, cảm thấy thú vị.
Nếu Hyperion được các thầy và thần quan cao cấp công nhận là tài năng xuất chúng để trở thành thần quan, Joshua dù điểm nhân cách thấp nhưng vẫn vượt trội về thành tích để được chọn, thì Aaron là trường hợp được đồng nghiệp đề cử.
Khác với Hyperion – người phải giữ trung lập để thống lĩnh cả tư tế lẫn hiệp sĩ – hay Joshua – kẻ đứng ngoài quan sát, Aaron hoàn toàn đứng về phía tư tế. Hay nói đúng hơn, tư tế mới là phe đứng về phía Aaron. Trong đền thánh này, ảnh hưởng của anh thậm chí còn lớn hơn cả Đại tư tế Hyperion.
“Aaron thần quan. Hay là chúng ta báo lên Giáo hoàng cung, yêu cầu gửi công văn nghiêm khắc cảnh cáo thánh kỵ sĩ?”
“Đó không phải ý hay đâu.”
Thánh nữ Arisstella là chủ nhân của đền thánh này, hiện thân của nữ thần, còn người quản lý là Đại tư tế Hyperion. Thánh nữ đã cho phép thánh kỵ sĩ tham dự thánh lễ, Đại tư tế không phản đối, nên Aaron không muốn việc tư tế phản kháng lan ra ngoài.
Các thần quan cao cấp ở Giáo hoàng cung đều là những lão già bảo thủ. Ban đầu họ sẽ kinh ngạc và than thở khi biết thánh kỵ sĩ tham dự thánh lễ, nhưng sau đó họ sẽ chỉ trích hành động của các tư tế cố gắng lật ngược quyết định của Thánh nữ.
Bề tôi không được phản kháng việc chủ nhân làm. Ý chỉ thần thánh là thứ con người không thể dò xét, nên trong đền thánh này, ý chí của Thánh nữ phải được ưu tiên hơn giới luật của tư tế.
“Việc Thánh nữ cho phép, chúng ta không thể dùng sức mạnh tư tế để phá hủy. Hành động ấy sẽ bị coi là sự ngạo mạn của tư tế dám thách thức quyền uy thần linh.”
“Vậy chúng ta cứ để Thánh nữ thiên vị thánh kỵ sĩ, phân biệt đối xử với tư tế sao?”
“Vì Thánh nữ là hiện thân của nữ thần, chúng ta buộc phải tuân theo mệnh lệnh của ngài. Nhưng nếu ngài không còn nghe được tiếng nói của nữ thần nữa, thì câu chuyện sẽ khác.”
Aaron chậm rãi nhắm mắt rồi mở ra, ra hiệu cho vị tu sĩ tập sự đứng ở cửa.
“Chris. Hãy kể lại những gì cậu đã thấy.”
“Vâng…….”
Tu sĩ tập sự tóc vàng Chris căng thẳng bước đến bên Aaron. Trong đại thánh lễ đón Thánh nữ, cậu là người đầu tiên được Đại tư tế gọi tên, trở thành thị vệ của Thánh nữ. Nhưng vì không thể phụ tá tốt, cậu bị thay thế, và Kane – thánh kỵ sĩ – trở thành thị vệ mới của cô.
“Từ lúc tôi theo lệnh Aaron thần quan cố gắng giam giữ Thánh nữ khi ngài rời phòng cầu nguyện, Thánh nữ đã thể hiện thái độ thiên vị thánh kỵ sĩ.”
Dù Chris – thị vệ gần gũi nhất – tha thiết van xin, Arisstella vẫn khăng khăng muốn gặp Kane và cầu xin Chris thả cô ra. Hơn nữa, khi Hyperion cử Noel làm thị vệ mới, Arisstella lại từ chối, khẳng định Kane vẫn là thị vệ của mình.
‘Tại sao khi tôi bị thay thế, ngài không bảo vệ tôi như thế?’
Chris oán hận Arisstella. Khi cậu bị thay thế, cô bình thản chấp nhận thị vệ mới, nhưng khi thị vệ đổi từ Kane sang Noel, cô lại phản đối. Chris không biết rằng ban đầu Arisstella sợ hãi tư tế nên không dám bày tỏ ý kiến, giờ mới lấy dũng khí bảo vệ thị vệ của mình. Cậu hiểu lầm rằng Thánh nữ yêu Kane hơn nên giữ anh bên cạnh.
“Lúc đó tôi đã sơ suất…… không khóa cửa phòng giam Thánh nữ khi rời đi, nên ngài đã trốn đến đoàn hiệp sĩ. Và…….”
“Và rồi chuyện ấy xảy ra.”
“Aa, chỉ nghĩ đến chuyện đó thôi đã thấy ghê tởm không chịu nổi.”
Các tư tế nhớ lại việc Lloyd cưỡng hiếp Thánh nữ, run rẩy như nhìn thấy thứ gì ghê tởm.
“Có lẽ Thánh nữ đã bị tay hiệp sĩ làm sa đọa, không còn khả năng phán đoán đúng đắn nữa.”
Lời Aaron khiến tất cả tư tế đồng loạt nhìn về phía anh.
“Ngài nói Thánh nữ đã sa đọa ạ?”
“Ngài ấy không được đào tạo tư tế. Trong quá khứ, các vị thần quan tiền nhiệm đã ghi chép rằng có không ít Thánh nữ từng sa đọa.”
Aaron nhớ lại lúc chuẩn bị cho đại thánh lễ, khi anh hầu tắm cho Arisstella. Thánh nữ ngâm mình trong nước thánh, ngũ giác trở nên nhạy cảm, cơ thể run rẩy rên rỉ, khiến nghi thức thanh tẩy – loại bỏ ô uế thế tục và làm sạch cơ thể – có lẽ không diễn ra suôn sẻ. Anh vẫn nhớ rõ chất dịch từ âm hộ cô đẩy ngược nước thánh, gây khó khăn.
“Làm sao có thể như vậy……!”
“Nếu chủ nhân của đền thánh này đã sa đọa thì thật là đại họa!”
Các tư tế run rẩy vì sợ hãi, mặt tái mét.
Cơ thể Thánh nữ là bình chứa phong ấn nữ thần tai ương. Nếu Thánh nữ sa đọa, đồng nghĩa với việc bình chứa không còn thực hiện đúng chức năng phong ấn nữ thần. Khi Thánh nữ sa đọa, nữ thần bị phong ấn sẽ thoát ra, mang tai ương trút xuống thế gian.
Các tư tế tưởng tượng ra tình huống tồi tệ nhất, mặt cắt không còn giọt máu, quay sang Aaron cầu cứu giải pháp.
“Phải làm sao đây? Nếu cứ thế này, 「Đại tai ương」 sẽ lại xảy ra mất!”
“May mắn thay, trong ghi chép của các vị thần quan tiền nhiệm có cả phương pháp khôi phục Thánh nữ sa đọa về trạng thái ban đầu.”
“Là gì vậy, Aaron thần quan?”
“Đó là 「Nghi thức thanh tẩy」 – các tư tế trực tiếp thanh tẩy Thánh nữ.”
Aaron đặt một cuốn sách dày lên bàn họp.
Đó chính là nhật ký của cựu Đại tư tế – cuốn sách mà Hyperion từng đọc trong thư viện và cho Joshua cùng Arisstella xem.
***
Arisstella đang ngâm mình trong làn nước ấm áp bao bọc cơ thể, không khí ẩm ướt khiến cô thở dài lười biếng, rồi đột nhiên cảm nhận bàn tay rắn chắc của người đàn ông kéo vai mình. Cô mở mắt. Khuôn mặt Kane hiện ra.
“Ưm…… Kane?”
“Xin lỗi. Tôi chỉ định điều chỉnh tư thế một chút thôi, lại làm ngài tỉnh giấc rồi.”
“Không sao đâu. Tôi ngủ quên mất……, ôi trời!”
Arisstella giật mình nhận ra mình đang khỏa thân, vội vàng che ngực. Tiếng nước bắn tung tóe vang lên, mặt nước trong bồn tắm khẽ gợn sóng.
Hai người đang ở trong bồn tắm. Sau khi Arisstella đạt cực khoái rồi thiếp đi, Kane đã bế cô vào phòng tắm để xử lý hậu sự và tắm rửa cho cô.
Nếu là tư tế có thể sử dụng thần thánh ma pháp, họ có thể thanh tẩy cơ thể cô bằng phép thuật mà không cần tắm, nhưng với thần lực yếu của Kane, anh chỉ có thể tự tay tắm rửa cho Arisstella.
‘Aaa, phải làm sao đây…….’
Arisstella đỏ mặt khi nhận ra mình đã vô trách nhiệm và lười biếng đến mức giao hết việc hậu sự cho Kane rồi ngủ ngon lành. Dù anh là thị vệ, nhưng việc để anh làm hết mọi thứ trong khi mình nằm ì ra ngủ khiến cô xấu hổ vô cùng.
“Ừm, Kane. Xin lỗi nhé. Phần còn lại để tôi…….”
“Không sao ạ. Đã xong hết rồi.”
Kane nhẹ nhàng vén mái tóc ướt của Arisstella sang một bên, rồi dùng khăn tắm quấn quanh người cô để che ngực. Dù khăn ướt quấn trên người không tốt, nhưng anh đã nhận ra muộn rằng cô xấu hổ khi để lộ cơ thể trần truồng.
“C, cảm ơn…….”
Biểu cảm của Kane vẫn bình thản, nhưng cử chỉ thì dịu dàng. Arisstella đáp lễ, rồi chậm rãi ngẩng đầu nhìn anh.
Cô nhớ lại lần trước khi anh hầu tắm, anh đột ngột cởi đồ khiến cô hoảng loạn không biết nhìn đâu. Lúc ấy cô không dám nhìn kỹ, và trong lúc quan hệ thì cô luôn quay lưng, nên không nhìn rõ cơ thể anh. Giờ đây, khi bình tĩnh quan sát, cơ thể Kane to lớn và rắn chắc y như lúc mặc giáp.
Dù không thường xuyên nhìn thấy cơ thể trần của đàn ông, nhưng so với Hyperion cao ráo mảnh khảnh hay Joshua thon gọn, Kane thực sự cường tráng. Cơ bắp săn chắc như lớp giáp, khắp nơi chi chít vết sẹo nhỏ, và trên ngực là một vết dao lớn.
Nhìn thấy vết sẹo lớn mà trước đây chỉ chạm qua lớp áo, Arisstella khẽ run vai. Vết sẹo to đến thế hẳn vết thương lúc ấy rất nặng. Chắc hẳn đau lắm. Arisstella ghét đau đớn, nên chỉ nghĩ đến nỗi đau Kane từng chịu đựng đã khiến cô cau mày.
“Để ngài thấy bộ dạng xấu xí rồi. Tôi sẽ che lại.”
“Không, không phải!”
Khi Kane định dùng khăn che cơ thể mình, Arisstella lắc đầu, đặt tay lên ngực anh.
“Thánh nữ?”
“Ừm…… trông anh đau lắm.”
“Đó là vết sẹo cũ rồi ạ. Giờ không còn đau nữa.”
Kane nhận ra vẻ mặt nhăn nhó của Thánh nữ là vì cô đang nghĩ đến nỗi đau anh từng chịu, liền dịu dàng đáp. Thật là một cách suy nghĩ ngây thơ và nhân hậu. Nhìn Arisstella ngập ngừng vuốt ve vết sẹo của mình, Kane cảm thấy cô thật đáng yêu. Anh cúi nhìn vết sẹo mà bàn tay nhỏ bé ấy đang chạm vào.
Trên chiến trường, vết thương không khiến anh đau đớn lắm. Vì nếu không giữ tỉnh táo, anh sẽ mất mạng ngay lập tức. Có lần mắt mờ đi, chân mềm nhũn, nhưng chưa bao giờ vì đau mà khổ sở. Hầu hết binh sĩ chỉ thực sự đau đớn khi sống sót trở về và được chữa trị, chứ không phải lúc bị thương.
Nhưng Arisstella lại khác. Dù vết sẹo không phải trên cơ thể mình, chỉ cần nhìn thấy vết thương trên người khác, cô đã cảm giác rùng mình như chính mình bị đau. Và vì đó là vết sẹo trên cơ thể Kane – thị vệ của cô – nên nỗi đau ấy càng nhân lên gấp bội.
“Không thể…… chữa lành để xóa đi được sao? Vết sẹo này.”
“Dù với Thánh nữ mà nói thì cơ thể tôi xấu xí, nhưng với tôi, đây là dấu vết vinh quang của những năm tháng sống như một chiến binh.”
“Không, tôi chưa từng nghĩ là xấu xí cả. Chỉ là…….”
Cô chỉ lo rằng mỗi lần nhìn vết sẹo, Kane sẽ lại nhớ đến nỗi đau lúc ấy. Nhưng nếu anh coi những vết sẹo này là niềm tự hào, thì việc cô cảm thấy đau đớn khi nhìn chúng cũng là bất kính. Arisstella khẽ cúi đầu, đặt một nụ hôn lên vết sẹo lớn trên ngực Kane.
“Từ nay về sau, ở đây sẽ không có chuyện anh bị thương nữa đâu, Kane.”
“Thánh nữ…….”
Kane đã nghe nói nữ thần bị phong ấn trong cơ thể Thánh nữ là nữ thần tai ương, vậy tại sao cô lại dịu dàng đến thế này. Kane vừa xúc động trước lòng từ bi của Arisstella, vừa cảm thấy bối rối.
‘Có lẽ điều mà các tư tế gọi là “nữ thần tai ương” lại mang ý nghĩa khác hẳn với tai ương thông thường.’
Vì chuyện của Lloyd mà Kane đã mất lòng tin vào các tư tế, anh nghĩ như vậy để xóa bỏ hoàn toàn sự cảnh giác với “diện mạo khác” của Arisstella.
Lần đầu tiên quan hệ với Arisstella trong phòng tắm, Kane cũng ở trạng thái mơ hồ nên không nhớ rõ. Anh muốn coi hôm nay – khi cô chủ động đòi hỏi và đón nhận anh một cách trọn vẹn – là “lần đầu tiên” họ thực sự giao cảm.
Sau khi rời phòng tắm, Kane lau khô cơ thể cho Arisstella và mặc lại áo thánh cho cô. Arisstella trong bộ áo thánh trắng tinh giờ đây không còn là người phụ nữ ngọt ngào khóc lóc trong vòng tay anh nữa, mà đã trở lại là Thánh nữ cao quý và thanh tao.
Khi Arisstella ngồi trước bàn trang điểm để chải tóc, Kane cầm lấy lược.
“Tôi sẽ chải cho ngài ạ.”
“Hả? Kane sao?”
Dù là thị vệ, nhưng anh là hiệp sĩ, liệu có biết cách chải tóc cho phụ nữ không. Arisstella hơi ngạc nhiên, nhưng vì Kane đã cầm lược đi mất rồi, cô đành ngồi yên, đặt tay lên đùi và thẳng lưng.
Kane nhẹ nhàng cầm lược, chải xuống mái tóc Arisstella.
Sột soạt. Mỗi lần lược lướt qua mái tóc dài óng ánh màu nước, những giọt nước từ đầu tóc ướt rơi xuống. Nước thánh nhỏ xuống thảm trải sàn, để lại vết loang đậm rồi nhanh chóng biến mất.
“Kane cũng khá tinh tế đấy nhỉ.”
“Tôi ạ?”
“Vì Kane là hiệp sĩ nên tôi tưởng anh không giỏi mấy việc chải chuốt thế này. Hì hì. Chắc anh chải tóc cho phụ nữ nhiều rồi nhỉ.”
Arisstella vui vẻ vì phát hiện ra mặt bất ngờ của Kane nên mới trêu đùa, nhưng Kane lại hiểu lầm rằng cô đang ám chỉ trước khi vào đền thánh anh từng qua lại phóng túng với phụ nữ, nên vội vàng phủ nhận mạnh mẽ.
“Tuyệt đối không có chuyện đó!”
“Hả, hả?”
“Trước khi vào đền thánh, dù tôi chưa phải thánh kỵ sĩ, nhưng trong đoàn hiệp sĩ hoàng cung cũng có quy củ nghiêm ngặt. Ai sống phóng đãng đều bị trừng phạt. Tôi thề rằng chưa từng làm điều gì làm mất phẩm giá hiệp sĩ.”
Lại nói sai gì rồi sao. Arisstella bối rối, nhưng cố giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể.
‘Chải tóc cho phụ nữ là hành vi làm tổn hại phẩm giá hiệp sĩ sao?’
Có lẽ anh cho rằng đó là việc nữ tính, không hợp với đàn ông. Vậy thì giờ cô đang bắt anh làm việc không hợp với hiệp sĩ sao.
Nhưng chính Kane là người chủ động đề nghị chải tóc cho cô mà.
Cuối cùng Arisstella không hiểu nổi mối liên hệ giữa “phẩm giá hiệp sĩ” mà Kane nói và “việc chải tóc cho phụ nữ”, trong đầu chỉ toàn dấu chấm hỏi.
“Thánh nữ. Đã chải xong rồi ạ.”
“A, vâng. Cảm ơn…….”
Tóc đã được chải gọn gàng, nhưng trong đầu cô vẫn đầy nghi vấn. Đã mấy lần cuộc trò chuyện với Kane không ăn ý khiến cô lúng túng, nên lần này cô không dám hỏi thêm, sợ anh lại hiểu lầm, đành ngậm miệng.
Hai người đã quan hệ và tắm rửa, thời gian trôi qua khá lâu, ngoài cửa sổ giờ đã tối đen.
“Tôi sẽ chuẩn bị để ngài nghỉ ngơi ạ. Xin chờ một chút, tôi sẽ dọn dẹp ga giường.”
“A, Kane! Khoan đã.”
Bình thường giờ này đã đến lúc đi ngủ, nhưng vì đã ngủ thiếp đi sau khi đạt cực khoái với Kane, Arisstella giờ vẫn tỉnh táo hẳn. Nếu nằm xuống ngay bây giờ, chắc chắn cô sẽ không ngủ được.
“Tôi chưa buồn ngủ lắm…… Có thể ra ngoài hóng gió một chút không?”
“Ngài muốn đi dạo đêm ạ?”
Trước đây vì không ngủ được mà đi dạo đêm với Chris rồi gặp chuyện. Ban đêm tốt nhất nên không di chuyển. Nhưng trò chuyện với Kane lại không ăn ý, ở trong phòng nói chuyện cũng khó.
“Không được sao……?”
“Không sao ạ. Ngài muốn tôi dẫn đi đâu?”
Kane cung kính cúi người hỏi, Arisstella do dự một lúc rồi nhìn ra ngoài cửa sổ tối đen.
Cô muốn ngắm sao. Lần cuối cùng nhìn bầu trời đêm là khi nào nhỉ.
“Tôi muốn ngắm sao.”
***
Đền thánh của nữ thần Wigmentar rất rộng lớn. Ở trung tâm là tòa nhà lớn nơi Thánh nữ cư ngụ, các hành lang tỏa ra bốn hướng nối liền với những tòa tháp. Xung quanh lại được bao bọc bởi tường thành dày đặc, và bên ngoài còn có kết giới bao phủ.
‘Những tòa nhà ở đây đều cao quá, không thể nhìn thấy bầu trời rộng lớn như lúc còn ở làng được.’
Dù ra đến vườn thì cũng thấy trời, nhưng chỉ là một khoảng trời vuông nhỏ bị các tòa nhà cao che khuất, giống như một mô hình vườn thu nhỏ.
Với Arisstella sinh ra ở nông thôn, ký ức về bầu trời đêm là khoảng không gian đen thẳm trải rộng không gì che chắn, lấp lánh vô số vì sao như sắp đổ xuống. Ở đền thánh này không thể nhìn thấy cảnh ấy, khiến cô cảm thấy hơi ngột ngạt.
Kane dẫn Arisstella lên sân thượng của tòa tháp phía Nam. Cánh cửa cũ kỹ ít khi được mở, vì bình thường chẳng ai lên đây. Khi mở cửa bước ra ngoài, bầu trời đêm đen kịt hiện ra trước mắt.
“Waa…….”
Dù không giống hệt bầu trời quê nhà, nhưng chỉ cần tầm nhìn thoáng đãng thôi cũng đủ khiến Arisstella cảm thấy được giải thoát. Gió đêm mát lạnh thổi tung vạt áo và mái tóc cô.
“Thánh nữ. Không lạnh sao ạ?”
“Thoáng đãng quá, thấy dễ chịu lắm.”
Arisstella bước tới, đặt tay lên lan can, hít sâu một hơi. Không khí trong lành của đền thánh vào ban đêm càng thêm lạnh giá. Cảm giác mát lạnh thấm vào tận cơ thể khiến cô rên lên khe khẽ vì thích thú, rồi một cánh tay rắn chắc vòng qua eo cô.
“Đây là đỉnh tháp nên rất cao. Nếu gió đột ngột thổi mạnh khiến ngài ngã thì nguy hiểm lắm ạ.”
Trước ánh mắt lo lắng cẩn thận của Kane, Arisstella cười khúc khích rồi tựa vào anh.
“Dù là đền thánh khép kín đến đâu thì bầu trời vẫn nên rộng lớn. Nếu ngay cả bầu trời cũng trông nhỏ bé, thật sự sẽ cảm thấy như bị nhốt trong tù, ngột ngạt lắm.”
“Từ nay về sau tôi sẽ thường xuyên dẫn ngài lên đây ạ.”
Nghe Kane trả lời nghiêm túc, Arisstella lại cười khúc khích. Anh to lớn, cường tráng, hơn cô nhiều tuổi, vậy mà sao lại thấy dễ thương thế này. Cô khẽ đưa tay vuốt ve má Kane. Da anh hơi thô ráp, đôi môi mím chặt trông kiên định, nhưng khi chạm vào lại mềm mại một cách kỳ lạ.
“Kane thật ấm áp.”
“Vì không mặc giáp nên nhiệt độ cơ thể truyền trực tiếp thôi ạ.”
“Ưm, không phải ý đó…….”
Với Kane luôn hiểu theo nghĩa đen, cô nên dùng cách diễn đạt ẩn dụ nào đây? Arisstella suy nghĩ một lúc rồi không tìm được từ phù hợp, đành nhắm mắt lại.
Nếu không truyền đạt bằng lời thì bằng hành động được chứ. Muốn đáp lại sự tử tế và tận tụy mà Kane dành cho mình, Arisstella vòng tay ôm lấy eo anh.
“Thánh nữ……?”
“May mắn vì anh là thị vệ của tôi.”
Lần đầu trải qua cuộc sống ở đền thánh. Khi biết mình phải sống cả đời giữa đám đàn ông xa lạ, cô chỉ thấy bơ vơ. Đến giờ vẫn còn sợ đàn ông, việc được hầu hạ cũng vẫn thấy gượng gạo. Khi nhận ra để không mất ý thức và để nữ thần chiếm đoạt, cô phải giải tỏa dục vọng bên trong, cô đã hoảng loạn đến mức nào.
‘Vẫn còn hơi sợ, nhưng nếu dần quen thì chắc chắn sẽ làm tốt.’
Nghĩ vậy, Arisstella vùi mặt vào ngực Kane. Kane thì nghĩ cô nói “ấm áp” vì trời đêm lạnh, nên ôm chặt lấy cơ thể mảnh mai của cô hơn nữa. Hai người ôm nhau trong suy nghĩ khác biệt, nhưng khoảnh khắc này chỉ đơn giản là thoải mái.
Vì vậy họ không hề nhận ra có một đôi mắt đang nhìn họ – hai người đang ôm nhau trên đỉnh tháp phía Nam, đón gió đêm.